Chương 128: Dạ Yến Tại Hoàng Cung (1)

H

ạng Thiếu Long thức giấc thì nghe bọn hạ nhân vào báo Lý Tư đến tìm, thức dậy tắm rửa thay đồ, ăn mặc chỉnh tề rồi ra đại sảnh.

Lý Tư đang chờ gã, sắc mặt bình tĩnh.

Sau mấy câu khách khí, bọn tỳ nữ dâng trà, Lý Tư đi thẳng vào chuyện,Hạng tiên sinh đã nghe được tên của tại hạ ở đâu, tại sao có vẻ như quen thân với Lý mỗ như vậy."

Hạng Thiếu Long đêm qua đã từng hỏi Ðào Phương về thân thế của người sau này sẽ giúp đỡ Tần Thủy Hoàng chinh phục sáu nước, biết được y là sư đệ của Hàn Phi, học trò của Tuân Tử, định nói dối là nghe Hàn Phi nói, nhưng nghĩ lại lời nói dối sớm muộn gì cũng bị lật tẩy, nên bỏ ý định ấy đi, mỉm cười nói,Lý tiên sinh có nghe qua câu chuyện duyên phận hay không?"

Lý Tư ngạc nhiên hỏi,Duyên phận là gì?"

Truyền rằng thuyết nhân duyên của Phật giáo vào đời Hán mới du nhập vào Trung Quốc, Lý Tư dĩ nhiên không hiểu Hạng Thiếu Long nói gì.

Hạng Thiếu Long nhấp một ngụm trà nóng rồi nói,Vận mệnh là một đôi tay vô hình, đã đem những người khác nhau, dù hoàn cảnh xuất thân của họ như thế nào, có cách xa đến mấy, cũng kéo họ lại với nhau, trở thành bạn bè, vua tôi hoặc phu thê chủ bộc. Đó gọi là duyên phận."

Lý Tư ngạc nhiên, suy nghĩ một hồi rồi gật đầu nói,Không ngờ Hạng tiên sinh không những kiếm thuật vang danh thiên hạ mà còn có suy nghĩ thâm sâu, chẳng biết chuyện này có liên quan gì đến việc biết được tại hạ?"

Hạng Thiếu Long bình thản nói,Duyên phận là thứ rất khó giải thích, Hạng mỗ tuy lần đầu tiên gặp được tiên sinh, nhưng giống như đã quen biết tiên sinh từ lâu, buột miệng nói ra lời ấy, có lẽ đã từng nghe về chuyện Lý huynh đã từng học với Tuân Khanh!"

Lý Tư nhíu mày, y tuy xuất thân là môn đồ của Tuân Khanh, nhưng tư tưởng hai người rất khác nhau, định nói thêm thì Hạng Thiếu Long đã lảng sang chuyện khác.

"Tiên sinh có cao kiến gì đối với việc trị nước chăng?"

Lý Tư chưng hửng, lời này giống như Trang Tương vương hỏi y, giống như đã khơi được nguồn, nói một hồi tràng giang đại hải. Nhưng Hạng Thiếu Long không những chưa có quan tước, vả lại cũng thuộc về phe phái của Lã Bất Vi, giả sử Lý Tư mới quen gã mà đã nói nhiều tất lộ ra ý đồ thực sự, nói không chừng sẽ gây họa, cho nên không khỏi do dự.

Từ sau khi đến Hàm Dương, tuy đã từng nói chuyện vài lần với Lã Bất Vi, Lã Bất Vi cũng tỏ ý coi trọng y, nhưng y cũng thấy được Lã Bất Vi không những có dã tâm lớn, mà còn tính tình kiêu ngạo, sớm muộn gì cũng gây họa, huống hồ chi đạo trị nước của lão và mình quá khác nhau, y rất khó được trọng dụng, trong lòng đang phiền não.

Hạng Thiếu Long mỉm cười nói,Xem ra tiên sinh không cam chịu chỉ là một khách khanh bé nhỏ."

Lý Tư thất kinh, vội vàng nói,Hạng tiên sinh chỉ nói đùa!"

Hạng Thiếu Long nghiêm mặt nói,Muốn thành đại sự, tất phải mạo hiểm, tiên sinh nếu không gác sự sống chết qua một bên, lời này đến đây xin dứt, sau này chúng ta không nhắc lại với bất cứ kẻ nào, tiên sinh thấy thế nào?"

Lý Tư ngưng thần nhìn gã hồi lâu, chỉ cảm thấy Hạng Thiếu Long rất chân thành, trong lòng cảm thấy nóng lên, khẳng khái nói,Không biết Hạng tiên sinh có cao kiến gì?"

Hạng Thiếu Long nói,Lý tiên sinh thấy sự thành bại trong tương lai của Lã tướng quốc như thế nào?"

Lý Tư hơi biến sắc, thở dài, than,Hạng tiên sinh đã hơi ép người rồi đó."

Hạng Thiếu Long hiểu rõ nỗi khổ của y, giọng ôn hòa,Lý tiên sinh hiện đang làm việc gì trong Lã phủ?"

Lý Tư trả lời một cách thoải mái,Lý mỗ hiện đang giúp Lã thừa tướng biên soạn Lã Thị Xuân Thu, tướng quốc hy vọng có thể soạn ra một chính sách và lý luận trị nước hoàn chỉnh, Lý Tư chỉ là một trong những tên vô danh tiểu tốt, từ giúp này quả thực có chút khoa trương."

Hạng Thiếu Long không phải là nhà sử học, đây là lần đầu tiên nghe được chuyện này, lấy làm lạ nói,Thì ra có chuyện này, không biết đạo trị nước trong sách ấy có gì mới mẻ?"

Khóe miệng Lý Tư hơi trề xuống, lạnh nhạt nói,Có điều gì mới mẻ đâu, chủ yếu vẫn là lấy cái tinh yếu của người trước, đề ra chủ trương Pháp, Thiên, Ðịa có nghĩa là phải thuận theo bản tính tự nhiên của trời đất mới có thể đạt đến thiên hạ đại trị, cái gọi là quân thần mỗi người làm những việc khác nhau, không can thiệp lẫn nhau, đạo làm vua thì phải dùng nhân đức trị nước, luôn tự nhắc nhở mình, cầu hiền dùng hiền, chính danh định phận, cuối cùng đạt đến lý tưởng không làm gì mà vẫn yên ổn."

Hạng Thiếu Long thấy y nói năng đâu ra đấy, trong lòng khâm phục, nhẹ giọng hỏi,Tiên sinh có cho rằng chủ trương của tướng quốc có thực hiện được chăng?"

Lý Tư nào dám trả lời, hỏi lại,Hạng tiên sinh cho rằng thế nào?"

Hạng Thiếu Long biết nếu không để lộ ra một chút thì sẽ bị con người bác học đa tài, lòng ôm chí lớn, trẻ tuổi hơn mình này coi thường, ung dung nói,Lã tướng quốc là người Hàn mà nắm quyền ở Tần, trọng dụng người tam Tấn, vương hậu kết giao cùng với y là nữ nhân nước Triệu, lại thêm từ khi Thương ưởng biến pháp, đề cao dùng pháp và võ trị nước, khác xa với tư tưởng trị nước của Lã tướng quốc, hoàn toàn không có chỗ khớp nhau, sau này xảy ra chuyện gì, chắc tiên sinh cũng đoán được."

Lý Tư vỗ án đứng dậy mà nói,Có một nhân tài như Hạng tiên sinh ở Tần, Lý Tư có thể về quê cày ruộng rồi."

Hạng Thiếu Long nắm lấy cánh tay y, kéo lại chỗ ngồi, chân thành nói,Tiên sinh là quá lời, trước nhất là vì Hạng mỗ đối với thuật trị nước một khiếu cũng chẳng thông, nhưng chủ yếu nhất là bởi Hạng mỗ không có lòng, không có chí lớn, những chuyện làm trước đây chỉ là để tìm sự sống chứ chẳng phải muốn cầu danh lợi, cuối cùng sẽ có một ngày quay về ẩn cư ở chốn núi rừng, không màng thế sự, đại Tần có thể thống nhất được sáu nước hay không toàn là nhờ tiên sinh cả."

Lý Tư lặng người, thầm nghĩ lời này chẳng khác gì của Trang Tương vương, nhưng Trang Tương vương tuyệt không phải là minh chủ, mọi chuyện đều nghe theo Lã Bất Vi. Trong tình hình trước mắt, những ngoại nhân như bọn họ không dựa vào Lã Bất Vi thì dựa vào ai? Nhưng Hạng Thiếu Long lại đưa ra một ý kiến khác quả thật khiến y khó hiểu.

Hạng Thiếu Long đưa tay ấn xuống vai y, mỉm cười,Lời này của Hạng mỗ, có một ngày Lý tiên sinh sẽ hiểu, hãy an tâm ở lại Hàm Dương! Ðây là nơi duy nhất mà Lý tiên sinh có thể làm nên nghiệp lớn."

Sau khi Lý Tư từ biệt, Hạng Thiếu Long đi gặp Ðằng Dực, cả hai cùng dùng điểm tâm.

Ðằng Dực hỏi,Thiếu Long sau này có dự định gì."

Hạng Thiếu Long dĩ nhiên có tính toán riêng, chẳng qua đều dựa vào bộ phim Tần Thủy Hoàng mà thôi. Sẽ lập phe nhóm cho tiểu Bàn để sau này ứng phó với sự chuyên quyền của Lã Bất Vi, và sự xuất hiện của tên hoạn quan giả hiệu Lao ái.

Giờ đây Lý Tư tìm đến, còn phải có cha con Vương Tiễn, Vương Bôn, đó đều là những danh tướng đời sau giúp Tần Thủy Hoàng thống nhất thiên hạ. Có ba người này phò tiểu Bàn thì gã sẽ yên tâm quy ẩn chốn điền viên.

Rồi thở dài, dựa vào ghế,Thật lòng mà nói, Hạng Thiếu Long này trong lòng chẳng có chí lớn, sau khi giết Triệu Mục, sẽ đến mục trường ở miền biên viễn của Ô Trác,* sống cuộc sống ẩn cư, rảnh rỗi thì đi săn bắt cá cũng đã thỏa mãn lắm rồi."

Ðằng Dực nở một nụ cười hiếm có, nói,Nếu đệ có thể làm được như vậy, ta sẽ đi cùng!"

Lúc này Kinh Tuấn lao vào như cơn gió, thần thái bay bổng, dáng vẻ rất hớn hở,Nào, để tiểu Tuấn dẫn đường cho hai vị đại ca thăm thú cảnh phồn hoa của Hàm Dương."

Ðằng Dực nhíu mày,Mấy ngày hôm nay ngươi chơi bời với bọn nào?"

Kinh Tuấn ngồi xuống ở chiếu đối diện với hai người, vui vẻ nói,Ðương nhiên là người trong phủ tướng quốc, ở đây thật hấp dẫn, mỗi ngày đều đánh nhau, hôm kia kiếm sĩ trong tướng quốc phủ trúng mai phục trong quan kỹ lầu lớn nhất ở Hàm Dương, chết ba tên, bị thương bảy tên, xem như bọn giặc may mắn, đệ vừa đi thái miếu ở Vị Nam lén nhìn bọn quả phụ cúng tế vong phu, nếu không làm sao thương vong nhiều như thế."

Hạng Thiếu Long và Ðằng Dực nhìn nhau, bụng than thầm, gã tiểu tử này ngựa non háu đá, không chừng đã gây họa.

Ðằng Dực nhíu mày nói,Người Tần chẳng phải rất coi trọng pháp kỷ à? Tại sai tùy tiện đánh nhau như thế?"

Kinh Tuấn đắc ý trả lời,Giờ đây Hàm Dương hỗn loạn, ai quản được ai, nhất là liên quan đến người trong hai phủ tả hữu tướng quốc, lại càng chẳng kẻ nào dám đụng tới."

Hạng Thiếu Long nghiêm mặt nói,Tốt nhất ngày nay, ngươi không được sinh sự, chúng ta sẽ xem kỹ tình hình rồi sẽ lập tức về Triệu đối phó với Triệu Mục, hiểu chưa?"

Kinh Tuấn cả mừng, lễ phép nói,Tiểu Tuấn đã hiểu, tốt quá, đệ có thể giành được Triệu Chi vào tay."

Ðằng Dực trầm giọng nạt,Ngươi càng lúc càng phóng túng rồi đấy!"

Kinh Tuấn sợ nhất là Ðằng Dực, nên không dám lên tiếng.

Ðằng Dực quay sang Hạng Thiếu Long than rằng,Thiếu Long! Thằng tiểu tử này trẻ người non dạ, không biết nặng nhẹ, ta sẽ quản giáo y chặt hơn, Thiếu Long đừng để trong lòng."

Hạng Thiếu Long cười nói,Thiếu Long làm sao có thể trách y được?"

Kinh Tuấn cãi lại,Tiểu Tuấn kính trọng nhất là hai vị đại ca!"

Ðằng Dực quát lớn,Câm miệng!" rồi quay sang nháy mắt với Hạng Thiếu Long, tỏ ý muốn một mình dạy bảo Kinh Tuấn.

Hạng Thiếu Long quay về Ẩn Long Cư.

Ðến chiều hôm ấy thì Ô ứng Nguyên sai người đến tìm, gọi vào cung dự yến.

Đề xuất Voz: Sài Gòn làm sao tránh được những cơn mưa!
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN