Chương 150: Ngõ Hẹp Gặp Nhau (3)

Từ đó có thể thấy ấn tượng của nàng đối với gã sâu sắc đến mức nào, trong lòng thấy tội nghiệp, dịu dàng nói,Không sao! Ngươi tên là gì?"

Ðiền Trinh giật nẩy mình, che miệng nói,Ngài đúng là Hạng gia, nô gia nằm mơ cũng không thể quên được thanh âm của ngài."

Hạng Thiếu Long nhất thời mồ hôi toát ra đầm đìa trên lưng, không ngờ nhất thời không thay đổi giọng để lộ thân phận, vội vàng hạ giọng rồi cất tiếng khàn khàn,Cô nương hiểu lầm...“

Ðiền Trinh vui mừng lao tới ôm chặt lấy gã,Nô gia có chết cũng chẳng quên được ngài, bọn thiếp rất lo lắng cho ngài, giờ đây Hạng gia an toàn, quả thật phải cám ơn trời cao!"

Hạng Thiếu Long biết không thể giấu được nàng, kéo nàng tới một chỗ khuất, đầu tiên là một nụ hôn nồng cháy rồi ghé sát bên tai nàng nói,Giờ đây thân phận của ta rất bí mật...“

Ðiền Trinh ngoan ngoãn tiếp lời,Nô gia đã hiểu, dù chết cũng không tiết lộ thân phận của đại gia."

Hạng Thiếu Long nhấn giọng,Cả muội tử của nàng cũng không được tiết lộ."

Ðiền Trinh do dự một lúc rồi cũng gật đầu,Thôi được! Nhưng ả cũng rất nhớ đại gia như nô gia vậy!"

Hạng Thiếu Long yên lòng, hạ giọng nói,Chỉ cần nàng ngoan ngoãn nghe lời, ta nhất định sẽ dắt tỷ muội nàng trốn chạy, tuyệt không nuốt lời."

Ðiền Trinh cảm động đến nỗi nước mắt lưng tròng, ôm chặt lấy gã.

Hạng Thiếu Long đành phải lựa lời khuyên bảo Ðiền Trinh mới bịn rịn rời gã rồi vào nhà trong.

Hạng Thiếu Long cười khổ lắc đầu quay vào đại sảnh.

Vừa bước vào hai bước, một đôi nam nữ từ cửa hông bước ra vườn hoa, thì thầm bàn điều gì đó, té ra đó là Triệu Mục và Triệu Nhã.

Gã nảy ra một ý, ẩn mình trong bụi cây, lặng lẽ lắng nghe.

Chỉ nghe Triệu Nhã lạnh lùng nói,Ðừng nói nữa, ta sẽ không bồi tiếp tên mãng phu ấy nữa, trong tay ngài có biết bao nhiêu mỹ nữ, tại sao không tặng y, ví như tỷ muội họ Ðiền mà ngài yêu quý nhất, chẳng phải càng khiến y vừa lòng hay sao?"

Triệu Mục đưa tay ôm lấy eo ả, cười gằn,Phải chăng nàng đã không quên được Hạng Thiếu Long?"

Triệu Nhã giật mình rồi giận dữ,Ðừng nói bậy, ai bảo ta không quên được y?"

Hạng Thiếu Long thấy dáng vẻ hai người thân mật, lại nghe lời lẽ vô tình của Triệu Nhã, tuy biết ả đành phải tỏ vẻ như vậy, nhưng lửa giận trong lòng bốc lên, ý nghĩ báo thù cũng nảy sinh.

Triệu Mục đưa hai tay siết ả thật chắc, cười hì hì nói,Ðừng nghĩ về y nữa thì tốt hơn, lần này sáu nước chúng ta liên minh, thì nước Tần khó tránh khỏi họa, lúc ấy ta sẽ khiến Hạng Thiếu Long chết không có đất chôn thân, lúc ấy y có chết đi ta cũng đào xác lên cho hả giận."

Triệu Nhã lạnh lùng nói,Chừng nào ngài có bản sự ấy thì hẳn nói!"

Triệu Nhã cố gắng đẩy y ra, giận dữ nói,Buông ta ra!"

Triệu Mục nói,Nàng hứa tiếp đãi Ðổng Khuông, ta sẽ buông ra!"

Hạng Thiếu Long chợt vỡ lẽ, té ra Triệu Mục phải nhờ Triệu Nhã đến ve vãn mình, nguyên nhân đương nhiên là mình không những đã cứu y một mạng, với kiếm thuật nhanh nhạy hơn người, khiến cho y nhìn mình bằng con mắt khác.

Triệu Mục suy bụng ta ra bụng người, đương nhiên cho rằng phải dùng quyền lực, sắc đẹp, tài vật để lung lạc gã, mà Triệu Nhã chính là lễ vật tốt nhất.

Triệu Nhã ngạc nhiên hỏi,Tại sao ngài coi trọng Ðổng Khuông đến thế?"

Triệu Mục cười khan hai tiếng rồi nói,Không phải ta coi trọng y, mà là vương huynh của nàng có lệnh, phải lôi kéo người này, nàng vẫn chưa hiểu à?"

Nghe tới đấy là ý của Triệu vương, Triệu Nhã mềm lòng, cúi đầu nói,Ngộ nhỡ y không phải là kẻ háo sắc thì sao?

Nếu không tại sao đêm qua vương huynh tặng vũ cơ mà y vẫn từ chối."

Triệu Mục nói,Chỉ cần là đàn ông chân chính thì ai chẳng háo sắc? Ta xem y là kẻ muốn trèo cao không thèm bọn vũ cơ ấy! Nhã phu nhân của chúng ta sao giống bọn chúng được?"

Triệu Nhã lạnh lùng nói,Ðòi tiêu chuẩn cao thì đã chạy theo Kỷ Yên Nhiên, Triệu Nhã ta là cái quái gì?"

Hạng Thiếu Long nghe trong lời nói của ả đầy chua chát bẽ bàng, biết ả đố ky với Kỷ Yên Nhiên, bất đồ trong lòng nảy ra chủ ý báo thù.

Triệu Mục dỗ dành,Kỷ Yên Nhiên nổi tiếng là tài nữ vô tình, làm sao có thể sánh bằng Triệu Nhã dịu dàng đa tình, đừng nói nữa, nghe nói Ðổng Khuông đã ra đây, nàng hãy giúp ta tìm y! Sao lại căng thẳng đến thế? Ta đâu buộc nàng đêm nay phải chung đụng với y."

Triệu Nhã lặng lẽ không nói gì.

Hạng Thiếu Long biết nếu có nghe nữa cũng chẳng có điều gì mới nên từ từ chuồn mất.

Hạng Thiếu Long ngồi trong lương đình ngửa mặt nhìn bầu trời đầy sao, trong tai vang lên tiếng bước chân của Triệu Nhã.

Lúc này gã đã thay đổi ý nghĩ về Triệu Nhã, quyết ý bỡn cợt một phen để trừng phạt ả.

Triệu Nhã bước đến sau lưng gã, cố nén nỗi tởm lợm trong lòng đối với gã, giọng hiền hòa,Ðổng tiên sinh sao ngồi đây một mình, khách đã đến được một nửa rồi đó."

Hạng Thiếu Long dùng cái giọng khàn khàn, mặt vẫn ngửa lên trời, nói,Bỉ nhân trước giờ không ưa náo nhiệt, hãy nhìn kìa! Bầu trời đẹp biết bao, bầu trời gần gũi với chúng ta, chỉ toàn nhờ những ngôi sao trên bầu trời chúng ta mới có thể nhận ra đường, biết được các mùa. Con người chết đi thì quay về với bầu trời, bầu trời chính là tượng trưng cho lý tưởng cao nhất của chúng ta, ấy cũng chính là chúa tể của vận mệnh mỗi con người trên đời này."

Triệu Nhã không ngờ một kẻ thô lỗ mà có thể nói ra những lời đầy triết lý sâu xa, lặng người một lúc rồi đến chiếc ghế đá bên cạnh gã ngồi xuống.

Hạng Thiếu Long lòng đầy cảm khái, thở dài, mỉm cười khổ não rồi lắc đầu,Nhớ lại dầu là Mặc Ðịch hay Khổng Khâu, Võ vương hay Châu công, khi họ ngẩng đầu lên đều nhìn thấy bầu trời, chúng ta sao không cảm thấy sự trường tồn vĩnh hằng của bầu trời, sinh mạng của con người thật nhỏ nhoi và tạm thời. Ðáng tiếc đa số người vẫn không quên được giành giật quyền lực, vì những lợi ích nhỏ bé trước mắt mà không nhường nhịn nhau, cứ sống chết mà tranh nhau.

Cho nên Ðổng mỗ ta đây không có hứng thú với việc tranh quyền đoạt lợi, chỉ hy vọng sao có thể tự do nuôi ngựa, thích nói gì thì cứ nói! Con bà nó, bầu trời, ta quả thật yêu bầu trời."

Gã tuy nói ra lời tục tằn, nhưng lần này Triệu Nhã lại có cảm giác khác với lần trước, bởi vì trong lời này có hàm ý sâu sắc.

Triệu Nhã hạ giọng nói,Hôm nay người ta trách lầm tiên sinh, thật áy náy."

Hạng Thiếu Long nhún vai thoải mái, đứng dậy, xoay người lại, mắt nhìn hau háu vào mặt ả, mỉm cười nói,Phu nhân thấy bỉ nhân thế nào thì chính là thế ấy, có gì hiểu lầm đâu? Cũng giống như bầu trời đêm vậy, nếu phu nhân chỉ nhìn thôi thì có thể không cảm thấy được điều gì, nhưng giả sử phu nhân nhìn kỹ lại, phu nhân sẽ thấy càng lúc càng nhiều sao, đêm đen càng lúc càng sâu, mỗi ngôi sao đều có câu chuyện của mình, không có bắt đầu cũng không có kết thúc.

Triệu Nhã không cự nổi ánh mắt của y, cúi đầu, buồn buồn nói,Lời tiên sinh thật hay!"

Hạng Thiếu Long trong lòng cảm thấy buồn cười, không ai biết rõ phải làm thế nào mới lay động được con tim của người đàn bà phóng đãng này bằng gã.

Hạng Thiếu Long đưa tay xốc lại đai quần, rồi nói,Hay lắm! Bỉ nhân cũng nên quay về lại cõi nhân gian, chỉ mong thời gian qua nhanh để về nhà ngủ một giấc. Thế giới trong giấc mộng, chẳng phải còn đẹp hơn sao."

Triệu Nhã cảm thấy tiếc nuối, chỉ mong gã tiếp tục nói nữa.

Bỗng nhiên, ả cảm thấy việc chung đụng với gã không còn là khổ sai nữa. Huống chi thân hình cao lớn của gã có thể giúp ả quên đi Hạng Thiếu Long. Chung đụng với gã, phải chăng sẽ còn hạnh phúc hơn Hạng Thiếu Long. Ả rất muốn biết câu trả lời.

Đề xuất Tiên Hiệp: Lâm Uyên Hành
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN