Chương 157: Giấc Xuân Ngắn Ngủi (2)
Kinh Tuấn ấp úng nói,Ðệ không hiểu, song giả sử nàng trở thành người của tam ca, tiểu Tuấn không hề bất mãn."
Ðằng Dực bình tĩnh nói,Chúng ta không thể để cho một nữ nhân thao túng sinh mạng của mình được. Tiểu Tuân ngươi hãy dẫn đường cho ta đến giết phăng ả là xong, để khỏi đêm dài lắm mộng."
Kinh Tuấn giật mình, ngạc nhiên trố mắt ra.
Ô Trác gật đầu nói,Xem ra đây là cách duy nhất."
Trong bốn người, đã có hai người đồng ý giết người bịt miệng, Kinh Tuấn sợ đến nỗi quên cả khóc, nhìn Hạng Thiếu Long đầy vẻ van lơn.
Hạng Thiếu Long thầm nghĩ, nếu muốn giữ bí mật thì e rằng phải giết luôn cả Ðiền Trinh, mình sao có thể ra tay được, bình thản nói,Làm như thế chưa thấy điều lợi đã thấy cái hại, Triệu Chi đêm nay đã nhiều lần nói chuyện với ta, đặc biệt chú ý đến ta, tình huống này chắc hẳn đã lọt vào mắt kẻ khác. Nếu ả chỉ vừa mới gặp ta mà lập tức bị giết, cuối cùng cũng sẽ có người đoán được ta."
Ô Trác lạnh lùng nói,Còn một cách khác là biến ả thành người đàn bà của Thiếu Long, chúng ta có thể tuyệt đối khống chế ả, đồng thời điều tra được mưu đồ của ả."
Hạng Thiếu Long liếc Kinh Tuấn, chỉ thấy y run bần bật, cúi đầu không nói, trong lòng cảm thấy tội nghiệp, thở dài,Kinh tuấn là hảo huynh đệ của ta, ta làm sao có thể giành người hắn yêu?"
Kinh Tuấn cảm kích nói,Có câu này của tam ca, tiểu Tuấn cũng biết cái tình huynh đệ, thật ra tam ca đã cho tiểu Tuấn hưởng hết vinh hoa phú quý của đời người, tiểu Tuấn vẫn chưa có cơ hội để báo đáp. Lần này tiểu Tuấn đã phạm sai lầm, suýt tí nữa đã hại chết tất cả mọi người."
Ðột nhiên quỳ xuống, hướng về phía Hạng Thiếu Long dập đầu,Xin tam ca hãy ra tay đối phó Triệu Chi, tiểu Tuấn xin tâm phục khẩu phục."
Lúc này ba người đều biết Kinh Tuấn quả thật yêu sâu sắc Triệu Chi, vì bảo vệ tính mạng của nàng mà đành phải vứt bỏ quyền lợi của mình. ở một góc độ khác, chính là tự động rút lui để giúp Triệu Chi có được Hạng Thiếu Long.
Hạng Thiếu Long cười gượng,Ta đối với Triệu Chi tuy có thiện cảm, nhưng chưa nghĩ đến chuyện tình yêu, trong nhất thời khó mà nghĩ lại, huống chi có vẻ giống như cướp đoạt nữ nhân của hảo huynh đệ."
Ðằng Dực nghiêm mặt nói,Chuyện này ai cũng biết, Thiếu Long vì sự an toàn của mọi người mới làm thế, không cần phải e ngại, nếu vì tiểu Tuấn mà làm hỏng đại cuộc, Ðằng Dực sẽ lấy làm hối hận vì đã dắt theo Kinh Tuấn."
Ô Trác nói,Cứ làm như thế, sự việc không được chậm trễ, hay là đêm nay Thiếu Long cứ đi tìm Triệu Chi, hỏi cho ra lẽ, nếu có vấn đề, mạnh tay một chút cũng chẳng sao, vẫn còn tốt hơn ngồi đây chờ chết."
Kinh Tuấn nói,Tam ca! Ðể đệ lập tức dẫn đường."
Hạng Thiếu Long cảm thấy nhức đầu lắm, cuối cùng cũng nói,Ta đã liên lạc với Kỷ Yên Nhiên."
Mọi người cả mừng hỏi dấn tới.
Hạng Thiếu Long kể lại toàn bộ những sự việc xảy ra trong buổi tiệc, ba người nghe xong đều lo lắng, đột nhiên ở đâu lại chui ra một tên Lý Viên, có hại mà không có lợi cho lần hành động này, lại càng khiến cho tình thế phức tạp hơn.
Ðang lúc lo lắng thì có tiếng gõ cửa.
Ô Trác lộ ra vẻ không vui, ai dám quấy rầy khi bọn họ bàn bạc, Kinh Tuấn liền mở cửa thì Ðằng Dực cẩn thận níu lại, sợ người ấy thấy cặp mắt sưng húp của y, tự mình ra mở cửa.
Ðầu lĩnh Ô Quả của tinh binh đoàn xuất hiện ở cửa,Có một vị khách không để lộ thân phận đến tìm tam gia, đang đợi ngoài khách sảnh, rồi tả lại quần áo và vẻ ngoài của người ấy.
Mọi người nghe thì biết người ấy là nữ giả nam, nhìn nhau, chả lẽ Triệu Chi đã tìm đến tận nơi.
"Ðể ta xem thử!" Hạng Thiếu Long đứng dậy nói.
Hạng Thiếu Long vừa bước ra khách sảnh thì mừng rỡ xông tới trước.
Mỹ nữ toàn thân mặc bộ y phục rộng thùng thình ấy lao tới ngã vào lòng gã, vì kích động và vui mừng mà run lên.
Đó là mỹ nữ nổi danh thiên hạ, tài nữ Kỷ Yên Nhiên.
Hạng Thiếu Long trong lòng xúc động và mừng rỡ, bao nhiêu lo lắng lập tức gạt sang một bên.
Gã mở sợi dây trên búi tóc của nàng, mái tóc đen tuyền bồng bềnh như mây của nàng bung ra, cảm động nói,Không ngờ đêm nay Yên Nhiên lại đến tìm ta, ta thật cảm động."
Kỷ Yên Nhiên không thèm để ý đến Ô Quả đang há hốc đứng bên cạnh, ôm siết lấy gã rồi nói,Yên Nhiên không đợi nổi nữa, hơn nửa năm nay, mỗi ngày đều dài như một năm, chịu đựng sự giày vò của nỗi nhớ nhung chàng, nếu không phải nhờ Trâu tiên sinh hay nhắc đến chàng, người ta sẽ không chịu đựng nổi nữa."
Hạng Thiếu Long ôm chặt nàng rồi nói với Ô Quả,Cho bọn họ hay là ai đã đến!" rồi bước vào phòng.
Sau một hồi tình chàng ý thiếp, Hạng Thiếu Long cảm thấy càng yêu nàng hơn, lấy làm lo lắng và ưu phiền vì sự xuất hiện của Lý Viên, Kỷ Yên Nhiên ôm gã rồi nói,Chàng phải chăng sợ người ta yêu thích Lý Viên?"
Hạng Thiếu Long lúng túng gật đầu.
"Chàng đã coi thường Yên Nhiên rồi, mỹ nam tử thiếp đã gặp nhiều, nhưng trừ chàng ra chưa có ai khiến Yên Nhiên này động lòng. Hạng Thiếu Long có thể lay động con tim Yên Nhiên, không phải là vì y đẹp hơn kẻ khác mà bởi khí phách, trí tuệ của y, khí khái anh hùng khiến người ta không thể nào kháng cự nổi, Kỷ Yên Nhiên dịu dàng nói.
Kỷ Yên Nhiên sống ở phủ đệ của vị đại nho nổi tiếng Hàm Ðan, Lưu Hoa Sinh, cách nơi ở của Hạng Thiếu Long chỉ hai con đường, Hạng Thiếu Long đưa nàng băng qua ngõ nhỏ, tránh bọn tuần vệ rồi mới quay về.
Về đến nhà, Hạng Thiếu Long vẫn còn cảm giác ngây ngất.
Trong chốc lát, tất cả những khó khăn và nguy hiểm đều trở nên nhỏ bé.
Đề xuất Tiên Hiệp: Đế Bá (Dịch)