Chương 158: Ái Hận Tình Thù (1)
H
ạng Thiếu Long nhổm dậy khỏi giường ra khách sảnh gặp Triệu Mục.
Triệu Mục tỏ ý thân thiết, nói,Nào chúng ta bàn bạc một chốc."
Hạng Thiếu Long giả vờ ngạc nhiên hỏi,Chả phải đến chỗ Kỷ tài nữ hay sao?"
Triệu Mục gượng cười nói,Hôm nay người ấy sai người đến báo với ta, nói người không được khỏe, chuyện xem ngựa hãy đổi sang ngày khác. ôi! Bụng dạ nữ nhân thật khó đoán, nhất là hạng tuyệt thế mỹ nữ lòng đầy kiêu ngạo này."
Hạng Thiếu Long cười thầm, có gì đâu mà khó đoán, Kỷ Yên Nhiên chỉ là y theo lời căn dặn của gã, hủy bỏ cuộc hẹn để tránh khi gặp nhau thì lúng túng, song lại không ngờ Triệu Mục tự mình đi thông báo.
Sau khi cho bọn tả hữu lui xuống, Hạng Thiếu Long ngồi bên cạnh y, nói,Ðêm qua hầu gia ngủ có ngon không?"
Triệu Mục than,Suýt chút nữa là không chợp mắt được, trong buổi tiệc có nhiều chuyện xảy ra, tự bảo không cần suy nghĩ, thế mà cái đầu vẫn không nghe lời." Rồi hạ giọng xuống nói,Lý Viên té ra lần này mang theo một nhóm tùy tùng, toàn là những cao thủ, khoảng hơn ba mươi tên, đều là những kiếm thủ nổi tiếng nước Sở y vừa mới thu nhận, thường ngày y ở nước Sở rất kín đáo để tránh sự nghi ngờ của cha ta, vừa tới đây thì lộ mặt ra ngay."
Hạng Thiếu Long nói,Hầu gia yên tâm, tiểu nhân sẽ khiến cho hắn không thể sống được mà quay về Ðại Sở của chúng ta nữa."
Triệu Mục cảm động lắm nhìn gã nói,Quả thật cha đã không chọn lầm người, thân phận thật sự của ngươi là ai? Tại sao ta chưa bao giờ nghe đến ngươi."
Hạng Thiếu Long đã sớm có câu trả lời, ung dung nói,Tiểu nhân tên thật là Vương Trác, là thợ săn của Hưu Đồ tộc, quân thượng có một lần đi săn ở gần chúng tôi, gặp phải một bầy sói, được tiểu nhân cứu thoát. Từ đó quân thượng đã cố công huấn luyện cho tiểu nhân, giúp người trong gia tộc tiểu nhân được tận hưởng phú quý, ơn của ngài đối với tiểu nhân thật nặng như núi, quân thượng muốn tiểu nhân hoàn thành kế hoạch giúp hầu gia trở thành Triệu vương, cho nên không bao giờ đưa tiểu nhân về phủ, lần này đến Hàm Ðan là để tiếp ứng cho hầu gia, cùng nhau hành sự, thiên hạ này chẳng phải là của họ Hoàng ngài hay sao? Tùy tùng của tiểu nhân toàn là người Hưu Đồ tộc, tuyệt đối đáng tin cậy, hầu gia có thể yên tâm."
Triệu Mục nghe mà lòng hoa nở rộ, nghĩ bụng cha thật biết cách dùng người, Vương Trác này cơ trí vừa cao, lại gan dạ, kiếm thuật càng cao minh hơn, có người này giúp đỡ, lại thêm Nhạc Thừa, chiếc ghế vua nước Triệu há chẳng phải trong tay của mình rồi hay sao? Trở ngại lớn nhất chỉ còn hai lão già Liêm Pha và Lý Mục.
Triệu Mục nói,Ðêm qua ta đã nghĩ suốt đêm, cuối cùng có thể nghĩ một kế có thể thực hiện được, song giờ đây thời cơ vẫn chưa chín mùi, sau này ta sẽ bàn bạc với ngươi. Vì tên hôn quân Hiếu Thành vương rất trông mong ở ngươi, ngươi tốt nhất phải có kết quả sớm hơn."
Triệu Mục vốn là đến tìm gã đi lấy lòng với Long Dương quân, để tránh cho nhân vật có quyền thế của nước Ngụy này không vui. Nói xong đứng dậy,Nhớ là đêm nay phải đến dự yến ở chỗ Quách Tùng."
Hạng Thiếu Long gật đầu, đưa y ra cửa, mới cùng bọn Ô Trác hành động, ra phía ngoại ô.
Ô Trác, Kinh Tuấn và mọi người đều dừng lại ở Tàng Quân cốc, nơi mới mở mục trường, lập trại, chặt gỗ, sửa đường, giả vờ chuẩn bị mọi thứ. Thực ra chỉ là thiết lập cứ điểm, để tránh khi có chuyện thì bị bắt một mẻ, cũng vì sợ Kinh Tuấn nhẫn nại không được nên đi tìm Triệu Chi.
Trước hoàng hôn, Hạng Thiếu Long, Ðằng Dực và ba mươi người trong tinh binh đoàn quay về Hàm Ðan. Vừa đến cửa thành, quan giữ thành báo lại,Ðại vương có dụ, lệnh cho Ðổng tiên sinh lập tức vào cung."
Hạng Thiếu Long và Ðằng Dực nhìn nhau, đều cảm thấy không hay, Triệu vương tuyệt không thể triệu kiến gã một cách vô lý như vậy.
Hai người nhìn nhau rồi Hạng Thiếu Long theo bọn Triệu binh vào cung gặp Hiếu Thành vương.
Thành Tư đưa gã đến Vân Anh điện, nơi Hiếu Thành vương hằng ngày giải quyết công việc, người bên cạnh y không phải Triệu Mục mà là Quách Khai.
Hạng Thiếu Long thấy thần sắc Hiếu Thành vương như thường, yên tâm nên thi lễ xong thì được ngồi ở bên trái, đối diện với Quách Khai.
Thành Tư đứng sau lưng Hiếu Thành vương.
Quách Khai đưa mắt nhìn gã, tỏ vẻ đang chiếu cố đến gã.
Hiếu Thành vương hỏi mấy câu về chuyện mục trường rồi thở dài nói,Chuyện mục trường, Ðổng tiên sinh tốt nhất tạm thời hãy chậm lại, cố gắng đừng để lộ tiếng tăm."
Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nói,Ðại vương có lệnh tiểu nhân tất tuân theo, nhưng không biết lý do tại sao?"
Hiếu Thành vương cười gượng nói,Mở mục trường là điều phải làm, chỉ là đột nhiên có chút sóng gió, Quách đại phu sẽ cho tiên sinh hay."
Quách Khai ho khan một tiếng, dùng cái giọng nửa âm nửa dương ấy nói,Ðó là chuyện Lý Viên làm ra, không biết y điều tra được ở đâu là Ðổng tiên sinh lần này về nước. Sáng nay khi gặp đại vương, bèn nói tiên sinh tuy là người Triệu, nhưng rốt cuộc vẫn là dân nước Sở, nếu chúng ta chấp nhận cho tiên sinh ở lại nước Triệu, đối với bang giao hai nước có ảnh hưởng không tốt."
Hạng Thiếu Long giận lắm, gã Lý Viên ấy rõ ràng vì thấy đêm qua Kỷ Yên Nhiên và mình ngồi cùng chiếu, nói chuyện thân thiết, cho nên lòng đố ky nổi lên, cố ý phá hoại chuyện của gã. Không nói cũng biết, y hẳn đã nói những lời không tốt về gã. May mà Hiếu Thành vương quả thật rất cần đến gã, nếu không sẽ lập tức bắt trói gã lại rồi đưa về nước Sở.
Hiếu Thành vương nhấn mạnh,Quả nhân không để bụng lời của hắn, chỉ là tình thế hiện nay rất nhạy cảm, muội tử của người này là sủng phi của Sở vương, khi có quyền trong tay, nếu y nói với Sở vương vài câu, khuyên Sở vương không nên đem binh đối phó người Tần, kế hoạch hợp tung lần này của chúng ta chắc chắn thất bại, cho nên giờ đây đành phải nghe theo hắn."
Quách Khai cười nói,Chờ Lý Yên Yên sinh con xong, Lý Viên dù cho trước mặt Sở vương có lên tiếng thì cũng chẳng còn tác dụng."
Hạng Thiếu Long cười rộ lên cùng với hai người.
Gã dĩ nhiên biết rõ Quách Khai ý muốn nói Sở vương là kẻ vốn không thể khiến nữ nhân sinh con được, cho nên Lý Yên Yên cũng không ngoại lệ. Nhưng gã cũng biết lần này người đắc thủ thật sự là Xuân Thân quân chứ không phải Sở vương, chí ít cũng có một nửa là con trai, Quách Khai suy đoán chưa chắc chính xác. Cũng chả trách được y, đâu ai ngờ trong ấy lại có điều mờ ám nữa.
Hạng Thiếu Long chợt hỏi,Tiểu nhân có cần tránh đi một lúc hay không?"
Hiếu Thành vương nói,Vạn lần không thể, như thế há chẳng phải quả nhân phải nhìn sắc mặt Lý Viên mà hành sự hay sao, quả nhân lúc ấy nói với Lý Viên rằng Ðổng tiên sinh vẫn chưa quyết định được đi hay ở để đưa đẩy sự việc.
Cho nên giờ đây mới mong tiên sinh tạm thời không giương cờ gióng trống, chờ Lý Viên đi thì mới tiếp tục sắp xếp."
Hạng Thiếu Long mừng thầm, giả vờ nói,Nếu vậy tiểu nhân sẽ sai người đi chặn lại đàn súc vật trên đường đưa đến tặng, nhưng e rằng đàn súc vật đầu tiên đã vào biên giới nước ta."
Hiếu Thành vương nói,Ðến thì cứ đến, chúng ta quả thật rất cần bổ sung chiến mã, những việc khác cứ y theo ý tiên sinh mà làm."
Hạng Thiếu Long đang lo vì không có cớ gì cho người về Tần báo tin, vội vàng chấp nhận.
Hiếu Thành vương trầm ngâm hồi lâu rồi mới ái ngại hỏi gã,Ðêm qua sau buổi tiệc, Cự Lộc hầu giữ tiên sinh lại nói những điều gì?"
Hạng Thiếu Long trong lòng mừng rỡ, thầm kêu tuyệt vời, không ngờ Hiếu Thành vương cuối cùng cũng nghi ngờ gã tình nhân Triệu Mục này, nguyên nhân có lẽ cũng vì tên xảo quyệt Quách Khai này nói ra nói vào, giả vờ ngạc nhiên hỏi,Hầu gia có vấn đề gì sao?"
Đề xuất Huyền Huyễn: Chư Thiên Lãnh Chúa