Chương 159: Ái Hận Tình Thù (2)
Quách Khai nhắc nhở gã,Tiên sinh còn chưa trả lời câu hỏi của đại vương?"
Hạng Thiếu Long giả vờ hoảng sợ, sau khi thỉnh tội thì nói,Cự Lộc hầu tỏ rõ bụng dạ với tiểu nhân, bảo rằng sẽ chiếu cố cho tiểu nhân, giúp cho tiểu nhân làm nên đại nghiệp, lại bảo, ôi...“
Hiếu Thành vương nhíu mày,Nếu có những lời nói không tốt về quả nhân, Ðổng tiên sinh cứ nói đừng ngại."
Hạng Thiếu Long nói,Không có lời gì xấu xa quá, hầu gia chỉ bảo rằng nếu y chịu nói tốt cho tiểu nhân mấy lời trước mặt đại vương thì tiểu nhân sẽ được vinh hoa phú quý. ôi, thực ra tiểu nhân chỉ là một mãng phu, chỉ mong sao được yên tâm nuôi ngựa, tận lực cho nước nhà, không cần đến vinh hoa phú quý, cả chuyện sống chết cũng chẳng màng."
Hiếu Thành vương nghe y kể lại những lời lung lạc ấy, cười gằn một tiếng, cuối cùng nghe những lời“tận đáy lòng"
của Hạng Thiếu Long, khuôn mặt y lộ vẻ cảm động, gật đầu lia lịa, tỏ ý khen ngợi.
Hạng Thiếu Long tiếp tục nói,Hầu gia lại còn muốn giữ tiểu nhân trong phủ, cho bọn thị nữ bồi tiếp, nhưng tiểu nhân vì lo lắng cho công việc nên đã từ chối."
Quách Khai nói,Ðại vương rất ưa thích tinh thần làm việc của tiên sinh, song mấy ngày nay tiên sinh tốt nhất nên đi chơi đây đó, Hàm Ðan chúng tôi có mấy quan kỹ viện nổi tiếng, ngày mai bổn quan sẽ dắt tiên sinh đi thăm thú các nơi."
Nói vài câu thì Hiếu Thành vương căn dặn không được kể nội dung cuộc nói chuyện này cho Triệu Mục nghe, Quách Khai đưa Hạng Thiếu Long ra khỏi điện Vân Anh.
Ði trên hành lang quen thuộc, gặp lại những vật xưa, nhớ Ni phu nhân, Hạng Thiếu Long trong lòng cảm khái, không nghe được Quách Khai đang nói gì.
Quách Khai thấy thần thái gã ngẩn ngơ, tựa như tưởng gã vì chuyện Lý Viên mà không vui, nói an ủi,Ðổng tiên sinh đừng lo lắng về chuyện Lý Viên, à này, đêm nay ngài có phải đến dự yến ở chỗ Quách Tùng không?"
Hạng Thiếu Long giật mình, thầm trách lúc này vẫn còn tơ tưởng chuyện tình cảm, ngạc nhiên nói,Ðại phu chẳng phải cũng sẽ đi à?"
Quách Khai cười nói,Bổn quan đã từ chối, từ ngày Ðông Châu quân đến Hàm Ðan, bổn quan bận túi bụi, chỉ là bận khởi thảo kiến nghị thư cho đại vương mà khiến ta mất ngủ mấy đêm."
Hạng Thiếu Long định trả lời thì phía trước có một đội nhân mã đang thong dong thả bộ tới, vừa chính xác đụng mặt với họ.
Quách Khai lộ vẻ ngây ngất, hạ giọng nói,Nhã phu nhân đến!"
Hạng Thiếu Long nhận ra trong số ấy có cả bọn Triệu Ðại, liền đứng lại để nhường đường.
Bọn Triệu Ðại vội chào Quách Khai.
Thấy xe ngựa quẹo qua quảng trường, rèm xe kéo lên, lộ ra bộ mặt vì không ngủ đủ giấc mà hơi tái của Nhã phu nhân, khi ả thấy Hạng Thiếu Long, vẫn không ngạc nhiên, có lẽ đã sớm biết gã vào hoàng cung, lên tiếng,Ngừng xe!"
Xe ngựa và bọn tùy tùng đều dừng lại.
Triệu Nhã vẫn với ánh mắt đẹp mê người nhìn Quách Khai, cười nói,Xin chào Quách đại phu Quách Khai ngây ngất, đáp,Ðã lâu không cùng phu nhân chơi đàn đánh cờ, làm sao có thể khỏe được?"
Hạng Thiếu Long nghe đã phát bực, hận không cho Triệu Nhã một bạt tai, ả đã quá phóng đãng.
Triệu Nhã thấy Quách Khai tuôn ra những lời tình tứ ấy trước mặt tên mã si này, ngượng ngùng nói,Quách đại phu đã nói đùa rồi." ánh mắt chuyển sang Hạng Thiếu Long, dịu dàng nói,Ðổng tiên sinh phải chăng là đến Quách phủ, nếu có tiện, hãy cho Triệu Nhã đi cùng một đoạn."
Hạng Thiếu Long lạnh nhạt nói,Ða tạ nhã ý của phu nhân, bỉ nhân chỉ muốn đi một mình, để tiện suy nghĩ một số việc Quách Khai còn tưởng rằng gã vẫn còn lo chuyện Lý Viên nên không lấy làm lạ. Triệu Nhã thì đoán chuyện tối qua bị mình từ chối một cách không khách sáo cho nên giờ đây trả đũa, thầm nghĩ người này thật cứng rắn, giống như Hạng Thiếu Long vậy.
Lòng chợt mềm đi, dịu dàng nói,Nếu vậy không miễn cưỡng tiên sinh nữa."
Xe ngựa tiền hô hậu ủng, tiến về cửa cung.
Hạng Thiếu Long từ chối không ngồi cùng xe ngựa với Quách Khai,Bỉ nhân là kẻ thích cưỡi ngựa, chỉ có ngồi trên lưng ngựa mới cảm thấy an toàn, đại phu có thể bảo bọn vệ sĩ không nên đi theo, để tiểu nhân đi một mình."
Quách Khai lấy làm lạ nói,Tiên sinh mới lần đầu đến Hàm Ðan, làm sao biết đường đến Quách gia?"
Hạng Thiếu Long giật mình, biết dễ dàng để bại lộ nhất chính là ở những tình tiết nhỏ nhặt thế này, thuận miệng nói luôn,Ðại phu yên tâm, bỉ nhân đã hỏi đường rõ ràng rồi." Nói rồi phóng ngựa đi.
Vừa ra khỏi cung, Hạng Thiếu Long thúc ngựa chạy nhanh hơn nữa, trong thoáng chốc đã đuổi kịp với đoàn xe ngựa của Nhã phu nhân.
Nhã phu nhân nghe tiếng vó ngựa, chỉ thấy gã ngồi trên lưng ngựa phóng tới đầy uy nghiêm, ánh mắt sáng lên, nhưng lại chợt tắt.
Từ ngày Hạng Thiếu Long rời khỏi nước Triệu, ả đã nếm chịu một sự giày vò mà trước đây chưa hề có, nỗi niềm hối hận như con độc xà rỉa rói tâm hồn ả. Ðể quên đi người đã chiếm lấy trái tim mình, hành vi của ả càng phóng túng hơn lúc trước, nhưng Hạng Thiếu Long rốt cuộc vẫn cứ chiếm lấy trái tim ả, không ai có thể thay thế được hình ảnh của Hạng Thiếu Long. Trong tình huống ấy, ả gặp Hàn Sấm, những tưởng có thể quên được Hạng Thiếu Long, nhưng sự xuất hiện của Ðổng Khuông khiến cho hồi ức của ả sống dậy, niềm hứng thú của ả đối với Hàn Sấm cũng tiêu tan.
Hạng Thiếu Long cố ý không nhìn, trong chốc lát đã bỏ ở phía sau.
Thành Hàm Ðan lúc này mọi nhà đều lên đèn, đang lúc ăn cơm tối, người đi đường không nhiều.
Hạng Thiếu Long nhớ lại đám vợ yêu của mình ở xa tận nước Tần, trong lòng cảm thấy ấm áp, hận không lập tức bắt sống Triệu Mục, chặt đầu Nhạc Thừa đem về Hàm Dương.
Ði vào con đường núi dẫn đến nhà Quách Tùng, phía sau có tiếng vó ngựa vang lên, vừa quay đầu lại nhìn, thì ra người ấy chính là Triệu Chi. Hạng Thiếu Long vừa thấy nàng liền nhớ lại lời đề nghị của mọi người, lúc này trong lòng phân vân lắm, kìm ngựa đi chậm lại.
Triệu Chi trong chớp mắt đã đến gần gã, gióng ngựa đi song song, nhìn gã đắm đuối rồi nói,Ðổng tiên sinh hình như rất quen thuộc với đường lớn ngõ nhỏ ở Hàm Ðan!"
Nói như thế, Hạng Thiếu Long biết nàng đã theo mình một quãng đường, giờ đây mới đuổi theo, lòng kêu không hay, nói,Khi mới đến, có người đã chỉ đường cho bỉ nhân, Chi cô nương phải chăng cũng đến Quách phủ dự yến?"
"Giọng nói tiên sinh hình như đang cố ý làm cho khàn khàn!" Triệu Chi không trả lời gã, chỉ nhìn mà nói.
Hạng Thiếu Long trong lòng kêu khổ, nếu nàng đã nhận ra mình là Hạng Thiếu Long, chỉ một mặt nạ giả tạo này làm sao lừa khỏi nàng, lần này không dùng thủ đoạn ái tình thì không xong, thở dài, thi triển tuyệt kỹ, đè lên lưng ngựa rồi bay bổng lên không, rơi ngay sau lưng nàng, hai tay đưa về phía trước, ôm chặt bụng nàng lại, mặt đưa về phía trước, ghé sát mặt nàng nói,Lời Chi cô nương thật kỳ lạ, bỉ nhân cần gì phải giả vờ?"
Triệu Chi giật mình, vùng vẫy vài cái, nhưng trong tình huống này làm cho khoảng cách hai người càng gần nhau hơn. Vừa giận vừa sợ nói,Ngươi làm gì?"
Hạng Thiếu Long ha ha cười lớn, một tay đưa về phía trước nâng cằm nàng lên, xoay về phía mình, rồi hôn thật mạnh vào đôi môi đỏ hồng ấy.
Triệu Chi giật mình, tựa như bị ngây ngất trước mê lực của nam tính, trong phút chốc thì tỉnh dậy, thúc mạnh chỏ vào ba sườn gã.
Hạng Thiếu Long hự lên một tiếng, ngã lăn xuống ngựa, kỳ thực tuy rất đau, nhưng không đến nỗi như vậy, chẳng qua là tạo cơ hội cho nàng xuống thang.
Triệu Chi hoảng hồn, quay đầu ngựa lại, nhảy xuống, quỳ dưới đất, kêu lên,Ðổng Khuông! Ngươi không sao chứ?"
Đề xuất Tiên Hiệp: Ma Pháp Công Nghiệp Đế Quốc