Chương 160: Ái Hận Tình Thù (3)
Hạng Thiếu Long mở mắt, giơ tay kéo nàng đổ ập vào người mình rồi sau đó lật lại, đè nàng xuống đám cỏ bên vệ đường.
Triệu Chi bị gã ôm đến mềm nhũn cả người, nhưng không cam tâm bị gã chiếm phần tiện nghị, điều quan trọng hơn là vẫn chưa dám xác định phải chăng y là Hạng Thiếu Long, nếu bị y hôn như thế, thì chẳng phải đã có lỗi với người mình thương thầm hay sao, nước mắt giàn giụa nói,Nếu ngươi còn khinh bạc ta như thế, ta sẽ chết cho ngươi xem!"
Hạng Thiếu Long không ngờ nàng cứng rắn như vậy, trong lòng cảm thấy kính phục, nhưng biết nếu rời nàng như thế, tình huống sẽ càng khó khăn hơn, mà trước khi chưa biết hư thực không thể để lộ thân phận với nàng, chỉ có cách là đè nàng xuống chặt hơn, dịu dàng nói,Chi cô nương chán ghét ta lắm ư?"
Triệu Chi cảm thấy bản thân mình không hề muốn từ chối đối phương, vừa lo vừa giận, nhắm tịt mắt lại để cho nước mắt chảy ra, yếu ớt nói,Còn chưa buông ta ra, nếu có người qua đường thấy được, người ta sẽ chẳng còn gì."
Hạng Thiếu Long cúi xuống, hôn lên đôi môi mọng nước của nàng, kéo nàng đứng dậy rồi nói,Cô nương quả thật xinh đẹp, xin thứ lỗi bỉ nhân không ngăn nổi mình."
Triệu Chi nước mắt tuôn rơi, buồn bã lắc đầu nói,Ngươi chỉ đang bỡn cợt ta, nếu không vì sao lừa người ta, ta biết ngươi chính là chàng."
Hạng Thiếu Long thầm thở dài, vẫn dùng cái giọng khàn khàn ấy, dịu dàng nói,Ðêm nay ta sẽ đến tìm nàng, được chăng?"
Triệu Chi vừa mừng vừa lo, mở to đôi mắt, gật đầu cái rụp.
Hạng Thiếu Long dùng tay áo lau nước mắt cho nàng, trong lòng chàng thấy áy náy, nói,Nào, chúng ta không đi thì sẽ trễ.
Triệu Chi thoát khỏi lòng gã, cúi đầu hạ giọng nói,Ðêm nay Triệu Chi chờ chàng ở nhà."
Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nói,Nàng không đi sao?"
Triệu Chi hơi giận dỗi nói,Chàng làm người ta thế này, làm sao có thể gặp kẻ khác nữa." Nhảy lên lưng ngựa, nấn ná một hồi rồi quay đầu ngựa, vẫn không quên vẫy chào, nhoẻn miệng cười, dáng vẻ đa tình của thiếu nữ ấy khiến Hạng Thiếu Long tim nhảy thình thịch.
Chờ đến lúc nàng khuất sau con đường, Hạng Thiếu Long mới lấy lại bình tĩnh, đi về phía Quách phủ.
Buổi tiệc đêm nay của Quách phủ, khách rất ít, ngoài Triệu Mục, Nhạc Thừa, Hàn Sấm, Triệu Bá, chỉ có một kẻ Hạng Thiếu Long không muốn gặp là Lý Viên, nếu thêm Triệu Nhã và gã thì chỉ có bảy người, hai đứa con của Quách Tùng không dự tiệc, có lẽ phải ra ngoài làm việc.
Quách Tùng không nhiệt tình với gã lắm, ngược lại thì đặc biệt ân cần với Lý Viên, hình như y mới là khách chính.
Hạng Thiếu Long đã quen với sự đời ấm lạnh, biết được Quách Tùng cố ý lạnh nhạt với mình là để tranh thủ tình cảm với Lý Viên, kẻ sau này có thể trở thành người có quyền thế ở nước Sở.
Còn Lý Viên thì đối với gã tình địch Hạng Thiếu Long này thì vẫn lịch sự và khách sáo. Nhưng Hạng Thiếu Long cũng biết rõ y rất hận mình.
Sau mấy câu khách sáo, Triệu Mục cố ý kéo gã đến một bên, hạ giọng nói,Ðại vương vì sao triệu kiến ngươi?"
Hạng Thiếu Long đang đợi câu này của y, trả lời ngay,Bọn họ hỏi đêm qua hầu gia nói với tiểu nhân điều gì, tiểu nhân đương nhiên không nói ra sự thật, chỉ nói hầu gia và tiểu nhân bàn bạc chuyện mở mục trường. Hầu gia! Không phải tiểu nhân đa nghi, tên hôn quân Hiếu Thành vương này hình như đang nghi ngờ ngài, theo tiểu nhân thấy Quách Khai đang âm thầm bán đứng ngài."
Mắt Triệu Mục lạnh lùng đáng sợ, hừ một tiếng rồi nói,Sớm muộn gì ta cũng khiến cho chúng nếm sự lợi hại!"
Hạng Thiếu Long biết đã ép được Triệu Mục đi vào con đường mưu phản, lúc này Triệu Bá bước tới, hai người vội vàng nói lảng sang chuyện khác, Triệu Mục cười nói,Ðồ nhi yêu của quán chủ sao đêm nay không đến?"
Triệu Bá nói,Nó sẽ đến thôi, tại hạ vừa sai người đi tìm nó."
Có tiếng hoàn bội vang lên, Triệu Nhã bước vào.
Quách Tùng quay sang Lý Viên, Nhạc Thừa và Hàn Sấm xin lỗi cáo từ rồi mới chạy ra đón.
ánh mắt Triệu Nhã hướng về Hạng Thiếu Long, rồi mới nhìn sang Hàn Sấm và Lý Viên, do dự một lát rồi bước sang chỗ Hạng Thiếu Long, Hạng Thiếu Long cố ý không nhìn ả, ngó lơ sang chỗ khác.
Trong sảnh lúc này có cả thảy mười chỗ ngồi. Hạng Thiếu Long thầm nghĩ, nếu tính thêm cả Triệu Chi thì vẫn còn dư một chỗ, không biết còn vị khách quý nào chưa đến.
Triệu Nhã sau khi chào hỏi cùng khách khứa thì quay đầu lại nói với Hạng Thiếu Long,Ðổng tiên sinh phi ngựa thật nhanh, đến sớm hơn cả người ta nhiều."
Hạng Thiếu Long nở nụ cười, coi như là trả lời.
Cho đến lúc này lại có người nữa bước vào.
Ðược hai con thị nữ đỡ hai bên, một thiếu nữ trang điểm kỹ càng, người mặc áo hoa uyển chuyển bước vào.
Bọn Triệu Mục đều ngạc nhiên, rõ ràng không biết nàng là thần thánh phương nào.
Cuối cùng Quách Tùng cũng mở cái bí mật đó ra, tên con buôn này cười khà khà nói,Tú Nhi! Hãy đến ra mắt các vị khách quý, rồi quay sang mọi người nói,Ðây là ấu nữ Quách Tú Nhi của Quách Mỗ."
Triệu Mục ngạc nhiên nói,Thì ra trong tay Quách tiên sinh có hạt minh châu, tại sao trước giờ vẫn giấu, đến hôm nay mới cho chúng tôi chiêm ngưỡng?"
Hạng Thiếu Long vỡ lẽ, thì ra Quách Tùng muốn gả con gái cho Lý Viên, sau này nước Triệu có chuyện thì sẽ lánh đến nước Sở, để tiếp tục công cuộc làm ăn của mình.
Với một kẻ kinh doanh nghề sắt chế tạo binh khí như Quách Tùng, nước nào không hoan nghênh, nhưng có thêm sự giúp đỡ của Lý Viên, đương nhiên mọi việc sẽ thuận lợi hơn.
Giờ đây tình thế của thiên hạ, ngoài tam Tấn, nơi cách xa nước Tần hùng mạnh chính là nước Sở, nước Tề tiếp giáp với tam Tấn, có cái nguy môi hở răng lạnh, nước Yên bị Ðiền Ðan đánh bại chưa gượng dậy nổi. Còn nước Sở ở phía Nam thì sức nước hùng hậu, trong khoảng thời gian này vẫn là nơi yên ổn. Một ngày tam Tấn còn đó, người Sở sẽ không lo bị người Tần tấn công.
ô gia đã chuyển được đến nước Tần, một kẻ kinh doanh tinh minh như Quách Tùng tự đã biết tính toán cho mình.
Lúc này Tú Nhi yểu điệu bước vào trước mặt mọi người.
Thiếu nữ không quá mười sáu tuổi ấy dáng người mảnh khảnh, khuôn mặt thanh tú, đôi mắt rất sinh động, trong sáng như nước hồ thu, khóe miệng biết cười, vẻ mặt sáng ngời, có thể sánh bằng Ô Ðình Phương. Ai cũng đều ngẩn ngơ trước vẻ đẹp của nàng, bao gồm cả Lý Viên.
Quách Tùng thấy thế nên đắc ý lắm, đưa tay nói,Tú Nhi hãy mau bái kiến Lý tiên sinh."
Quách Tú Nhi nhìn thấy Lý Viên thì mắt sáng lên, cúi đầu e thẹn bước tới.
Lúc này mọi người đều có cảm giác mình bị lạnh nhạt, vẻ mặt Triệu Nhã cũng không tự nhiên.
Triệu Mục liếc nhìn Lý Viên, mắt ánh lên tia sát cơ thì lập tức thu lại, nhưng không giấu nổi ánh mắt sắc bén của Hạng Thiếu Long.
Triệu Nhã tiến sát lại Hạng Thiếu Long hỏi,Tiên sinh nếu có rảnh xin hãy đến tệ phủ xem ngựa, Triệu Nhã mong được thỉnh giáo."
Triệu Mục còn tưởng rằng ả chấp nhận tiếp cận với tên“Vương Trác" này, mỉm cười nói,Hiếm khi được phu nhân mời, bổn hầu sẽ thay y chấp nhận."
Hạng Thiếu Long không thể làm mất mặt Triệu Mục trước đám đông nên đành gật đầu.
Triệu Nhã thấy gã miễn cưỡng như thế, nên liếc xéo mà không nói thời gian cuộc hẹn.
Tiếng chuông vang lên, đã đến lúc mọi người nhập cuộc.
Đề xuất Voz: Bạn thân bây giờ là bạn gái (come back...)