Chương 161: Phát Cuồng Vì Ghen (1)

K

hông biết hữu tâm hay vô ý, Hạng Thiếu Long được xếp ngồi bên cạnh Triệu Nhã, sát bên Triệu Nhã là Hàn Sấm rồi đến Tú Nhi, Lý Viên, Quách Tùng, bên phải Hạng Thiếu Long là Triệu Bá, Nhạc Thừa và Triệu Mục. Chỗ ngồi của Triệu Chi được bỏ ra.

Giờ đây ai cũng biết vai chính thật sự chính là kẻ đang ngồi giữa cha con họ Quách, Lý Viên, người này rất biết cách ăn nói, trong chốc lát đã khiến Quách Tú Nhi không ngừng che miệng mỉm cười, xem ra rất hợp ý nhau. Xem bộ dạng chỉ cần Lý Viên gật đầu thì Quách Tú Nhi sẽ là người của y.

Hàn Sấm rõ ràng cũng có ý với mỹ nữ xinh đẹp này, nhưng vì chính sách ngoại giao của nước Hàn, nên không dám tranh giành với Lý Viên, vì thế xoay qua nói chuyện với Triệu Nhã, còn Triệu Nhã thì cũng cố ý không thèm để ý đến tên mã si đó, nói chuyện với Hàn Sấm rất thân mật, chốc chốc thì cười khúc khích, khiến cho buổi tiệc càng tăng thêm phần náo nhiệt và sắc xuân.

Quách Tùng vì muốn tạo cơ hội cho Lý Viên và con gái yêu, sau khi mời khách khứa mấy câu thì quay sang nói chuyện với Triệu Mục, Nhạc Thừa, chủ đề chẳng qua là những chuyện ở Hàm Ðan.

Triệu Bá và Quách Tùng rất thân nhau, nên cũng góp lời, Hạng Thiếu Long tuy giả vờ lắng nghe đầy hứng thú nhưng cũng biết rõ đã bị Quách Tùng lạnh nhạt. Hạng Thiếu Long biết Quách Tùng thay đổi mau như vậy là bởi bị ảnh hưởng của Lý Viên, cũng có thể suy đoán được y đã bắt đầu bi quan với tình thế của nước Triệu, đã có lòng bỏ đi.

Thái độ của y không giấu được Triệu vương và Quách Khai, cho nên Quách Khai mới nhắc nhở gã cẩn thận với Quách Tùng.

Từ khi Ô gia bỏ đi, nước Triệu lập tức trở nên yếu hơn trước.

Triệu Nhã thì có toan tính gì đây?

Lúc này bọn thị nữ đến rót rượu cho khách khứa.

Lý Viên bỏ Tú Nhi, quay sang nhìn Hạng Thiếu Long nói,Ðổng huynh lần này vượt trăm sông ngàn núi, từ xa đến đây, không biết là vì nguyên nhân gì?"

Mọi người nghe trong lời nói của y đầy vẻ khiêu khích, đều ngừng lại xem phản ứng của Hạng Thiếu Long.

Lúc này Quách Tú Nhi quay sang nhìn đại hán vẻ ngoài thô lỗ, nhưng không giấu vẻ khôi ngô uy võ hơn cả Lý Viên.

Hạng Thiếu Long nheo mắt nhìn y, lạnh nhạt nói bằng giọng khàn khàn,Lý huynh yêu mỹ nhân, Ðổng mỗ yêu tuấn mã, mỹ nhân đến đây, Lý huynh liền đuổi theo, Ðổng mỗ thấy ở đâu có cây cỏ tốt tươi thì chạy đến đó. Chỉ cần Lý huynh nghĩ về bản thân mình thì sẽ biết tâm ý của Ðổng mỗ ngay."

Câu trả lời đầy vẻ thô thiển.

Quách Tú Nhi thì tưởng mỹ nhân mà Hạng Thiếu Long nói chính là mình nên e thẹn cúi đầu. Những người khác thì không ngờ lời nói của tên thô hào này trở nên lợi hại đến thế, trong lòng kinh ngạc đều lấy làm ái ngại cho Lý Viên.

Chỉ có Triệu Mục là lấy làm khoái trá, vì y không thể đắc tội với Lý Viên, Hạng Thiếu Long đã ra tay giùm y rất hợp Lý Viên hơi biến sắc, mắt lướt qua tia sát cơ, lạnh lùng nói,Ðổng huynh phải chăng đang ngầm bảo cỏ cây của nước Sở ta không bằng ở đây chăng?"

Lời vừa nói ra khỏi miệng thì biết mình đã hớ, ngoài Hàn Sấm thì người ngồi trong bàn tiệc đều là người Triệu, câu này làm sao có thể nói ra được.

Quả nhiên Nhạc Thừa, Triệu Bá và Triệu Mục đều nhíu mày lại.

Hạng Thiếu Long thấy câu nói vừa rồi đã ép được Lý Viên thất thố nên vui lắm, làm ra vẻ không thấy nét mặt phẫn nộ của Lý Viên, thản nhiên bảo,Lý huynh đã nghĩ quá xa xôi rồi, bỉ nhân chỉ là tỉ dụ mà thôi, thực ra cây cỏ ở đâu cũng có ưu và khuyết điểm, khí hậu phương nam ấm áp, nuôi ngựa dễ dàng, nhưng đẹp thì có đẹp nhưng không mạnh mẽ, không chịu nổi gió lạnh mưa tuyết; phương bắc nuôi ngựa khó khăn, nhưng ngựa sẽ trở nên khắc khổ cần lao, bệnh dịch cũng hiếm. Cho nên chiến mã của người Hung Nô là nổi tiếng, chỉ có những nơi lạnh lẽo thì mới có thể nuôi được ngựa tốt."

Ai nấy đều biến sắc, không ngờ Hạng Thiếu Long có hiểu biết như vậy, lại thêm vì gã đã chửi xéo, bảo rằng nước Sở ở phương nam chỉ sống trong chốn thanh bình an vui, không biết tiến thủ, ngược lại những nước phương bắc, bao gồm cả nước Tần, tuy chinh chiến liên miên nhưng đã bồi dưỡng không ít nhân tài.

Sự thực quả là như thế.

Nước Sở từ khi bị nước Việt bé nhỏ đánh vào Dĩnh Đô thì uy thế giảm xuống, lại thêm sách lược có sai sót nên thế nước mỗi lúc một kém.

Lần đầu tiên sáu nước hợp tung đánh Tần, lấy Sở Hoài vương làm người đứng đầu, nhưng sự thực tham chiến chỉ có hai nước Hàn, Triệu. Hai nước này bị Tần đánh bại ở Tu Ngư nơi biên giới nước Hàn, Tề lại xuất binh đánh Triệu, Ngụy, tự giẫm đạp lên nhau. Tần nhân đó diệt Ba, Thục, giúp cho lãnh thổ mở rộng thêm hai lần, tiếp giáp với Vu Quận, Kiềm Trung của Sở, từ đó cơn ác mộng của người Sở bắt đầu, họ cũng đã nếm được vị đắng của chính sách phủi áo ngồi nhìn.

Từ trước đến giờ, người Tần e ngại nhất là Tề, Sở kết hợp với nhau, vì thế người Tần đã cắt đất dụ cho Sở Hoài vương tuyệt giao với Tề, sau đó được lợi thì nuốt lời, đại phá quân Sở ở Ðan Dương, chém đầu tám vạn quân, sau đó lại còn chiếm Hán Trung của Sở, tiếp theo cướp lấy Chiêu Lăng, khiến cho phía tây bắc của Dĩnh Đô mất hết.

Sự ngu xuẩn của Sở Hoài vương không chỉ dừng lại ở đó, khi y hứa với Tề hợp tung một lần nữa thì lại bị người Tần dụ tiếp, nửa chừng lại thay đổi, thông hôn với nước Tần.

Tề, Ngụy, Hàn nổi giận khởi binh phạt Sở bội ước, Hoài vương thất kinh sai thái tử đến làm con tin ở Tần, nhờ Tần cứu viện, ba nước mới lui binh. Người Tần vẫn còn khí thế, sau đó lại mượn cớ đánh Sở, dùng cách mềm mỏng lẫn cứng rắn, lừa Sở vương ngu ngốc ấy vào Tần, bắt giữ lại, cuối cùng vì chạy không thoát mà chết ở nước Tần.

Cho đến khi con trai là Khoảnh Tương Vương lên ngôi, muốn báo thù rửa nhục, nhưng bị người Tần dọa cho một hồi thì vãi đái trong quần, không những cầu hòa mà còn phải kết thân với người Tần, lập lại lịch sử hồ đồ của phụ thân Hoài vương.

Cho nên lời này của Hạng Thiếu Long là ám chỉ việc người Sở tự phá trường thành. Lợi hại nhất là đã mỉa mai được Lý Viên, mà y không thể nào làm dữ lại được.

Còn Triệu Nhã và Tú Nhi với trực giác sắc bén của nữ giới, nhìn hai người đều thấy Lý Viên như một thớt ngựa đẹp đẽ ở miền nam, còn Ðổng Khuông là một con tuấn mã trải qua phong sương ở phương bắc, địa vị Lý Viên trong lòng họ bất đồ giảm xuống mấy phần.

Quách Tùng cũng ngạc nhiên nhìn Hạng Thiếu Long, suy nghĩ lại việc có nên lánh đến nước Sở để tránh Tần hay không.

Hạng Thiếu Long đã một kim đâm thấy máu, sau một hồi biện bác, đã chứng minh được nhược điểm chí mạng của người Sở là thiếu quyết đoán và cương nghị.

Sắc mặt Lý Viên lúc đỏ lúc trắng, nhưng không nói được lời nào.

Mọi người bề ngoài là bình phẩm ngựa, y có thể nói được lời gì nữa?

Quách Tùng ha ha cười lớn, vãn hồi thế cuộc,Lời Ðổng tiên sinh câu nào cũng có nói đến ngựa, không hổ là mã si, nào! Chúng ta cạn một chén."

Mọi người ồn ào nâng chén, chỉ riêng có Lý Viên mặt vẫn lầm lì, không phụ họa theo khiến ai cũng cảm thấy kẻ này bụng dạ hẹp hòi, thiếu phong độ.

Triệu Mục uống xong, lại ra hiệu cho ả thị nữ rót đầy chén rượu, nâng chén hướng về phía hai người Lý Viên, Hàn Sấm nói,Vì sự hợp tung ba nước Hàn, Sở, Triệu, chúng ta hãy uống cạn chén này."

Lý Viên không biết nghĩ đến chuyện gì mà thần sắc trở nên bình thản, mỉm cười uống cạn chén, khiến không khí trở nên thoải mái trở lại.

Hàn Sấm nói,Nghe nói Tề vương rất coi trọng chuyến đi Hàm Ðan lần này, tướng quốc Ðiền Ðan cũng thân chinh đến, vài ngày nữa sẽ đến đây."

Hai người Triệu Mục, Nhạc Thừa đã sớm biết chuyện này, những kẻ khác thì mới nghe lần đầu nên không khỏi biến sắc.

Ðiền Ðan có thể nói là kẻ thống trị thực sự hiện nay ở nước Tề, thanh danh rất lớn, chẳng kém gì Tín Lăng quân ở nước Ngụy.

Tám năm sau khi Sở Hoài vương chết, tình thế nước Sở yếu ớt, còn nước Tề như mặt trời, tạo nên thế đối kháng với nước Tần. Cũng lúc ấy, Tề lại trúng kế người Tần, chấp nhận đề nghị của Tần Chiêu Tương vương, tức là Tần vương xưng tây đế, còn người Tề xưng đông đế. Ðiều ấy chỉ rõ Tần, Tề hai nước chia đôi thiên hạ.

Tuy hai ngày sau thì Tề Mẫn vương được đại thần khuyên bỏ đế hiệu, nhưng không bỏ được dã tâm của y, sau đó lại nam chinh bắc phạt, trước tiên diệt Tống, đồng thời nuốt trọn một số nước nhỏ khác, chiếm cứ nhiều đất đai, nhưng sức nước bị hao phí trong chiến tranh, khiến cho Tần, Sở, tam Tấn cùng nước Yên đánh Tề. Tướng Yên Nhạc Nghị đánh vào Lâm Truy, trong năm năm chiếm hơn bảy mươi thành của nước Tề, chỉ chừa lại Hạ Cử và Tức Mặc.

Trong tình hình ấy, Ðiền Ðan bắt đầu nổi lên. Y là một chi của hoàng thất nước Tề, lúc đầu chỉ là một quan nhỏ ở thành Lâm Truy, trước khi quân Yên phá thành, y dạy người trong gia tộc làm loại xe không trục, khi bỏ chạy thì xe không bị gãy trục mà có thể chạy thoát được, chỉ chuyện đó đã khiến cho y bắt đầu nổi danh, rõ ràng y gặp nguy hiểm mà không hoảng sợ, có tiềm chất của một kẻ túc trí đa mưu.

Đề xuất Huyền Huyễn: Phong Thần Bảng (Phong Thần Diễn Nghĩa)
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN