Chương 162: Phát Cuồng Vì Ghen (2)

Ðến khi người Yên đánh Tức Mặc, mọi người đều suy tôn y làm chủ tướng, cũng vừa lúc Yên Chiêu vương tạ thế, Yên vương mới lên ngôi bị trúng kế phản gián của Ðiền Ðan, dùng những tướng lĩnh kém cỏi thay cho Nhạc Nghị, người này vừa đi, Ðiền Ðan đã đuổi người Yên ra khỏi nước Tề, điều nổi tiếng nhất là y đã dụng trận hỏa ngưu để đại phá quân Yên.

Ðiền Ðan tuy vì thế mà uy danh vang dội, nhưng nước Tề vì đang thế xuống dốc nên chỉ có thể gắng gượng đến mức như hiện nay mà thôi.

Hạng Thiếu Long vẫn còn muốn nghe nữa, Triệu Nhã ngồi bên cạnh lấy bình rượu từ trong tay ả thị nữ rót đầy vào chén cho Hạng Thiếu Long, mỉm cười, làn thu ba lóng lánh, dịu dàng nói,Ðổng tiên sinh! Triệu Nhã nếu có lỗi gì, xin mượn chén rượu này để tạ lỗi."

Hàn Sấm đang nói phun cả nước bọt, không để ý đến, chỉ có Lý Viên đang nhìn.

Hạng Thiếu Long trong lòng thầm bực, người đàn bà này quả thật sáng Tần chiều Sở, vừa mới cùng Hàn Sấm liếc mắt đưa tình giờ đây lại bị lời nói của gã lay động, lại đến ve vãn mình, nhưng cũng không thể mất phong độ đến nỗi làm khó ả, nâng ly lên, nói với vẻ bình thản,Phu nhân đa nghi rồi, có tội gì đâu! Ðể bỉ nhân kính lại phu nhân một chén."

Triệu Nhã nhìn gã say đắm rồi bưng chén uống cạn.

Hàn Sấm lúc bấy giờ mới để ý đến hai người đang ngầm giở trò với nhau, mặt lộ vẻ không vui, nếu là ở nước Hàn, với quyền thế của y thì nhất định sẽ cho Hạng Thiếu Long biết tay, nhưng giờ đây thì chỉ có thể giữ trong lòng.

Lý Viên cười lớn nói,Hôm nay tại hạ chưa đối ẩm cùng phu nhân, rồi nâng chén lên.

Triệu Nhã tuy nói rằng thiện cảm đối với y đã giảm, nhưng vẫn còn có tình ý, đêm qua người này lạnh nhạt với ả, giờ đây lại chủ động mời, không khỏi lúng túng, nâng chén lên.

Hạng Thiếu Long biết rõ Lý Viên mượn Triệu Nhã để đả kích gã, mà vẫn bốc lửa giận, vừa bực Lý Viên vừa giận Triệu Nhã không biết tự ái, nhưng bề ngoài vẫn không có thái độ gì.

Lý Viên không chịu bỏ qua, tiếp tục bỡn cợt Triệu Nhã,Tửu lượng phu nhân thật giỏi, hay là chọn một đêm nào đó bồi tiếp phu nhân uống rượu, xem ai say trước."

Câu nói ấy trong chín người ở buổi tiệc, có bốn người vẻ mặt trở nên không tự nhiên.

Khó chịu nhất là Quách Tùng và Quách Tú Nhi, đều cảm thấy gã công nhiên ve vãn mỹ nữ phóng đãng nổi tiếng nhất thiên hạ, thật không coi mặt mũi họ ra gì.

Hàn Sấm thì không còn đố ky với Hạng Thiếu Long nữa mà chuyển sang gã tình địch vừa mới xuất hiện này.

Vẻ mặt Triệu Mục càng không tự nhiên hơn, trừng mắt nhìn Triệu Nhã bảo ả phải từ chối.

Triệu Nhã không ngờ đối phương lại lớn gan như thế, công nhiên hẹn hò cùng ả trọn giấc xuân tiêu, từ chối ư? Quả thật không nỡ, chấp nhận ư? Ðổng Khuông kia sẽ càng không coi mình ra gì, khéo léo nói,Lý tiên sinh có hứng thú như thế, Triệu Nhã sẽ tìm cơ hội thiết yến tại tệ phủ, đến lúc ấy tiên sinh đừng từ chối đến dự."

"Có các vị ở đây đều đến làm chứng, xem chúng ta ai say trước, rồi nhìn quanh mọi người, nhoẻn miệng cười.

Lý Viên hơi ngạc nhiên, không ngờ người đàn bà lẳng lơ này không bị y quyến rũ, bất đồ nhìn kỹ lại ả.

Bởi vì sau khi Kỷ Yên Nhiên chiếm trọn tâm hồn, y rất ít khi để ý đến người đàn bà khác, lúc này nhìn kỹ lại mới thấy Triệu Nhã chẳng khác gì một đóa hoa đang nở rộ, vẻ phong tình không thể tả, vẻ đẹp chín muồi ấy thật là hiếm thấy Nhìn bề ngoài ấy ả tuy có vẻ khêu gợi, nhưng cũng có nét trang nhã, khiến kẻ khác không dám khinh thị, bất đồ tim đập mạnh, lúc này mới hiểu rõ vì sao Hàn Sấm say mê ả.

"Nếu đã chọn được ngày, xin hãy thông báo cho tại hạ là được, Lý Viên cười tự nhiên nói.

Lúc này Triệu Bá chen vào, mọi người lại chuyển sang chủ đề khác.

Triệu Nhã ghé sát Hạng Thiếu Long hạ giọng nói,Thỏa mãn chưa?"

Hạng Thiếu Long khoái trá lắm, biết người đàn bà phóng đãng này cuối cùng đầu hàng gã ở một thân phận khác, định mở miệng nói thì Quách Tú Nhi đứng dậy, buồn bã nói,Thật xin lỗi! Tú Nhi không được khỏe, muốn quay về phòng nghỉ ngơi“

Mặt Lý Viên lộ vẻ không vui, nhưng không hề lên tiếng.

Mọi người đều biết rõ vị thiên kim tiểu thư này đang giận Lý Viên.

Quách Tùng chỉ đành bảo,Ðưa tiểu thư về phòng!"

Tên thị nữ đến dìu mỹ nữ ấy ra ngoài sảnh.

Mọi người đều ái ngại, không có Quách Tú Nhi, buổi tiệc tối hôm nay đã mất hứng nhiều lắm, may mà vẫn còn có Triệu Nhã ở đó.

Triệu Bá uống hai chén, rất hưng phấn, quay sang nói với Hạng Thiếu Long những điều tâm đắc về kiếm thuật,Người học kiếm ngày nay, rất nhiều kẻ nóng lòng muốn thành công, nhưng không có mã bộ thân pháp ổn định để phối hợp, không coi trọng luyện tập lực eo, có lực cánh tay mà thiếu lực cổ tay, biết sự tương hỗ giữa eo, cánh tay, cổ tay và bộ pháp, mới có thể phát huy được tinh hoa của kiếm thuật. Nhưng có thể thấy vận dụng khí lực là điều kiện đầu tiên."

Lý Viên trong lòng kiêu ngạo, rõ ràng không xem kiếm thuật của nước Triệu ra sao cả, lạnh nhạt nói,Tại hạ thấy có khí lực cũng vô dụng, nếu không, Ngao Ngụy Mâu đã không bị Hạng Thiếu Long hạ gụ c!“

Cái tên Hạng Thiếu Long đã trở thành điều cấm ky cho mọi người nghe trong thành, trừ Hàn Sấm, ai nấy cũng đều ngạc nhiên.

Hạng Thiếu Long thì vì kẻ khác nhắc đến tên mình mà rúng động. Gã liếc vội sang Triệu Nhã, chỉ thấy ả sa sầm mặt, người ngân ra.

Hàn Sấm kiêu ngạo nói,Chỉ đáng tiếc là y đã chuồn sang Tần, nếu không nhất định phải xem thử kiếm thuật của y lợi hại đến mức nào."

Triệu Mục nghiến răng nói,Ngày sau tấn công Hàm Dương, chẳng phải có cơ hội rồi sao?"

Triệu Bá bị Lý Viên làm cụt hứng, trong bụng giận lắm, nhưng nói không lại Lý Viên, trầm giọng bảo,Lý tiên sinh dùng kiếm pháp xưng hùng ở nước Sở, không biết có thể đến tệ quán một chuyến để cho Triệu mỗ mở rộng tầm mắt."

Lý Viên hai mắt sáng lên, gật đầu nói,Tại hạ mỗi khi đến một nơi, đều tìm kiếm thủ nổi tiếng nhất của xứ ấy so tài, đề nghị này của quán chủ cũng chính là mong muốn của Lý Viên."

Lúc này ngay cả Nhạc Thừa cũng cảm thấy ngứa mắt với thái độ của kẻ này, mỉm cười nói với Triệu Bá,Lý tiên sinh hào khí xông mây, quán chủ hãy định thời gian để chúng tôi có thể thưởng thức kiếm thuật tuyệt thế của Lý tiên sinh.

Triệu Bá rõ ràng rất giận dữ, nói,Triệu mỗ nóng lòng không thể đợi được nữa, hay là ngày mai đi, Lý tiên sinh xem thử có được chăng?"

Lý Viên dương dương tự đắc nói,Ngày mai không được, vì tại hạ đã hẹn cùng Kỷ Yên Nhiên tiểu thư dạo thành Hàm Ðan, hay là hãy dời sang chiều ngày mốt đi vậy!"

Mọi người đều ngạc nhiên, lộ vẻ ngưỡng mộ và đố ky.

Hạng Thiếu Long lòng chợt chùng xuống, tại sao Kỷ Yên Nhiên lại chấp nhận hẹn hò với con người như thế, nhất định phải hỏi nàng cho ra lẽ.

Triệu Nhã thì tiu nghỉu, vì đã bị Kỷ Yên Nhiên đoạt được tiên cơ, đương nhiên là khó chịu.

Không khí của buổi tiệc đến đây đã bị phá hoại, Triệu Bá cáo từ trước rồi đến lượt Triệu Nhã.

Hàn Sấm đứng dậy nói,Ðể bổn hầu đưa phu nhân về phủ."

Triệu Nhã đang rầu rĩ lắm, lắc đầu nói,Hảo ý của Bình Sơn hầu, Triệu Nhã xin nhận lãnh, có điều đâu óc Triệu Nhã đang mệt mỏi, chỉ muốn yên tĩnh một mình."

Bình Sơn hầu Hàn Sấm lộ vẻ không vui, nói,Phu nhân thích sao thì cứ làm vậy."

Triệu Mục đứng dậy nói,Chúng ta cùng đi thôi! Bổn hầu đang vui vẻ lắm, ai muốn ngồi cùng xe?" rồi nháy mắt với Hạng Thiếu Long.

Hạng Thiếu Long gật đầu nói,Dù sao tại hạ cũng đến một mình, hay là để tiểu nhân đi cùng hầu gia!"

Triệu Nhã lấy làm lạ nhìn Hạng Thiếu Long, bắt đầu nghi ngờ quan hệ giữa hai người.

Mọi người đều cáo từ rồi rời Quách phủ.

Trong xe Triệu Mục nói,Không ngờ lời lẽ của tiên sinh sắc bén như thế, ngay cả một kẻ mồm miệng như Lý Viên mà cũng đỡ không lại. Không biết tiên sinh có thể nắm chắc phần thắng trong tay hay không, nghe nói người này quả thật có thực tài.

"Có nắm chắc hay không là vấn đề thứ yếu, song thi đấu ở võ trường, chỉ dùng mộc kiếm, lại không phải chuyện sống chết, Hạng Thiếu Long nhíu mày nói.

Triệu Mục ngắt lời,Bổn hầu chỉ muốn dập tắt ngọn lửa của y mà thôi, không muốn giết y. Gã tiểu tử này thật đáng ghét, nếu lọt vào tay ta thì nhất định ta sẽ khiến cho y sống không bằng chết."

Hạng Thiếu Long chợt nổi da gà, lạnh xương sống.

Đề xuất Voz: Hành trình lấy vợ =)))
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN