Chương 163: Chị Em Gặp Nạn (1)
V
ề tới hành quán, Ðằng Dực hạ giọng nói,Yên Nhiên đang đợi đệ trong phòng."
Hạng Thiếu Long đang định tìm nàng, nghe vậy thì bước thật nhanh vào.
Ðằng Dực đuổi theo hỏi,Triệu vương tìm Thiếu Long có chuyện gì?"
Hạng Thiếu Long dừng lại, nói sơ qua sự việc rồi cười,Chúng ta coi như là may mắn, lưu lại Hàm Ðan hơn hai tháng mà không có vấn đề gì."
Ðằng Dực đẩy gã, bảo,Mau vào đi! Tên tiểu tử nhà ngươi thật có phước."
Hạng Thiếu Long không ngờ một thiết hán như y mà có thể buông ra câu nói như vậy, có thể nói Thiện Lan đã thay đổi y rất nhiều. Cười một tiếng rồi đi vào phòng.
Vừa mới đóng cửa, Kỷ Yên Nhiên đã lao vào lòng gã.
Sau khi mây mưa xong, hai người nhìn nhau.
Hạng Thiếu Long chưa định hỏi chuyện giữa nàng và Lý Viên, giai nhân ấy đã đi trước một bước, nói,Hạng lang xin đừng trách Yên Nhiên, ngày mai người ta đã nhận lời cùng Lý Viên đến Phong Hồ ở thành nam xem lá đỏ, hừ! Kẻ này rất đa nghi, từ Sở đuổi đến đây, đeo bám lấy người ta để mà van xin, Yên Nhiên đành phải hứa với y, đến lúc đó thiếp sẽ tỏ rõ lòng, để y quên đi Yên Nhiên."
Hạng Thiếu Long nghe Kỷ Yên Nhiên vẫn có tình ý với Lý Viên thì im lặng không nói.
Kỷ Yên Nhiên giận dỗi nói,Chàng không vui sao? Chỉ là một cuộc dạo chơi bình thường thôi! Nếu không yên tâm, người ta sẽ mời Trâu tiên sinh cùng đi là xong."
Hạng Thiếu Long thở dài nói,Theo ta quan sát và tin tức có được, con người này chỉ có bề ngoài mà thôi, nhưng nói ra lúc này, ta thật giống như không có phong độ."
Kỷ Yên Nhiên bò ra khỏi lòng gã, ngồi dậy, nói với vẻ không vui,Chả lẽ Yên Nhiên cho rằng chàng là kẻ ưa gây chuyện thị phi hay sao? Khi còn ở Ðại Lương, người ta đã là người của chàng rồi, có gì mà phải ấp úng đến như thế?"
Hạng Thiếu Long kéo nàng vào lòng rồi lật người đè lên, kể lại âm mưu y lợi dụng Lý Yên Yên để thông qua Xuân Thân quân, lại kể lại toàn bộ diễn tiến của buổi tiệc tối nay cho nàng nghe.
Khi Kỷ Yên Nhiên nghe được Lý Viên gây áp lực với Triệu vương để đối phó với Hạng Thiếu Long, công nhiên tuyên bố trong buổi tiệc là có hẹn với nàng, bực dọc nói,Không ngờ y là hạng thâm hiểm như vậy, Yên Nhiên quả thật có mắt không tròng."
Hạng Thiếu Long nói,Người này có thể ẩn mình ở nước Sở, cho nên khi đến nước Triệu, không sợ bị kẻ khác biết, đã lộ ra mặt chuột."
Kỷ Yên Nhiên nói với giọng mát mẻ,May mà Hạng lang nhắc Yên Nhiên, mới không bị y lừa gạt. Hạng lang khi nào mới dắt người ta đến Hàm Dương, lén lút như thế này thật khổ. Trâu tiên sinh cũng rất ngưỡng mộ nước Tần, mong có thể đến đó nhanh chóng."
Hạng Thiếu Long thở dài,Ai mà không muốn mau chóng rời khỏi cái nơi quái quỷ này, nhưng giờ đây phải đang chờ thời cơ."
Kỷ Yên Nhiên bịn rịn ngồi dậy nói,Người ta phải về thôi, lần này không cần chàng đưa, bị kẻ khác nhìn thấy thì khó mà biện bạch."
Rồi mỉm cười nói,Hay là chúng ta cùng nhau diễn một vở tuồng tên gọi mã si đoạt Kỷ Yên Nhiên, nếu có thể làm Lý Viên nổi giận thì chẳng phải đáng vui hay sao? Chúng ta cũng không cần lén lút với nhau. Người ta có thể công nhiên dọn đến ở cùng với chàng."
Hạng Thiếu Long ngồi dậy, kéo mặt nàng sát mình rồi hôn lên đôi môi nàng, cười nói,Là mã si độc chiếm Kỷ giai nhân, hoặc gã họ Ðổng si tình sa vào bẫy Yên Nhiên. Suy nghĩ này thật hay ho, chỉ sợ khiến cho Long Dương quân nghi ngờ thì sẽ hỏng mất."
"Long Dương quân là kẻ rất thích tự cho mình thông minh, chỉ cần chúng ta làm việc hợp lý, tựa như có tình mà vô tình, tuần tự tăng tiến, ngược lại có thể khiến cho y không còn nghi ngờ, thậm chí khiến y cho rằng người ta và Hạng Thiếu Long không có quan hệ, nếu không làm sao có lòng với người đàn ông khác." Rồi dịu dàng nói,Lời nói của Hạng lang thật hay nhất trên đời."
Hạng Thiếu Long nghe cũng có lý, lấy lại tinh thần, nếu có thể tránh được sự nghi ngờ của Long Dương quân đối với Kỷ Yên Nhiên, ngày sau hành động sẽ dễ dàng hơn, nếu bị tên tiểu nhân nửa nam nửa nữ này phá hoại mối tư tình của họ, cũng có thể lập tức lột trần thân phận của gã. Bởi vì chỉ cần nhìn kỹ bộ mặt giả của gã thì sẽ nhận ra được.
Ðối với người Triệu mà nói, để gã có được Kỷ Yên Nhiên, còn hơn là để Lý Viên chiếm không.
Hai người bàn bạc hồi lâu kế hoạch này.
Hạng Thiếu Long lại nhớ đến Triệu Chi, thúc giục năm lần bảy lượt, Kỷ Yên Nhiên mới bịn rịn rời khỏi.
Sau khi Kỷ Yên Nhiên quay về, Hạng Thiếu Long ngủ khoảng một canh giờ, đến nửa đêm thì Ðằng Dực gọi gã dậy.
Hành quán này vốn là có quản gia và thị tỳ nô bộc, nhưng bọn chúng đã bị đuổi ra ngoài, để tránh vướng tay vướng chân.
Khi gã đang tắm rửa, Ðằng Dực ngồi phía sau nói,Có mấy kẻ đáng nghi, nửa canh giờ trước bắt đầu mai phục ở con đường phía trước và ngõ phía sau, chả biết thần thánh phương nào, quả thật muốn dạy cho chúng một bài học."
Hạng Thiếu Long nói,Dạy cho chúng một bài học thì dễ dàng quá, chỉ cần ngày mai báo với Triệu Mục, tên gian tặc ấy nhất định có cách điều tra chúng là ai."
Ðằng Dực nói,Khi bước ra Thiếu Long nhất định phải cẩn thận, hay để ta đi cùng ngươi, chí ít cũng có người tiếp ứng.
Hạng Thiếu Long cười,Ta chỉ đi trộm hương cướp ngọc, cần gì phải tiếp ứng."
Ðằng Dực không kiên trì nữa, đổi chủ đề,Thiếu Long định khi nào liên lạc với hai nhóm Phố Bố, Triệu Ðại?"
Hạng Thiếu Long mang mặt nạ lên nói,Chuyện này phải chậm một bước mới quyết định được, nhưng đừng để cho họ biết Ðổng Khuông chính là Hạng Thiếu Long, lòng người khó đoán, ai biết được trong số họ có kẻ sẽ bán chúng ta."
Ðằng Dực thở phào nói,Ngươi hiểu được điều đó ta thật yên tâm."
Hạng Thiếu Long bóp chặt đôi vai gã, rồi mang thiết bị vào trong người, vượt tường rời phủ lẫn vào bóng đêm.
Tuy lúc này đã khuya, trên đường vẫn còn xe ngựa và bọn tuần đêm.
Thời này thành lớn mà dân ít, trị an rất tốt.
Sau một hồi cẩn thận đi trên đường, nửa canh giờ sau đã đến nơi. Gã vẫn sợ bị kẻ khác nhìn thấy nên cố ý nấp trên một cây cổ thụ, chắc chắn không có người theo dõi thì mới phóng xuống, bước vào rừng trúc bên cạnh nhà Triệu Chi.
Đó là một căn nhà bình thường, chỉ lớn hơn nhà người dân một chút, điều đặc biệt là bên trái có một con sông nhỏ, một bên là rừng trúc, ngăn cách ngôi nhà này với những nhà láng giềng. Rừng trúc ấy là con đường phải đi qua.
Hạng Thiếu Long vứt bỏ lòng áy náy đối với Kinh Tuấn, nghĩ bụng muốn làm việc lớn không câu nệ tiểu tiết, sau khi tự an ủi thì mới bước ra khỏi rừng trúc.
Có tiếng chó sủa rồi lại lặng yên, rõ ràng Triệu Chi đã ngăn không cho chúng sủa.
Nhà Triệu Chi chia làm ba gian, trước, giữa và sau, phía sau là một khoảng sân, trồng đầy hoa cỏ, khung cảnh rất u nhã Gian sau nối liền với vườn hoa, chỉ cần vượt tường vào hậu viện thì có thể dễ dàng đến khuê phòng của Triệu Chi.
Lúc này, đèn trong một gian phòng sáng lên rồi lại tắt, ba lần như thế thì mới sáng bình thường.
Hạng Thiếu Long biết đó là ám hiệu của Triệu Chi, trong lòng cảm thấy hưng phấn vì đang đêm đi trộm tình. Triệu Chi rất phong vận, một vẻ phong tình khiến kẻ khác phải ngây ngất. Ðiều đặc biệt khiến người ta có ấn tượng sâu sắc là nàng tuổi không quá hai mươi mà đã có vẻ từng trải, xem ra nàng chắc hẳn đã từng nếm trải những chuyện đau thương.
Hạng Thiếu Long biết thời gian không nhiều, xuân tiêu một khắc giá ngàn vàng, mau chóng hành động, vượt tường vào nhà, vén rèm mà vào.
Đề xuất Huyền Huyễn: Vô Địch Thiên Hạ