Chương 164: Chị Em Gặp Nạn (2)
Thì ra đó là một gian thư trai nhỏ, bố trí rất thanh nhã, Triệu Chi đang mặc váy dài màu nhạt, nằm trên một chiếc giường hình chữ nhật, bên cạnh có bày rượu, thức ăn, mỉm cười nhìn gã từ cửa sổ chui vào.
Hạng Thiếu Long đang nở nụ cười trở lại, trong lòng chợt cảm nhận được điều gì, chưa phản ứng kịp thời thì có vật gì đó đã kề sẵn ngay eo.
Sở dĩ gã không có cảm giác rõ ràng vì ở eo có bao da cắm đầy phi châm.
Phía sau lưng có một giọng thiếu nữ trầm mà dễ nghe,Ðứng yên, trừ phi ngươi nhanh hơn mũi tên này."
Hạng Thiếu Long cảm thấy giọng ấy quen tai, nhưng không nhớ được người đang uy hiếp gã từ sau lưng là ai.
Triệu Chi vui mừng nhảy xuống, nhoẻn miệng cười,Ai cũng bảo Hạng Thiếu Long lợi hại mà cuối cùng vẫn rơi vào tay chị em chúng ta."
Hạng Thiếu Long trong lòng cười khổ, đây là lần thứ hai bị mỹ nhân lừa gạt, có lẽ nhược điểm lớn nhất của đàn ông là không cảnh giác với những nữ tử xinh đẹp.
Nhưng cảm thấy kỳ lạ, Triệu Chi nếu muốn đối phó với gã thì chỉ cần kêu ba tiếng ngoài phố thì đảm bảo gã sẽ tiêu đời, cần gì phải phí sức thế này. Chả lẽ nàng vẫn còn tình với tên Liên Tấn hay sao mà vì thế mới tự mình ra tay?
Giả vờ ngạc nhiên nói,Chi cô nương nói sao? Ai là Hạng Thiếu Long?"
Triệu Chi giận dữ nói,Còn phủ nhận! Chẳng phải ngươi đã thừa nhận trên đường đến Quách gia rồi sao?"
Hạng Thiếu Long cố ý chọc giận nàng nói,Ai nói với cô nương bỉ nhân là Hạng Thiếu Long?"
Triệu Chi nghĩ lại, gã quả thật chưa chính miệng thừa nhận, nhưng thần thái, ngữ khí của gã lúc ấy chính là Hạng Thiếu Long, giờ đây lại không chịu nhận, rõ ràng là đang bỡn cợt mình.
Thiếu nữ ở phía sau trầm giọng nói,Nếu ngươi không phải là Hạng Thiếu Long thì ta sẽ lập tức giết người bịt miệng để khỏi làm lộ bí mật của chúng ta."
Hạng Thiếu Long giật mình, cuối cùng đã nhận ra nữ tử phía sau lưng chính là nữ thích khách đã hai lần hành thích Triệu Mục, lần thứ nhất là nhầm xe, lần thứ hai là mới xảy ra đêm hôm qua, đã bị mình phá bĩnh.
Rất nhiều chuyện lúc trước không hiểu giờ mới vỡ lẽ. Chả trách nào nữ thích khách này đột nhập vào hầu phủ, toàn là nhờ ả nội gian Triệu Chi này tiếp ứng.
Gã thở dài nói,Vậy bỉ nhân đã chết chắc rồi, bởi vì ta ngay cả Hạng Thiếu Long là ai cũng chẳng biết. Lại còn tưởng Chi cô nương có lòng với...“
Nữ tử phía sau nghiêm giọng nói,Ngươi nói một tiếng không phải là Hạng Thiếu Long nữa, ta sẽ lập tức ra tay!"
Hạng Thiếu Long cười thầm, ngươi có thể bắn xuyên qua kim châm mới là lạ, lạnh lùng hừ một tiếng nói,Mã si Ðổng Khuông ta đây chưa bao giờ bị kẻ khác uy hiếp, cũng chưa bao giờ nghĩ chuyện sống chết trong lòng, bổn nhân không phải là Hạng Thiếu Long thì không phải là Hạng Thiếu Long, cần gì phải mạo nhận, không tin thì hãy sờ mặt của bổn nhân xem thử bổn nhân có hóa trang hay không?"
Ðây là mạo hiểm để thay đổi tình thế, bọn họ nằm mơ cũng không ngờ rằng trên đời này lại có một loại mặt nạ bằng da tinh xảo do Tiêu Nguyệt Ðàm chế ra, mà loại mặt nạ này có dính sát với da thịt không hề có kẽ hở, ngay cả tình cảm trên khuôn mặt cũng lộ ra, không biết cách mà muốn lột ra được cũng chẳng phải chuyện dễ.
Triệu Chi chưng hửng, bước tới trước đưa tay sờ lên mặt gã.
Sau một hồi sờ mó, Triệu Chi quả nhiên biến sắc, run giọng nói,Trời ơi! Ngươi chẳng phải là hắn!"
Hạng Thiếu Long nói,Ta tuy chẳng phải là Hạng Thiếu Long, nhưng đừng phóng tiễn, nếu không nhất định sẽ rơi vào thế cuộc nhất tiễn song điêu."
Hai thiếu nữ đồng thời lặng người đi, biết mọi chuyện đã hỏng bét.
Hạng Thiếu Long lách mình ra khỏi mũi tên nhanh như điện chớp, lẩn ra sau lưng Triệu Chi, thuận tay rút ngọn trủy thủ ở eo kề ngang cổ Triệu Chi, một tay ôm chắc bụng nàng, khống chế được cục diện.
Thiếu nữ kia giương cung lên, nhắm thẳng vào hai người nhưng không dám buông tên.
Hạng Thiếu Long kéo Triệu Chi đến sát vách tường rồi mới định thần nhìn lại nữ thích khách có kiếm thuật hơn người ấy khiến cho kẻ khác phải giật mình.
Nàng so ra thấp hơn Triệu Chi chút ít, dung mạo giống Triệu Chi được bảy tám phần, nhưng trắng trèo, thanh tú hơn.
Hai mắt có thần, hơn Triệu Chi ở sự độc ác, tuổi tác cũng lớn hơn chút ít, thân hình trông có vẻ nõn nà, lúc ấy giống như một con báo cái bị người ta bắt được.
Hạng Thiếu Long mỉm cười nói,Vị tỷ tỷ này xưng hô thế nào đây?"
Triệu Chi không màng tới lưỡi dao ngang cổ, kêu lớn,Ðại tỷ hãy mau phóng tên, nếu không, không những chẳng báo được thù, chúng ta sẽ sống không bằng chết."
Hạng Thiếu Long yên tâm, biết Triệu Chi quả thật tưởng mình là mã si Ðổng Khuông, từ tốn nói,Có chuyện gì hãy từ từ thương lượng, ta có thể thề không tiết lộ bí mật của hai vị, bổn nhân một lời đáng giá ngàn vàng, tuyệt không nuốt lời Hai người nhìn nhau, người ấy chẳng phải là Hạng Thiếu Long thì tuyệt không có lý do tha cho họ, như thế chẳng hợp lý tí nào.
Hạng Thiếu Long không để bọn họ có cơ hội lên tiếng, trước tiên dùng danh nghĩa Ðổng Khuông phát ra lời thề độc đến nỗi không thể độc hơn nữa, sau đó nói,Ðại tỷ hãy hạ tên xuống, bổn nhân sẽ thả lệnh muội."
Nữ thích khách ấy hậm hực nói,Ai là đại tỷ của ngươi?" mà hai tay vẫn buông xuống, ném cả cung lẫn tên sang một bên, thoải mái đến mức có vẻ không hợp lý.
Hạng Thiếu Long nghĩ bụng con hổ cái xinh đẹp này xem như đã chịu thua, thu lại ngọn trủy thủ trên cổ Triệu Chi.
Ngay lúc ấy, gã thấy thiếu nữ này nháy mắt cho Triệu Chi, trong lòng biết không hay, vội vàng lách sang, tránh được cú thúc bằng cùi chỏ của Triệu Chi.
Thiếu nữ này chu mồm huýt sáo, đồng thời rút cây trường kiếm sau lưng, xông tới gã.
Hạng Thiếu Long chợt nổi cơn giận, mình đã không muốn giết người bịt miệng, lại có lòng tốt phát lời thề độc không tiết lộ bí mật, nhưng bọn họ không những chẳng biết mà ngược lại còn muốn giết gã, thanh Huyết Lãng nhanh như chớp rời khỏi bao.
Bỗng ngoài cửa có tiếng gì truyền lại, vội vàng quay đầu ra nhìn, kêu thầm mẹ ơi, thì ra đó là một con chó thật to, phóng nhanh vào nhà, nhe bộ nanh trắng ởn, mũi thở phì phò, mồm gầm gừ, xông về hướng gã, lúc này mới hiểu nàng huýt sáo là để gọi con ác khuyển này đến trợ giúp.
May mà trước đây một trong những bài học của Hạng Thiếu Long là ứng phó với ác khuyển, chưa bao giờ thực sự thử qua, nhưng đã từng nếm mùi vị của những quân khuyển còn to hơn cả con chó này, quét ngang thanh kiếm, đánh bật được thanh kiếm của đối phương ra, rùn người xuống đá tạt ra, trúng ngay vào hàm dưới của con ác khuyển đang lao tới.
Con chó kêu thảm một tiếng, bật ra ngoài, lăn lộn dưới đất, nhất thời không đứng lên được.
Triệu Chi cũng không biết tìm được thanh kiếm ở đâu, phối hợp với chị mình tấn công từ bên trái và chính diện, nhất thời hơi kiếm lạnh lẽo tràn ngập căn phòng.
Hạng Thiếu Long biết hai thiếu nữ này rất lợi hại, nhưng gã đã sớm sử dụng thành thục Mặc tử kiếm pháp, kiếm pháp không còn mù mờ như ngày trước nữa, nhân lúc con chó hung dữ chưa kịp xông đến lần nữa thì lách về phía người chị, chém một kiếm từ trên xuống dưới.
Cô chị thất kinh, thì ra chiêu này của Hạng Thiếu Long rất kỳ diệu, trong không gian nhỏ hẹp thế này mà biến hóa không ngừng, khiến người ta không nhìn ra nổi chiêu số.
Nghiến răng dùng công chế công, không thèm màng đến kiếm của địch, đâm thẳng vào tim Hạng Thiếu Long, hoàn toàn là liều mạng.
Đề xuất Tiên Hiệp: Hoàng Đế Này Không Chỉ Sống Buông Thả, Mà Còn Không Có Tố Chất