Chương 165: Chị Em Gặp Nạn (3)

Hạng Thiếu Long thầm khen lợi hại, nhưng trong lòng đã có tính toán. Gã đã cùng nàng giao thủ, biết lộ kiếm pháp bay bổng của nàng, nếu nương tay với nàng, e rằng chưa đụng được kiếm của nàng thì mạng đã Ô hô. Đó là đặc điểm dùng kiếm của nữ giới, để tránh đấu lực với những nam nhân có sức khỏe.

Lúc ấy biến chiêu quét ngang thanh kiếm ra.

"Keng" một tiếng vang lên, thanh kiếm của nữ thích khách ấy đã bị Hạng Thiếu Long gạt ngang.

Nàng dùng công để chế công, tức là phải xuất toàn lực, có tiến mà không lùi, ngược lại tạo cơ hội cho Hạng Thiếu Long liều một kiếm với nàng.

Ngoài Ngao Ngụy Mâu và Ðằng Dực, lực cánh tay của Hạng Thiếu Long có thể nói là không có đối thủ, nàng lợi hại thế nào cũng chỉ là một nữ nhân, bị hạn chế bẩm sinh, khi hai kiếm giao nhau, chấn động đến nỗi tê rần, hoảng sợ thoái lui ra.

Hạng Thiếu Long tưởng khiến nàng buông kiếm dược, nào ngờ rốt cuộc nàng vẫn cố giữ được, lạnh lùng quát một tiếng rồi lăn người xuống đất.

Triệu Chi không ngờ tên mã si này kiếm thuật ghê gớm như vậy, khi xông đến tiếp tay thì bị cô chị lùi ra sau va phải, cả hai loạng choạng thoái lui.

Lúc ấy con chó cũng quay đầu lại, định xông đến Hạng Thiếu Long.

Triệu Chi kêu lên,Ðại Hoàng! Ðừng!"

Hạng Thiếu Long lúc này tay phải đã chụp được bộ cung, tay trái nhặt được mũi tên, nhanh chóng lắp tên vào nhắm thẳng vào con chó.

Con chó ấy thật lanh lẹ, vừa thấy mũi tên nhắm về phía mình thì gầm gừ lui về phía sau hai cô chủ.

Hạng Thiếu Long tay phải cầm cung, tay trái cầm kiếm, chỉ về phía hai thiếu nữ đang hoảng sợ, mỉm cười nói,Ðại tỷ tên gì để Ðổng mỗ còn xưng hô chứ?"

Hai thiếu nữ ấy hoảng sợ quá, co rúm người ở góc tường, không dám động đậy. Trong không gian và cự ly nhỏ hẹp này, muốn gạt được mũi tên đang bắn tới, quả thật là chuyện nằm mơ.

Cô chị này rõ ràng rất ngang ngạnh, ngậm chặt miệng, không thèm trả lời gã, chỉ có Triệu Chi trả lời,Tên Ðiền Nhu!"

Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nói,Không phải họ Triệu chứ?"

Triệu Chi biết đã nói lỡ lời, mặt trắng nhợt.

Hạng Thiếu Long và Ðiền Nhu ấy nhìn nhau, lòng nghĩ nàng đã họ Ðiền, nói không chừng có quan hệ thân tộc với Ðiền Ðan. Triệu Mục trước nay cấu kết với Ðiền Ðan, nếu không sẽ không ngầm qua lại với Ngao Ngụy Mâu, nghĩ đến đây thì nhíu mày, giả vờ giận dữ nói,Bổn nhân có ý thả hai người các ngươi, đáng tiếc các ngươi là họ Ðiền, ta ghét nhất là người họ này, giờ đây chỉ có cách bỏ lòng thương hoa tiếc ngọc, đưa các ngươi về nơi trước kia mẹ các ngươi hoài thai, các ngươi được vui sướng như vậy, phải cảm kích ta mới đúng."

Triệu Chi nhìn bộ cung tên trên tay gã, run rẩy hỏi,Tại sao ngươi hận người họ Ðiền?"

Ðiền Nhu giận dữ nói,Chi chi! Ðừng nói chuyện với y, y muốn giết cứ giết."

Hạng Thiếu Long thầm nghĩ căn nhà này chả lẽ chỉ có hai chị em nàng sao, nếu không, ồn ào đến mức này mà vẫn không có người xuất hiện, người cha của Triệu Chi đang trốn ở đâu? Nghĩ đến đây, chỉ thấy Triệu Chi kéo tai con chó dựng lên, lộ vẻ chú ý. Trong lòng đã biết, quát lớn,Không được tiến đến, nếu không bổn nhân sẽ lập tức phóng tên."

Hai thiếu nữ đều ngạc nhiên, không ngờ gã có thể nhận ra được điều ấy, nhất thời cảm thấy yếu ớt, không thể đối phó được căn người này.

Hạng Thiếu Long nhìn Triệu Chi, nói,Các ngươi đã chết đến nơi, bổn nhân cũng không giấu nữa, sở dĩ ta hận người họ Ðiền bởi vì trong đó có một kẻ tên Ðiền Ðan."

Hai thiếu nữ ngẩn người ra, định thần nhìn gã.

Hạng Thiếu Long từ từ di chuyển về phía trước, bộ cung tên cứ rê lên rê xuống, khiến cho hai thiếu nữ không biết gã đang chọn vị trí nào.

Một ý nghĩ dâng lên trong lòng, chỉ cần gã bắn chết Ðiền Nhu, lại dùng phi châm đối phó với người bên ngoài cửa và Triệu Chi, thì có thể mười phần nắm chắc nhanh chóng giải quyết được ba người, như thế gọn gàng vô cùng, không cần lo lắng về bọn họ nữa.

Ngoài cửa có một giọng già lão quát lớn,Tráng sĩ xin hãy dừng tay, đại thù nhân của hai vị tiểu thư nhà tôi chính là Ðiền Ðan, mọi người đều là kẻ đồng đạo cả."

Ðiền Nhu và Triệu Chi đều kêu lên,Chính thúc!“

Hạng Thiếu Long lạnh lùng cười nói,Lời này sao biết thật hay giả, bổn nhân cho các ngươi biết chuyện này, chính là ép bản thân phải ác độc để dễ dàng giết người bịt miệng, nếu không chuyện này lộ ra ngoài, để kẻ cấu kết với Ðiền Ðan là Triệu Mục biết, ta sẽ chẳng giữ được mạng. Có lẽ các ngươi chưa biết, hai hôm nữa Ðiền Ðan sẽ đến Hàm Ðan, cơ hội báo thù duy nhất của bổn nhân đã đến. Tuyệt không để cho các ngươi phá hoại."

Hai thiếu nữ đều biến sắc, rõ ràng không biết chuyện Ðiền Ðan đến Triệu.

Ðiền Nhu mở tỏ mắt, nhìn gã hỏi,Ngươi chẳng phải là đồng đảng của Triệu Mục hay sao?"

Hạng Thiếu Long quát,Câm mồm! Ta mà là đồng đảng với tên gian tặc ấy hay sao, chẳng qua chỉ vì muốn y tin tưởng để dễ dàng đối phó Ðiền Ðan nên mới vờ vịt mà thôi! Bổn nhân chưa bao giờ giết nữ nhân, đêm nay chỉ đành phá giới mà thôi!"

Ngoài cửa Chính thúc hoảng hốt kêu lên,Tráng sĩ xin đừng lỗ mãng, thân tộc của hai vị tiểu thư đều bị hai kẻ Ðiền Ðan và Triệu Mục hại chết, chuyện này chính xác vô cùng, nếu có gian dối thì lão đây vạn tiễn xuyên tâm, chết không có nơi chôn thân."

Hạng Thiếu Long làm ra vẻ trầm ngâm, nói,Các người có thù sâu với Triệu Mục, chuyện này có thể tin được, nhưng hai người này một ở Tề một ở Triệu, làm sao đều trở thành kẻ thù của bọn ngươi?"

Triệu Chi nén không được rơi nước mắt, nói với giọng thê lương,Nhà tôi bị Ðiền Ðan hãm hại, đành trốn với Hàm Ðan, nào ngờ tên gian tặc Triệu Mục bắt một trăm tám mươi ba người nhà chúng tôi trói lại rồi trả về cho Ðiền Ðan, để y giết từng người một, như thế ngươi đã tin chưa?"

Ðiền Nhu giận dữ nói,Ðừng cầu xin y!"

Hạng Thiếu Long cười nói,Tuy tên của nàng có một chữ nhu, nhưng người chẳng ôn nhu tí nào."

Ðiền Nhu tức nghẹn không nói nên lời.

Hạng Thiếu Long lại hỏi,Cớ sao còn ba người các ngươi?"

Tiếng Chính thúc ở ngoài cửa vọng vào,Lão bộc và hai vị tiểu thư vì đến trễ mấy ngày nên mới tránh được kiếp nạn này, bảy năm qua, chúng tôi lúc nào cũng lập chí báo thù, tráng sĩ, xin hãy tin tưởng chúng tôi."

Hạng Thiếu Long thở phào, có hơi hối hận vì mình đã muốn giết người, sống trong cái thời đại chiến tranh mà mạng người như cỏ rác này, quả thật rất dễ dàng bị ảnh hưởng.

Hạng Thiếu Long bấm cò, mũi tên kêu vút một tiếng, bay lướt qua mặt hai thiếu nữ, cắm vào vách tường.

Hai thiếu nữ ấy đều hoảng hồn, không ngờ gã phóng tên lúc này, nếu mục tiêu là một trong hai người thì nhất định sẽ tránh không được.

Hạng Thiếu Long quăng nỏ, tra kiếm vào bao, mỉm cười nói,Chuyện của các ngươi bổn nhân không có hứng thú xen vào, nhưng cũng mong các ngươi đừng phá hoại kế hoạch của bổn nhân. Kẻ thù thật sự của các ngươi là Ðiền Ðan chứ không phải Triệu Mục, giờ đây Triệu Mục đã có phòng bị, nếu động thủ lần nữa thì sẽ tự chui đầu vào lưới, hãy nghĩ kỹ lại! Tỷ muội các người xinh đẹp như thế, nếu rơi vào tay bọn xấu thì sẽ chịu cảnh nhục nhã sống không bằng chết. Lời này đến đây đã hết, xin cáo từ!"

Hai người nhìn nhau, Hạng Thiếu Long sải bước ra ngoài cửa, chạm mặt với Chính thúc rồi mới bước đi.

Đề xuất Tiên Hiệp: Kiếm Đạo Độc Tôn
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN