Chương 166: Chiếc Lưỡi Không Xương (1)

K

hi Hạng Thiếu Long về đến hành quán, chỉ còn một giờ nữa là mặt trời ló dạng, kể xong toàn bộ câu chuyện cho Ð ằng Dực nghe thì ngáp dài.

Ðằng Dực khen,Ðệ thật giỏi, ngược lại còn khiến cho Triệu Chi hoài nghi là Hạng Thiếu Long. Song theo ta thấy, cô ả đó đối với ngươi cũng không hề có ác ý, chỉ là muốn ép ngươi đối phó Triệu Mục."

Hạng Thiếu Long kêu lên,Hảo ý đến nỗi chĩa mũi tên vào lưng của người ta à?"

Ðằng Dực nói,Ðệ hai lần phá hoại kế hoạch hành thích của người ta, ả Ðiền Nhu ấy lại háo thắng, chỉ muốn hạ uy phong của đệ mà thôi."

Hạng Thiếu Long nhớ lại đã bỡn cợt Triệu Chi trên đường đến Quách gia, ả có vẻ chấp nhận, rõ ràng có tình ý với mình, giờ đây nếu nàng hiểu nhầm người đã chiếm phần tiện nghi chính là Ðổng Khuông mà không phải là Hạng Thiếu Long, không biết có cảm giác như thế nào?

Nhớ lại khi nàng phát giác Hạng Thiếu Long chính là Ðổng Khuông, dáng vẻ thất vọng ấy tuyệt không thể giả vờ.

Ðằng Dực cười,Ðã là như thế, chúng ta hãy ngủ một giấc, kệ mẹ nó xảy ra chuyện gì!"

Hạng Thiếu Long nghĩ bụng cũng thấy đúng, trở về phòng ngủ vùi một giấc, đến khi Ô Quả vào gọi dậy thì đã quá giờ ăn trưa, mặt trời cũng sắp xuống núi.

Mấy ngày hôm nay, đây là lần đầu tiên ngủ ngon như vậy.

ô Quả nói,Nhị gia đang chờ tam gia ăn cơm ở ngoài!"

Hạng Thiếu Long bò dậy, tắm rửa thay y phục xong thì ra ngoài gặp Ðằng Dực.

Hai người ăn cơm.

ô Quả ngồi bên cạnh nói,Nhã phu nhân sai người đến mời tam gia đêm mai đến phu nhân phủ dự yến, đèn lúc đó bà ta sẽ phái người đến đón, hi vọng tam gia có thể đến chỗ bà ta sớm hơn."

Hạng Thiếu Long lúc này mới nhớ lại đêm qua ả đã hứa với Lý Viên, lúc ấy cứ tưởng ả nói đùa, ai ngờ làm thật. Cười gượng nói,Huynh xem, chúng ta đến Hàm Ðan để làm gì, suýt tý nữa mỗi đêm đều phải đi dự yến với người ta."

Ðằng Dực cười nói,ứng phó Triệu Mục không khó, nhưng đối phó với bọn nữ nhân thì làm cho tam đệ khốn khổ."

Hạng Thiếu Long nói,Ðệ thật muốn làm cho Triệu Nhã một vố lớn, để hả mối hận trong lòng, nhưng như thế nhất định sẽ bị ả nhận ra. Như nhị ca nói, chỉ cần ả đánh hơi được thì tiểu đệ chẳng thế giấu được vào đâu, huống hồ chi ả chuyên gia về nam nhân ấy lại lại quen thuộc cơ thể của đệ như vậy."

Ðằng Dực lắc đầu nói,Ta cũng ái ngại cho hoàn cảnh của đệ... ôi!" rồi nói tiếp,Nhưng không phải hoàn toàn không có cách, đêm qua ta rảnh rỗi, dạo quanh hậu viên, trong đó có một loại cây, nếu trích nước ra, bôi một ít lên người, thì có thể phát ra mùi giống như cơ thể con người, ngửi cũng dễ chịu lắm, nghe tự nhiên hơn hương thơm mà nữ nhân ướp trong áo, điều này có thể giải quyết được vấn đề mùi cơ thể, nếu trên người của ngươi không có dấu vết gì đặc biệt, thổi tắt đèn thì vẫn có thể giấu được."

ô Quả ngồi bên cạnh nén không được, nói,Thân hình tam gia to lớn khác người, vừa vào thì Triệu Nhã đã biết."

Ðằng Dực và Hạng Thiếu Long nghe vậy cười phá lên.

Hạng Thiếu Long nói,Ngươi thật biết nịnh bợ, nhưng ta chỉ nói chơi thôi, đâu có làm thật, càng không đáng mạo hiểm như thế. ôi! Làm thế thì thật không ổn tí nào."

Ðằng Dực nhịn cười không được, nói,Nhưng cũng cứ hãy bôi chất nước ấy vào người cũng chẳng sao, dù cho có thân mật với Triệu Nhã một chút cũng chẳng có vấn đề gì, để ta lập tức bào chế cho đệ."

ô Quả ngạc nhiên nói,Quả thật có loài cây như vậy sao?"

Ðằng Dực từ ngày có Thiện Lan thì con người cũng cởi mở hơn nhiều, vỗ vai y, nói,Loại cây này có tác dụng kích thích, nữ nhân rất thích ngửi, bọn tiểu tử ở nhà quê như Kinh Tuấn, khi hẹn hò với khuê nữ nhà người thì thường bôi chất này lên người, nhưng phải pha với nước, nếu không thì toàn thân sẽ nổi ban. Ngươi có muốn thử không?"

ô Quả vui mừng nói,Về Hàm Dương nhất định sẽ tìm mỹ nhân thử xem sao."

Hạng Thiếu Long hỏi,Còn có chuyện gì nữa?"

ô Quả nói,Triệu quán chủ của võ sĩ hành quán sai người đưa thiếp mời đến bảo rằng buổi luận kiếm ngày mai sẽ đổi thành trưa ngày mốt, mời tam gia đến dự."

Hạng Thiếu Long nói với Ðằng Dực,Gã Lý Viên thật đáng ghét, nói không chừng ta sẽ dạy cho y một bài học."

Lúc ấy có người vào báo,Long Dương quân đến tìm tam gia, đang đợi ở ngoại sảnh."

Hạng Thiếu Long ngạc nhiên, khổ não nhìn Ðằng Dực nói,Có thứ gì dùng để trừ yêu hay không, để y ngửi xong thì co giò chạy mất."

Ðằng Dực mỉm cười,Lần này lão ca cũng đành phải ngưỡng mộ diễm phúc của tam đệ!"

Thấy mã si Ðổng Khuông bước ra đầy uy võ, Long Dương quân bằng tư thế uyển chuyển, yểu điệu nhất đứng dậy rồi chào gã với dáng vẻ của một nữ nhân.

Hạng Thiếu Long thấy dáng vẻ ấy không biết nên cười hay khóc, trong lòng thầm kêu khổ, mỉm cười nói,Quân thượng đại giá quang lâm, bỉ nhân quả thật bất ngờ."

Ðôi mắt biết nói chuyện của Long Dương quân nhìn lướt trên người gã, ung dung cười nói,Bổn quân hôm nay đến tìm Ðổng tiên sinh, sự thực là có điều chất chứa trong lòng, cần phải nói ra cho mau."

Hôm nay y quay lại dáng vẻ của người đàn ông, nhưng quần áo vẫn cứ loè loẹt, nếu y là nữ nhân thực sự, Hạng Thiếu Long nhất định sẽ khen nàng xinh đẹp, nhưng giờ đây tim lại đập thình thịch, nếu những điều muốn nói của y là những lời tình tứ, chỉ có trời mới biết ứng phó như thế nào.

Hai người ngồi xong, Long Dương quân nghiêm mặt nói,Bổn quân cho rằng Ðổng tiên sinh quyết định quay về nước Triệu quả thật là mù quáng."

Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nhưng trong lòng thầm thở phào, lấy làm lạ nói,Quân thượng có gì nói ra lời ấy?"

Long Dương quân thấy bên cạnh không có người, khẽ kháng nói,Ta rất yêu một nhân tài như Ðổng tiên sinh, nên không màng mọi thứ mà nói ra ý nghĩ trong lòng, nước Triệu giờ đây cũng giống như một miệng giếng đã sắp cạn khô, dù sức lực của tiên sinh có mạnh đến đâu, công cụ đào giếng có đầy đủ đến cỡ nào, nhưng cứ giữ rịt lấy miệng giếng ấy thì cuối cùng cũng dẫn đến kết quả giếng khô người chết."

Hạng Thiếu Long giật mình, trước giờ gã vẫn không coi trọng kẻ dùng nam sắc mê hoặc Ngụy vương mà có được địa vị cao này, giờ đây nghe y so sánh sinh động đến thế, đã chỉ ra chính xác tình thế hiện nay của nước Triệu, bất đồ lại phải nhìn y bằng con mắt khác. Nhưng vẫn giả vờ ngạc nhiên nói,Mới đây nước Triệu đã đại thắng người Yên, làm sao là một miệng giếng sắp cạn được?"

"Người sắp chết, cũng có lúc hồi quang phản chiếu, trước khi mặt trời xuống núi là lúc đẹp nhất. Đó toàn là nhờ nước Triệu vẫn còn hai vị đại tướng, gánh vác đại cuộc. Nếu một trong hai người này mà đi, tiên sinh nói thử xem nước Triệu còn lại được gì?" Long Dương quân cười nói.

"Hai người quân thượng nói phải chăng Liêm Pha và Lý Mục?" Hạng Thiếu Long nói.

Long Dương quân nói,Chính là hai người ấy, Liêm Pha tuổi tác đã cao, giữ thành còn dư, tiến thủ không đủ, gần đây lại có lời đồn y đánh Yên mất lực, Hiếu Thành vương ngày càng nghi ngờ y, nên mới có thuyết sẽ thay đổi tướng trước trận tiền ở Hàm Ðan, chẳng ai biết có lặp lại chuyện cũ Triệu Quát thay cho Liêm Pha lúc diễn ra trận Trường Bình hay không."

Không để gã chen vào, Long Dương quân vẫn cứ thản nhiên nói tiếp,Cho đến việc Lý Mục trung thành mà không được coi trọng, làm người không được tròn trịa, nếu gặp minh chủ, thì đó chính là mãnh tướng có thể giành được cả thiên hạ, nhưng đáng tiếc gặp phải một tên đa nghi như Triệu Hiếu Thành vương, kẻ rất thích được khen này, lại có Cự Lộc hầu đứng bên lung lạc, cuối cùng cũng chẳng có kết quả gì tốt, đáng tiếc là y đã đoán được mà vẫn cứ quyến luyến, nếu không vua tôi trên dưới đại Ngụy ta, tất đã đón chào."

Lời này của y, Hạng Thiếu Long lập tức biết ngay người Ngụy ắt hẳn đã từng tiếp xúc với hai vị đại tướng này, Lý Mục thì từ chối, không hiểu Liêm Pha thì thế nào. Long Dương quân quả thật lợi hại, nếu chỉ lời này mà có thể trừ đi được hai cây trụ lớn của nước Triệu, nước Triệu chẳng phải sẽ bị người Ngụy nuốt trọn hay sao?

Đề xuất Linh Dị: SCP quỹ hội: D cấp thu dụng chuyên gia
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN