Chương 167: Chiếc Lưỡi Không Xương (2)

Long Dương quân thấy gã suy nghĩ, tưởng rằng đã lay động được gã, lại uốn ba tấc lưỡi nói tiếp,Ðổng tiên sinh có lẽ đang lấy làm lạ vì sao bổn quân to gan đến vậy, phê bình người Triệu ở ngay kinh đô của họ. Một là bổn quân không coi chúng ra gì, chúng sẽ chẳng dám động đến nửa cọng lông của bổn quân, điều quan trọng là bổn quân rất ngưỡng mộ Ðổng tiên sinh, không nhẫn tâm thấy tâm huyết của ngài đổ ra sông biển, lại phải trầm luân trở thành kẻ mất nước.

Huống chi Tần vương và người Triệu có mối thù sâu, tuyệt sẽ không tha cho bọn họ. Chim khôn lựa cây mà đậu, nếu tiên sinh chịu giúp cho đại Ngụy chúng tôi, bổn quân bảo đảm tiên sinh sẽ được đãi ngộ hơn cả ở nước Triệu, chí ít sẽ không vì mấy câu nói của một tên Lý Viên chưa đắc thế, chạy lon ton cho Xuân Thân quân mà hoảng hốt đến nỗi suýt tý nữa đuổi tiên sinh đi."

Hạng Thiếu Long thầm khen lợi hại, biết Long Dương quân có tai mắt bên cạnh Triệu vương, cho nên mới nắm bắt thời cơ, dụ y đầu Ngụy.

Nhưng cũng không khỏi bội phục cặp mắt của nhạc phụ Ô ứng Nguyên, cho mình cái thân phận mã si này. Lúc này các nước đều coi trọng ngựa chiến, mà Ðổng Khuông là một nhân vật mà các nước đều muốn có.

Giả vờ cảm động nói,Lời này của quân thượng quả thật khiến người ta phải suy nghĩ, bỉ nhân nhất định sẽ suy nghĩ kỹ, lại còn phải giải thích với người trong tộc, nhưng tạm thời...“

Long Dương quân thấy gã không từ chối ngay thì vui lắm, liếc mắt đưa tình với gã rồi nói,Nô gia hiểu rõ tâm sự của nam nhân, Ðổng tiên sinh đừng nóng lòng, tốt nhất có thể dò thám được tình hình nước Triệu, thì biết ngay nô gia không nói dối nửa lời."

Hạng Thiếu Long cũng bất đồ khâm phục công phu du thuyết của y, chỉ mấy câu thôi đã chỉ ra căn bệnh của nước Triệu. Rồi thở dài nói,Nếu Ðổng mỗ không phải người Triệu thì lập tức có thể chấp nhận ngay."

Long Dương quân dịu dàng nói,Ðối với Hiếu Thành vương mà nói, ngoài họ Triệu ra, đâu có ai là người Triệu. Nếu đổi lại chẳng phải là Triệu Mục và Triệu Nhã, đã thất bại trong chuyện Ô gia, thì đã sớm bị y ngũ mã phân thây rồi. Có tài mà không biết mến tài, Hạng Thiếu Long chính là một ví dụ tốt nhất, nếu chẳng phải tiên sinh đã tặng một ngàn thớt ngựa chiến, không quá một năm, nước triệu chẳng còn con ngựa nào nữa."

Hạng Thiếu Long nghĩ bụng ngươi quả thật ác độc, kêu ta đi, cũng có nghĩa là chặt giò người Triệu.

Long Dương quân hạ giọng nói,Nghe nói Triệu Bá nhận lời của tên tiểu tử không biết trời cao đất dày Lý Viên ấy, trưa ngày mốt sẽ cử hành hội luận kiếm ở hành quán, chỉ cần tiên sinh gật đầu, nô gia sẽ sai người đến hạ uy phong của y, xem y có còn kiêu ngạo nữa hay không."

Hạng Thiếu Long ngạc nhiên, mỗi lần nhắc tới Lý Viên, Long Dương quân đều cắn răng nghiến lợi, theo lý thì Lý Viên cao lớn tuấn tú như thế, không có lý do gì không lọt vào mắt xanh của Long Dương quân, xem ra Lý Viên đã từng từ chối thẳng thừng y nên mới khiến y vì yêu chuyển thành hận.

Hoặc có lẽ y không ưa một mỹ nam tử theo kiểu tuấn tú nhã nhặn như Lý Viên, mà lại thích cái vẻ thô kệch mạnh mẽ như mình... ôi, mình lại nghĩ đi đâu nữa rồi.

Long Dương quân bất ngờ đứng dậy, cáo từ,Tiên sinh xin hãy nghĩ cho kỹ, nếu có câu trả lời thì xin hãy báo cho nô gia."

Hạng Thiếu Long cảm thấy bối rối khi y chốc thì Xưng bổn quân, chốc thì xưng nô gia, vội vàng tiễn y ra cổng rồi mới quay vào.

Dù thế nào đi nữa, gã cũng không thể coi thường con người nửa nam nửa nữ này.

Long Dương quân đi xong, Hạng Thiếu Long cũng rảnh rỗi một mình dạo bước quanh viên lâm, nhớ lại ngày ấy lẻn vào đây, lần đầu tiên gặp được Chu Cơ.

Dù Cho Cơ là người thế nào, nhưng sự thật gã vẫn thấy nàng có thiện cảm với mình, đó là điều không thể giả được.

Bỗng nhiên gã cảm thấy buồn rầu, lẻ loi, sự thực thì gã phải cảm thấy thỏa mãn hơn bất cứ người nào mới phải, đối với người hiện đại, đến thời cổ đại vừa lạ lẫm vừa quen thuộc này, cuộc sống của gã chí ít cũng phong phú hơn người hiện đại hai lần. Bởi vì gã có kinh nghiệm cả hai thời đại.

Sau những ngày tháng sóng gió, ngay cả cách nghĩ, cách ăn nói đều giống như người ở thời đại này.

Ðêm qua gã muốn giết người diệt khẩu, đó là cách làm mà cả Ô Trác và Ðằng Dực đều cho rằng hợp lý nhất.

May mà biết dừng lại đúng lúc, nếu không lương tâm sẽ bị trừng phạt. Nghĩ tới đây, bỗng cảm thấy mồ hôi lạnh tuôn ra.

Lúc này đã vào cuối thu, khí trời lạnh lẽo, ngoài vườn rơi đầy lá vàng, khiến cho buổi hoàng hôn trở nên ảm đạm.

Yến tiệc nhiều khi cũng hay, nhưng cứ mãi vui chơi vô vị như thế này, rất dễ dàng quên đi mình là ai.

Bất đồ gã nhớ lại bầy thiếp yêu ở nước Tần xa xôi, nghĩ về chuyện họ đang mong ngóng mình trở về mà không khỏi buồn rầu.

Rồi thuận miệng đọc hai câu thơ của Lý Bạch,Khí ngã khứ giả giả tạc nhất bất khả lưu, loạn ngã tâm giả kim nhật chi đa phiền ưu."

Có tiếng vỗ tay ở phía sau.

Hạng Thiếu Long giật mình quay lại, thấy Ðằng Dực dắt một người mặc áo rộng thùng thình, đó chính là Kỷ Yên Nhiên đang mở to mắt nhìn gã.

Mỹ nhân ấy trên mắt lộ vẻ ngạc nhiên, miệng thì lẩm nhẩm lại hai câu thơ ấy.

Hạng Thiếu Long cảm thấy lúng túng, bước lên nói,Yên Nhiên đến gặp ta như thế này, sao che được tai mắt của kẻ khác?

Ðằng Dực nói,Yên Nhiên giờ đây đang vào hoàng cung dự yến, đi ngang qua đây nên vào thăm đệ, vốn là không muốn giấu kẻ khác. Hai câu thơ ban nãy thật là tuyệt vời, được rồi! Các người hãy nói chuyện đi." Nói xong tránh ra ngoài.

Kỷ Yên Nhiên nhoẻn cười, ngã vào lòng gã khen,Hôm nay Lý Viên đưa hai câu thơ y làm cho thiếp xem, Kỷ Yên Nhiên cũng rất lấy làm lạ vì tài học của y, luôn miệng khen, nhưng so với hai câu thơ lúc nãy của chàng thì bài thơ của Lý Viên cũng giống như trẻ con, không thể sinh động bằng chàng. Kỷ Yên Nhiên đành bái phục."

Hạng Thiếu Long đỏ mặt, may mà Kỷ yên Nhiên không thấy, ghì sát nàng vào rồi nói,Ðừng khen ta như thế, đó gọi là trong mắt tình nhân có Tây Thi."

Kỷ Yên Nhiên giật mình, rời khỏi vòng tay gã, định thần nhìn gã rồi nói,Trời ơi! Lời chàng thuận miệng nói ra mà tuyệt vời đặc sắc đến thế, lại nhớ tới câu quyền lực tuyệt đối sẽ làm cho người ta sa đọa tuyệt đối, chỉ một câu đã nói lên được vấn đề của tất cả các quốc gia hiện nay, ngay cả Hàn Phi công tử cũng không thể nói ra được những lời hay như thế.

Nói xong thì hôn lên môi gã.

Kỷ Yên Nhiên lại nói tiếp,Hạng lang ơi! Hãy làm một bài thơ cho người ta đi! Ðể người ta phối với nhạc chương, sau này sẽ trở thành thiên cổ tuyệt xướng."

Hạng Thiếu Long trong lòng cười khổ, gã không thể nào đọc một bài thơ từ đầu tới cuối, làm sao có thể tặng cho mỹ nhân này, vả lại lấy sáng tác của người khác làm của mình, đồng nghĩa với xâm phạm bản quyền, dùng lời để nói thì cũng được, nếu quả thật truyền tụng đến thiên cổ thì há chẳng phải đánh cắp bản quyền sáng tác của người ta hay sao, đành cười gượng nói,Trên đời này mọi vật chỉ là làn khói thoảng qua, cần gì phải truyền tụng thiên cổ?"

Kỷ Yên Nhiên thở dài, ngã vào lòng gã, rồi vừa giận vừa vui nói,Thiếu Long ơi! Chàng hại chết người ta rồi đó, đêm nay Yên Nhiên ngoài nhớ đến chàng thì còn có thể nghĩ được gì đây? Nhưng không thể ở lại cùng chàng. Người ta không biết đâu, bắt đầu từ ngày mai, chàng phải công khai theo đuổi để Yên Nhiên chính thức đầu hàng chàng, chuyện này chàng đừng xem là làn khói thoảng qua nhé."

Rồi lại than,Làn khói thoảng qua! Buồn và đẹp đến mê người, chỉ có chàng mới có thể nói ra những lời hay đến vậy.

Hạng Thiếu Long trong lòng kêu khổ, quả thật càng lúc càng hỏng bét, sau này nàng ép mình làm thơ viết từ, mình phải trở thành một tên đạo văn mất thôi.

Kỷ Yên Nhiên bịn rịn nói,Yên Nhiên phải đi rồi, Trâu tiên sinh đang ở trên xe chờ thiếp, thế này nhé! Chàng cứ làm thơ văn, thiếp sẽ phối nhạc, chỉ hát cho mình chàng nghe mà thôi, thiếp biết chàng không thích danh lẫn lợi. Danh lợi thật khiến cho người ta phiền não, cuối cùng sẽ có một ngày thiếp ở bên chàng rồi đó."

Đề xuất Tiên Hiệp: Bảo Hộ Tộc Trưởng Phe Ta
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN