Chương 168: Chiếc Lưỡi Không Xương (3)
Vào đến nhà trong, Ðằng Dực nói,Giờ đây ta có thể hiểu vì sao đệ giành được Kỷ tài nữ, hai câu thơ ấy quả là kiệt tác, còn cảm đông hơn cả Kinh Thi. Những bài thơ ấy chắc đệ cũng biết chứ."
Hạng Thiếu Long thầm nghĩ, ngoài hai câu, yểu điệu thục nữ, quân tử hiếu cầu, lão tử đối với Kinh Thi một khiếu cũng chẳng thông, chỉ đành lấp liếm cho qua chuyện.
"Tên hôn quân Hiếu Thành vương quả thật khiến người ta chán ngán, nếu đệ là mã si Ðổng Khuông, giờ đây sẽ lập tức chuồn mất. Ðệ xem, y vì sợ Lý Viên, buổi tiệc đêm nay mời Yên Nhiên, tất cả những kẻ có máu mặt đều được mời, chỉ thiếu mình đệ, Ðằng Dực nói.
Hạng Thiếu Long vỡ lẽ ra, chả trách nào Long Dương quân vội vàng bỏ đi, thì ra là vào hoàng cung dự yến. Cười nói,Khó có được cơ hội rảnh rỗi thế này, chúng ta hãy thử đi dạo quan kỹ ở đây, không say không về."
Ðằng Dực nghiêm mặt nói,Trong quan kỹ có rất nhiều nữ tử đáng thương, tam đệ nỡ nào đến bỡn cợt bọn họ?"
Hạng Thiếu Long nhớ lại Tố Nữ, cảm thấy hối hận nói,Nhị ca dạy thật phải!"
Ðàng Dực nói,Ðệ quả thật là người hiếm có, chịu tiếp nhận ý kiến của người khác như vậy, nào chúng ta hãy đi dạo chơi."
Hai người nói là làm, rời khỏi hành quán.
Ra khỏi hành quán, cả hai dạo bước về khu đông đúc nhất của Hàm Ðan.
Người đi đường đều lạnh lùng, dáng vẻ hơi ủ rũ, không giống như trước lúc họ rời khỏi Hàm Ðan.
Câu chuyện của Ô gia là một sự đả kích đối với người Triệu, và sự đả kích này đã được thể hiện rõ ở Hàm Ðan.
Người Triệu e sợ người Tần là điều có thể hiểu được, cuộc thảm sát trong trận Trường Bình đã làm cho họ sợ đến vỡ mật.
Sản nghiệp của Quách Tùng nhiều đến thế, đương nhiên không thể nói đi là đi, nhưng người dân bình thường thì khác, họ có thể mượn cớ đế chuồn khỏi thành, từ đó có thể trốn về quê hoặc sang nước khác.
Sự di cư đó có tác dụng tốt cho sự đoàn kết của dân tộc Trung Hoa, khiến cho quan niệm quốc gia ngày càng yếu ớt, có lợi cho sự xuất hiện của cục diện thống nhất.
Giờ đây bảy nước tranh hùng, mang chút hơi hướng của sự đấu tranh của các hoàng tộc khác họ.
Lời của Ðằng Dực chợt làm gã bừng tỉnh, chỉ nghe y nói,Có người đi theo chúng ta."
Hạng Thiếu Long cảnh giác, không quay đầu lại, trầm giọng hỏi,Bao nhiêu người?"
Ðằng Dực bình tĩnh nói,Chí ít có bảy đến tám người, thân thủ cũng khá lắm."
Hạng Thiếu Long nói,Có lẽ là những kẻ theo dõi chúng ta đêm qua ở ngoài hành quán, ở Hàm Ðan ai có thể làm được điều đó?, Ðằng Dực mỉm cười nói,Hay là bắt một tên đến tra hỏi thì khắc biết ngay."
Hạng Thiếu Long hiểu ý, hai người đi đến một con đường vắng, hai bên là rừng cây phong, phía trước là một cây cầu đá, vắt ngang qua con sông nhỏ, bờ bên kia là mấy căn nhà trệt.
Chưa đến chỗ câu cầu, phía sau có tiếng bước chân vang lên, có người quát,Ðổng Khuông, hãy dừng bước!"
Hạng Thiếu Long và Ðằng Dực nhìn nhau cười, dừng chân xoay người lại.
Chỉ thấy hai mươi kiếm thủ cao lớn, xông lên bao vây họ.
Hạng Thiếu Long định thần nhìn, gã chẳng nhận được kẻ nào cả, trong lòng nghĩ ra một ý, quát lớn,Lý Viên có bản lãnh thì hãy tự đến giết ta, tại sao lại phái bọn tiểu lâu la các ngươi đến chịu chết."
Bọn kiếm thủ đều ngạc nhiên, xem ra Hạng Thiếu Long đã nói trúng, lột trần thân phận của chúng.
Hai người nhân lúc đối phương đang phân tâm, rút kiếm xông đến.
Những kẻ ấy không ngờ đối phương nói đánh là đánh, ra tay trước, chế phục người, nên cũng luống cuống rút kiếm ra đỡ.
Hạng Thiếu Long lạnh lùng hừ một tiếng, phát huy toàn lực, đầu tiên bạt kiếm của tên địch xông tới, rồi tung ra một cước, trúng ngay vào bụng, kẻ ấy đau đến nỗi quặn người rồi té xuống đất.
Bên phía Ðằng Dực cũng có tiếng vút vút vang lên, tiếng vũ khí rớt xuống và tiếng kêu thảm thiết chốc chốc lại vang lên, lúc ấy lại có kẻ trúng đòn.
Hạng Thiếu Long một chiêu đã chiếm được phần hơn, nhưng không dám chậm trễ, bọn này là những hảo thủ có kinh nghiệm phong phú, tuy mới bắt đầu giao phong gặp bất lợi, nhưng không ai lùi bước, hai thanh trường kiếm tấn công như sấm giật ào hai phía trái phải của Hạng Thiếu Long.
Hạng Thiếu Long nghiêng người sang phải quét một kiếm vào tên đại hán đang cầm kiếm đâm ngang tới, keng một tiếng, tên đại hán ấy nghiến răng đỡ kiếm này của gã.
Hạng Thiếu Long trong lòng mừng rỡ, thi triển chiêu lấy công thay thủ, chém mạnh vào làn kiếm quang của đối phương, khiến cho kẻ này phải lùi về sau để tránh.
Kiếm bên trái cũng đâm tới ngực.
Hạng Thiếu Long xoay người, né đòn này của đối phương. Lúc này nếu gã rút phi châm phóng ra thì kẻ địch khó mà chạy thoát, nhưng gã không làm như vậy, trừ phi có thể giết hết toàn bộ những tên này, rồi sau đó hủy xác đi, nếu không sẽ bị người Triệu phát hiện gã chính là Hạng Thiếu Long.
Khi ý nghĩ này lướt nhanh qua đầu, trường kiếm đã tới sau eo, Hạng Thiếu Long lật tay hồi kiếm, chém mạnh vào gần đốc kiếm của đối phương. Người này không bằng tên lúc nãy, hổ khẩu rách toạc, thanh trường kiếm cũng bị chém mẻ một miếng lớn, rơi xuống đất.
Hạng Thiếu Long lao vào y để tránh kiếm của tên bên phải đang quét tới lần nữa, cùi chỏ thúc vào ngực kẻ này.
Có tiếng xương gãy, đồng thời kẻ địch cũng chảy máu mũi, té văng ra ngoài, va phải một tên địch đang xông lên.
"Keng."
Hạng Thiếu Long đỡ thanh kiếm của tên lúc nãy, đột nhiên rùn người xuống, dang chân quét ngang ra.
Kẻ này không ngờ lại có chiêu quái lạ như thế, kêu thảm một tiếng, đầu tiên hai chân bốc lên khỏi mặt đất, lăn tròn trên không rồi rơi lại xuống đất.
Lúc này lại có thanh trường kiếm lao tới nữa, cố gắng tấn công.
Kẻ này quả thật anh dũng phi thường, khiến cho gã ứng phó rất khó khăn.
Nếu không có Ðằng Dực bên cạnh, chỉ một mình gã thì khó mà đoán được thắng bại.
Gã không thể nào chạm được vào người của tên đại hán ấy, triển khai thế thủ của Mặc tử kiếm pháp, ép ba luồng kiếm quang tản ra.
Lúc này Ðằng Dực hừ một tiếng, chạm phải lưng gã, rõ ràng là đang bị thua thiệt.
Hạng Thiếu Long vội vàng quay đầu lại xem, chỉ thấy kẻ địch đã có ba tên ngã lăn xuống đất, nhưng vẫn còn năm sáu tên lao đến như hổ điên, tấn công Ðằng Dực, quát lớn,Vào trong rừng." Rồi một kiếm gạt ra kẻ địch, tung cước đá bị thương một người, bị kẻ địch chém một kiếm vào vai trái, tuy không sâu đến gân cốt, nhưng máu cũng tuôn ra nhuộm đỏ cả áo.
Ðằng Dực quát lớn, chém bay vũ khí của một tên trong số ấy, thiết quyền đấm ra, trúng vào mặt kẻ ấy, tên này lập tức ngất xỉu Nguy cơ đã giảm, hai người mở đường máu, chạy vào trong rừng.
Bọn người này thấy họ hung dữ như vậy, không dám đuổi theo, huýt một tiếng sáo rồi đỡ những tên bị thương thất thểu bước qua cầu.
Ðằng Dực định đuổi theo thì Hạng Thiếu Long kéo lại,Ðể cho bọn chúng đi! Bắt được người thì cũng vô dụng thôi, rốt cuộc thì chẳng phải không đụng được Lý Viên hay sao?"
Ðằng Dực nói,Ðệ đã bị thương!"
Hạng Thiếu Long lúc này mới nhìn thấy vết thương bên vai trái, cười nói,Nặng hơn nhị ca, có đáng là gì! Song nhóm kiếm thủ này quả là lợi hại, chẳng trách nào Lý Viên kiêu ngạo như vậy."
Ðằng Dực ha ha cười lớn nói,Chúng ta có hơi khinh địch rồi đó."
Hạng Thiếu Long khoác vai y, hi hi ha ha đi về nhà. Hạng Thiếu Long trong lòng tưởng tượng ra bộ mặt khó coi của Lý Viên khi nhìn thấy bọn thủ hạ của mình.
Đề xuất Tiên Hiệp: Chậm Rãi Tiên Đồ