Chương 169: Người Đẹp Đa Tình (1)

H

ạng Thiếu Long băng bó vết thương trên vai xong, không mặc áo mà chỉ khoác một tấm trường bào bên ngoài, vào thư trai luyện chữ. Ðến thời đại này, điều đầu tiên là phải khắc phục tiếng nói và cách nói, thói quen dùng chữ, không biết có phải vì gã có năng khiếu hay không, hoặc là vì không có sự lựa chọn nữa, trong vòng hơn nửa năm mà gã có thể ứng phó được.

Nhưng còn viết chữ? Từ khi đến đây, chữ của gã không thể bằng người khác được, loại cổ văn tự nửa Triện nửa Lệ này quả thật đã làm khó gã, nhất là phải viết trên thanh tre và vải trắng, thật là một vấn đề lớn.

May mà cách luyện chữ cũng thú vị, nhân lúc giờ đây không có bọn Ô Ðình Phương bám lấy, gã đành giết thời gian bằng việc luyện chữ.

Khi đang chăm chú luyện thì Ô Quả bước vào nói,Triệu Chi cô nương đến tìm tam gia."

Hạng Thiếu Long đoán được nàng sẽ đến, vui vẻ nói,Mời nàng vào!"

ô Quả nhìn những dòng chữ nghiêng ngả, lúc lớn lúc nhỏ, giống như trẻ con của gã, rồi do dự nói,Hay là để tiểu nhân dọn cho tam gia rồi mời nàng vào?"

Hạng Thiếu Long biết y khéo léo nhắc nhở gã những chữ này không thể để cho người khác thấy, mỉm cười nói,Ta đang cố ý viết cho thật xấu, để cho kẻ khác biết Ðổng Khuông là kẻ thô kệch, nét chữ thật của ta là rồng bay phượng múa, ngươi thấy được chắc chắn sẽ không ngớt lời khen!"

ô Quả vỗ trán nói,Tam gia nghĩ thật chu đáo, nếu không dù người chưa học chữ cầm bút lên chẳng qua cũng đến thế này mà thôi." Rồi do dự nói.“Tam gia phải chăng đã hơi quá một chút?"

Hạng Thiếu Long cảm thấy buồn cười vì gã Ô Quả này thật thú vị, mỉm cười nói,Mau mời cô nương ấy vào đây cho ta, để người ta đợi lâu thì không hay đâu."

ô Quả biết gã tính tình dễ gần, không lên mặt, đều đối xử tốt với người trên kẻ dưới như vậy, vẫn thường đùa giỡn với gã, nghe xong rồi lui ra ngoài.

Lát sau Ô Quả dẫn Triệu Chi vào, lúc này Thiếu Long quay lưng lại, nhìn ra khu vườn đầy ánh trăng, rồi bảo Ô Quả đóng cửa lại, quay sang Triệu Chi nói,Nào! Ðến trước mặt ta."

Gã đang chú ý luyện chữ, Triệu Chi yểu điệu ngồi xuống chiếc ghế trước mặt gã, vừa nhìn thấy nét chữ nghiêng ngả như gà bới của gã, thì kêu lên một tiếng a.

"Chữ viết của kẻ thô kệch này chỉ như thế thôi, Triệu cô nương đừng cười. ô, bỉ nhân phải gọi là Ðiền cô nương mới phải, Hạng Thiếu Long bỏ bút xuống cười nói.

Triệu Chi cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào gã, giận dỗi nhìn gã bằng ánh mắt oán trách rồi nói,Ngài thật hồ đồ, ai nói người ta họ Ðiền chứ?

Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nói,Chẳng phải cô nương đã chính miệng nói với ta sao, tại sao lại mau quên đến thế.

Lẽ nào mới hôm qua thôi mà Ðổng mỗ không nhớ được."

Triệu Chi lườm gã rồi cầm bút lên viết một chữ Thiện đẹp đẽ, nét ngang thẳng, khác một trời một vực so với Hạng Thiếu Long.

Hạng Thiếu Long lúng túng nói,Thì ra ta nghe nhầm!" rồi giật mình, như là nhớ ra chuyện gì.

Triệu Chi lại hiểu nhầm ý của gã, buồn bã nói,Cuối cùng ngài đã biết cha ta chính là đại phu Thiện Cần của nước Tề, người một lòng giúp đại vương sửa sang triều chính, nhưng tên gian tặc Ðiền Ðan ấy lại cho rằng cha muốn cướp quyền của y, lại bày ra chứng cứ để vu cho cha mưu phản, khiến cả nhà chúng tôi phải bỏ chạy đến Hàm Ðan trong đêm tối, tưởng Triệu Mục nhớ đến mối giao tình trước kia mà chứa chấp chúng tôi, nào ngờ...“

Ðiều Hạng Thiếu Long nghĩ đến chính là Thiện Lan của Ðằng Dực, thân thế của nàng, Ðằng Dực dĩ nhiên biết rõ, không cần phải hỏi Triệu Chi để tránh tiết lộ bí mật.

Hạng Thiếu Long nói,Triệu Bá có quan hệ gì với nàng?"

Triệu Chi chậm nước mắt, nói,Chẳng có quan hệ gì cả, nhưng là hảo bằng hữu của Triệu Chính thúc, Triệu Chính thúc là bậc đại nho của nước Triệu, thời nhỏ theo thân nương của ông làm nô bộc cho nhà chúng tôi, đến hôm nay vẫn coi mình là nô bộc, nếu ông không dung nạp chị em chúng tôi, chúng tôi đã chẳng biết trở nên như thế nào. Ta đã coi ông là cha, ngài hãy cứ coi người ta là Triệu Chi."

Hạng Thiếu Long hỏi tiếp,Tại sao cô nương lại huấn luyện bọn vũ cơ cho Triệu Mục?"

Triệu Chi nói,Sư phụ và Quách Tùng có mối giao tình sâu đậm, Quách Tùng muốn tìm người dạy vũ cơ múa kiếm, sư phụ đã tiến cử ta, Triệu Mục thấy ta dạy cũng tốt nên mời ta đến hầu phủ huấn luyện cho bọn vũ cơ. Chúng tôi vẫn tưởng có cơ hội báo thù nhưng ngài lại cứu y lần nữa."

Hạng Thiếu Long nói,Thân thủ của đại tỷ nàng thật lợi hại, phải chăng là học trò của Triệu Bá?"

Triệu Chi lắc đầu nói,Ðại tỷ từ nhỏ đã là đệ tử nhập môn của đại tôn sư Tào Thu Ðạo, người được gọi là kiếm thánh, hiệu là Vong ưu tiên sinh, ta thì ở lại theo Chính thúc, còn đại tỷ lẻn về nước Tề theo Tào công học nghệ, đã có hai lần ám sát Ðiền Ðan mà không thành, nên phải lánh tới đây, lần này Ðiền Ðan đến Triệu, thực là thời cơ tốt trời ban."

Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nói,Cô nương cớ gì lần này hợp tác như vậy, có hỏi thì đáp, không giấu lời nào?"

Triệu Chi hơi đỏ mặt nói,Vì người ta cảm kích ngài, dùng đức báo oán, ngài là người tốt kia mà."

Hạng Thiếu Long cười lớn, ngồi dựa lưng lên ghế, lộ ra bộ ngực rắn chắc và bên vai trái đã được băng bó.

Triệu Chi ngạc nhiên nói,Ngài đã bị thương!" rồi quay mặt đi, e thẹn nói,Ngài thường không mặc y phục trong nhà sao?"

Hạng Thiếu Long nói tỉnh như không,Cô nương phải chăng đã không quen nhìn một kẻ thô kệch như ta?"

Triệu Chi quay mặt lại, e thẹn nhìn gã rồi nói,Không! Tiên sinh tâm kế, thân thủ đều hơn người thường một bậc, tỷ muội chúng tôi rất lấy làm cảm kích ngài."

Hạng Thiếu Long cười nói,Ðừng nói giùm đại tỷ của nàng, ta không tin ả khâm phục người khác."

Triệu Chi lộ vẻ ngạc nhiên, gật đầu nói,Ngài thật lợi hại, vừa nhìn đã thấy được tính cách của đại tỷ, đại tỷ quả thật không nói khâm phục ngài, nhưng ta biết trong lòng đã nhìn ngài bằng con mắt khác, chỉ là miệng vẫn còn cứng mà thôi, người ta đến đây tìm ngài đại tỷ cũng chẳng phản đối."

Hạng Thiếu long lấy làm lạ hỏi,Nàng không theo sư phụ đến dự yến trong hoàng cung sao, vì sao rảnh rỗi đến tìm ta?"

"Cũng chính bởi mọi người đều vào cung nên ta mới chuồn ra được, mê lực ả Kỷ Yên Nhiên ấy thật lợi hại, mọi người đều điên đảo thần hồn vì ả, nếu như ả đàn lên một khúc hoặc hát lên một bài, ta thấy càng ghê gớm hơn."

Hạng Thiếu Long lúc này mới nhớ đến trong cung hiện giờ đang có tuồng hay, thầm nghĩ nếu tên thô kệch mình công khai theo đuổi nàng, kết quả lại thành công, nhất định mắt kính sẽ vỡ đầy, dĩ nhiên, điều này chỉ xảy ra nếu người cổ có sử dụng mắt kính.

Triệu Chi thấy gã nở nụ cười kỳ lạ, nhịn không được, hỏi,Ngài đang nghĩ gì? ô, tại sao đêm nay thiết yến mà lại thiếu phần ngài, người ta vẫn chưa hỏi giữa ngài và Ðiền Ðan có mối thù gì?"

Hạng Thiếu Long cười gượng nói,Nàng muốn ta trả lời câu hỏi nào trước?"

Triệu Chi bất đồ nhìn vào bộ ngực vạm vỡ của gã, giật mình nhìn sang nơi khác, than rằng,Con người của ngài thật giống như một câu đố, khiến người ta không biết đằng nào mà lần, nếu ngài là Hạng Thiếu Long thì thật là hợp lý."

Hạng Thiếu Long nói,Ta biết Hạng Thiếu Long là ai rồi, chỉ không ngờ Chi cô nương lại là nữ nhân của y, con người này quả thật phong lưu."

Triệu Chi đỏ mặt hơn, liếc gã rồi nói,Người ta không những chẳng có quan hệ với y, lúc đầu gã còn là thù nhân của ta nữa, than ôi!"

Hạng Thiếu Long ngạc nhiên hỏi,Cớ gì Chi cô nương thở dài như thế?"

Triệu Chi buồn bã nói,Ta cũng chẳng biết, tóm lại là có điều ưu phiền trong lòng."

Hạng Thiếu Long nói với vẻ tỉnh như không,Nàng đã chẳng phải là nữ nhân của y, đừng nghĩ đến y thì hơn, dù sao Ðổng mỗ cũng đã ôm nàng, hôn nàng, Chi cô nương hay là cứ theo quách Ðổng mỗ cho rồi."

Triệu Chi ngạc nhiên lắm, mặt nóng bừng lên, kêu a lên một tiếng rồi lắc đầu quầy quậy,Không! Không! ôi! Xin thứ lỗi!

Hạng Thiếu Long nhíu mày nói,Tên thô hào như ta, không biết dỗ dành nữ nhân, lúc đầu còn tưởng là Chi cô nương có ý với ta, nào ngờ chỉ là hiểu nhầm, chẳng có gì cần phải xin lỗi cả, không thích theo ta thì thôi vậy."

Triệu Chi cúi đầu, vẻ mặt không yên, mân mê vạt áo rồi nhỏ nhẹ hỏi,Ngài không vì chuyện này mà buồn lòng người ta chứ?"

Hạng Thiếu Long ha ha cười lớn nói,Con bà nó! Lão Ðổng ta đây sao lại là hạng người đó. Nhưng nàng đã không phải là nữ nhân của ta, mà là người ngoài, cha ta đã dạy rằng không được nói lời thật tình với người ngoài, nàng đừng hòng Ðổng mỗ nói với nàng bất cứ chuyện gì."

Triệu Chi bị gã khiến cho lẫn lộn cả lên, chỉ đành giận dỗi nói,Không nói thì thôi vậy, ta đi đây!"

Hạng Thiếu Long lại tiếp tục viết chữ, thản nhiên nói,Xin mời Chi cô nương, không tiễn nhé!"

Người Triệu Chi như mọc rễ, không nhúc nhích, nhìn gã rồi nói,Ngài đã nổi giận đấy ư?"

Hạng Thiếu Long cố ý không nhìn nàng nói,Bị nữ nhân từ chối chẳng lẽ phải hớn hở hay sao? Chi cô nương nếu không đi nữa, nói không chừng ta sẽ bắt nàng vào phòng cưỡng bức, lúc đó nàng không muốn cũng chẳng được."

Triệu Chi hoảng sợ đến mức giận dỗi nói,Con người của ngài thật là! Sao lại thô lỗ đến nỗi không nói lý lẽ như thế, người ta đã hạ mình xin lỗi, thương lượng với ngài, ngài lại đối xử như vậy."

Đề xuất Tiên Hiệp: Từ Gia Tộc Ngư Nông Đến Thủy Đức Chân Tiên (Dịch)
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN