Chương 185: Giương Oai Nơi Giáo Trường (2)
Kỷ Yên Nhiên rất lo lắng, nếu Hạng Thiếu Long thất bại, Lý Viên không dám công nhiên lấy mạng gã, nhưng chặt tay hay phế chân thì khó mà tránh được.
Hạng Thiếu Long cởi thanh Huyết Lãng đưa cho người bên cạnh, cười nói với Lý Viên rằng,Chúng ra làm sao có thể học bọn đồ đệ kia mà liều mạng, khỏi cần khôi giáp, nhưng vẫn dùng mộc kiếm giao đấu, phải biết dừng đúng lúc, quán triệt tinh thần lấy võ nhận bạn."
Lý Viên tuy không muốn, bởi vì không thể giết chết được đối phương, ung dung cười nói,Ðổng tiên sinh đã có đề nghị như thế, tại hạ đành phải tuân theo."
Hạng Thiếu Long cười thầm, bản thân đã quen dùng mộc kiếm, chỉ điều này thôi Lý Viên chắc chắn chỉ có bại mà không thắng, nhận thanh mộc kiếm, xem thử trọng lượng, tuy thấy nặng chỉ được bảy phần của Mặc kiếm, nhưng cũng nặng hơn thiết kiếm bình thường nhiều.
Lý Viên huơ thanh mộc kiếm, thầm nghĩ nếu có thể đâm mù một mắt của đối phương thì thật là lý tưởng.
Hạng Thiếu Long quát lớn,Triệu quán chủ, hãy nổi trống trợ hứng cho chúng tôi!"
Bộ mặt anh tuấn của Lý Viên đanh lại, dựng kiếm thẳng đứng, thế ấy phối hợp với dáng vẻ uy phong của y, quả là một tư thế phi phàm.
Hạng Thiếu Long chống kiếm phía trước người, vững như núi, hai mắt sắc như mắt chim ưng, nhìn thẳng vào đối thủ.
Hai người đứng hướng vào nhau, thể hiện rõ phong thái của cao thủ, ai nấy đều chịu ảnh hưởng của cái không khí căng thẳng trước khi gió bão nổi lên, nhất thời im lặng.
Sau hơn nửa năm tập trung luyện kiếm, Hạng Thiếu Long đã từ tư thái khí thế bừng bừng trở nên khí định thần nhàn, ngay cả bọn Triệu Mục tuy nhiều lần thấy gã động thủ nhưng không thể từ động tĩnh của gã mà nghĩ đến Hạng Thiếu Long lúc trước nữa.
Kỷ Yên Nhiên là một đại hành gia trong nghề dùng kiếm, chỉ thấy Hạng Thiếu Long đứng thảnh thơi, nhưng cũng có khí độ hùng dũng, trong lòng kinh ngạc, thầm nghĩ lẽ nào lần trước giao thủ với mình chàng đã chưa ra hết sức. Nào biết Hạng Thiếu Long vì có được phần cuối của Mặc tử kiếm pháp nên tài nghệ mới tăng tiến nhiều như bây giờ.
Triệu Chi lúc này trong mắt chỉ có Ðổng mã si, khí khái anh hùng tự nhiên ấy, dù cho Lý Viên có ngoại hình đẹp đẽ hơn gã, nhưng vẫn còn kém hơn.
Triệu Nhã nhìn Lý Viên rồi lại nhìn Hạng Thiếu Long, chỉ cảm thấy hai bên đều có sức hấp dẫn đối với mình, nhưng vẻ bí hiểm và khí khái của Hạng Thiếu Long, không giống như cảm giác mà Lý Viên đem đến cho ả.
Quách Tú Nhi lại có cảm nhận khác.
Lý Viên là phu tế lý tưởng của nàng, văn võ toàn tài, vừa hiên ngang vừa thư sinh, hơn nữa lại có địa vị, tuy biết rõ y phong lưu háo sắc, nhưng nam nhân đều như thế, nên chỉ đành chấp nhận, nghe theo lời cha, gả cho kẻ này.
Nhưng sự xuất hiện của Ðổng Khuông lại khiến cho nàng cảm nhận được một sức hấp dẫn khác, trong sự thô kệch lại tỏ ra có trí tuệ và kiến thức khác người, khiến cho nàng đã bị gã chinh phục. Ðiều đó khiến cho nàng cảm thấy mâu thuẫn, rối cả lòng dạ.
Giờ đây hai người ấy cuối cùng phải phân cao thấp với nhau, điều này phải chăng giúp cho nàng có cơ hội quyết định?
Trong thời đại chiến tranh này, ai cũng phải đánh nhau, kiếm pháp sớm đã trở thành tiêu chuẩn để đo lường bản lãnh của một con người, người có kiếm pháp cao minh sẽ được kẻ khác coi trọng và rào đón.
Lý Viên nhìn trừng trừng vào Hạng Thiếu Long, lạnh lùng nói,Tài nuôi ngựa của Ðổng huynh đúng là thiên hạ vô song, nhưng tại hạ lại thấy kiếm thuật của Ðổng huynh chẳng thể bì nổi bản lãnh nuôi ngựa."
Rồi rùn người xuống xuất thế, thanh mộc kiếm chĩa về phía Hạng Thiếu Long, không ngừng ngoáy động.
Những kẻ bàng quang đều đổ mồ hôi hột cho Hạng Thiếu Long, không ngờ kiếm pháp của Lý Viên cao minh đến thế, có thể truyền khí qua mộc kiếm, tạo ra sự biến hóa vi diệu, người ta không thể nào nhìn thấy được góc độ mà y xuất kiếm.
Hạng Thiếu Long vẫn chống kiếm dưới đất, miệng nở một nụ cười bí hiểm, lạnh nhạt trả lời,Vậy Lý huynh còn đợi gì nữa?"
Lời nói của gã đầy vẻ tự tin khiến ai cũng cảm thấy rõ ràng gã không hề khiếp sợ.
Lý Viên không hổ là đệ nhất kiếm thủ của nước Sở, không hề bị lời nói của gã làm cho nổi giận, mỉm cười, đột nhiên xông tới phía trước, khi Hạng Thiếu Long giơ thanh mộc kiếm lên, chĩa xiên về hướng y, lại lui trở lại, quay về thế thủ lúc trước, cự ly không hề thay đổi, có thể thấy sự tiến thoái trong bộ pháp của Lý Viên chuẩn xác đến mức nào, chỉ ở điểm ấy thôi, đã biết Kỷ Yên Nhiên đánh giá kiếm thuật của Lý Viên cao hơn Hạng Thiếu Long là có căn cứ.
Triệu Chi thì nghĩ trong lòng rằng, chỉ cần kiếm pháp của Hạng Thiếu Long hơn gã Long Thiện ấy, hai kẻ này mà hợp lại thì có thể hành thích bất cứ kẻ nào, không khỏi thầm oán trách sự vô tình của Hạng Thiếu Long.
Còn Ðằng Dực thì mở to mắt nhìn vào hai kẻ trong sân, y vốn tin tưởng Hạng Thiếu Long sẽ thắng, nhưng thấy chiến lược thăm dò cao minh của Lý Viên và bộ pháp của y thì bất đồ trong lòng hơi lo lắng.
Người có lòng tin nhất lại là Hạng Thiếu Long, gã không hề khinh địch, mà tiến vào trạng thái tâm lý thủ thế của Mặc tử kiếm pháp, không còn người không còn ta, nhưng ý đồ của địch thủ thì không hề lọt ra khỏi sự quan sát của gã.
Gã biết Lý Viên đang dụ mình tấn công, nhưng gã không hề hành động, nếu cả hai bên đều không ra tay thì kẻ bẽ mặt chẳng phải là gã, tên mã si mà là Lý Viên, kẻ đã lỡ buông lời kiêu ngạo.
Khi còn trong quân đội ở thế kỷ XXI, gã được huấn luyện về chiến đấu bằng tâm lý, giờ đây gã đang thực hành những bài học ấy, gã đã nắm được nhược điểm trong tính cách của Lý Viên.
Sau khi Lý Viên đứng yên một hồi thì quả nhiên không nhẫn nại nữa, lạnh lùng quát một tiếng, kiếm giơ lên cao quá đầu, sải bước lao về phía trước, khi thanh kiếm chém về phía Hạng Thiếu Long, tay trái nắm đốc kiếm, vậy là cả hai tay đều cầm kiếm, nên lực đạo tăng lên nhiều lần.
Tuy là người căm ghét Lý Viên, đối với chiêu bất ngờ này của y cũng phải khen hay, vả lại khi sử kiếm này, y đã dùng sức lực của toàn thân tụ vào nhát kiếm ấy, nếu Hạng Thiếu Long chỉ dùng một tay cầm kiếm mà đỡ thì có thể một chiêu đã biết ai thắng ai bại, ai yếu ai mạnh.
Hạng Thiếu Long vẫn giữ dáng vẻ bình tĩnh như mặt hồ, chỉ thấy hai mắt nhường lên, lật cổ tay, rồi dùng một tay đỡ kiếm này của Lý Viên.
Kỷ Yên Nhiên hoảng sợ, đưa tay che miệng.
Nàng đã lần lượt giao thủ với hai người này, tự nhiên biết rõ sức lực của hai người, nhưng giờ đây Lý Viên lại dùng hai tay sử kiếm, thêm nữa lại chiếm thế chủ động xông tới trước, cho nên không nói cũng biết rõ cao thấp.
Than ôi Hạng Thiếu Long làm sao khờ khạo đến thế? Mọi người có mặt chỉ nghe tiếng xé gió của nhát kiếm ấy, cũng biết lực đạo của đối phương dũng mãnh đến mức nào, đều có cảm giác không muốn nhìn thấy kết quả.
Lý Viên thấy Hạng Thiếu Long một tay cầm kiếm đỡ lên thì trong lòng mừng thầm, dùng toàn lực chém tới.
Nào ngờ thanh mộc kiếm của đối phương từ đỡ ngang thì biến thành hất xéo ra, chém mạnh vào thân kiếm của đối phương. Ðòn đỡ đã trở thành đòn mượn lực để phá giải kiếm đối phương.
Nhát kiếm tuyệt vời của Lý Viên bị Hạng Thiếu Long chém ra, trượt qua một bên, chỉ có thể chém vào khoảng không bên vai trái của Hạng Thiếu Long.
Đề xuất Voz: Gặp gái trong hoàn cảnh siêu lãng man.