Chương 192: Rơi Vào Chốn Hiểm Nguy (1)
V
ề đến phủ thì bị Ô Quả chặn lại.
Tuy là kẻ thích đùa nhưng giờ đây Ô Quả thần sắc ngưng trọng, nói,Nhã phu nhân vừa đến tìm tam gia, vẻ mặt bất ổn, kiên quyết ngồi ở nội đường chờ tam gia quay về."
Hạng Thiếu Long không ngờ Triệu Nhã lại đến nữa, giờ đây buổi tiệc chào đón Ðiền Ðan chưa kết thúc, tại sao ả lại chu ồn ra đây để tìm mình?
Rồi quay sang nói với Triệu Chi,Chi Chi, nàng hãy đến đông hiên chờ ta!"
Triệu Chi lúc này đã nghe lời gã, điềm nhiên đi theo Ô Quả.
Hạng Thiếu Long vừa bước vào nội đường, Triệu Nhã đã quay phắt người lại, vẻ mặt không còn tí máu, đôi mắt đầy vẻ bàng hoàng.
"Có chuyện gì xảy ra, cớ gì vẻ mặt phu nhân khó coi đến thế?" Hạng Thiếu Long giật mình, bước tới hỏi.
Triệu Nhã như biến thành một người khác, dùng một giọng điệu bình tĩnh đến nỗi khiến người ta phải giật mình, trầm giọng nói,Ðổng Khuông! Triệu Nhã đến đây muốn làm một cuộc giao dịch mà ngài khó có thể từ chối được."
Hạng Thiếu Long cảnh giác trong lòng, đôi mắt sắc bén, miệng nở một nụ cười, thản nhiên nói,Dù cho có liên quan đến sự sống chết của Ðổng mỗ, Ðổng mỗ cũng có thể từ chối."
Triệu Nhã cảm thấy đối thủ là một kẻ khó đối phó, thở dài, mềm giọng nói,Vậy ta sẽ đổi cách khác nhé, coi như là cầu xin ngài giúp đỡ, nếu ngài hứa, từ đây Triệu Nhã sẽ nghe lời ngài. Chẳng hay ý Ðổng tiên sinh ra sao?"
Hạng Thiếu Long cảm thấy khó hiểu, chuyện gì mà có thể khiến người đàn bà dâm đãng này hy sinh mọi thứ, liều chết cầu xin, nhíu mày nói,Trước tiên hãy nói lời cầu xin ấy ra để bỉ nhân nghe thử."
Triệu Nhã vẫn dịu dàng nói bằng giọng bình tĩnh với vẻ mặt thê lương,Ðổng Khuông, có lẽ ngài không biết bản thân mình đang gặp nguy hiểm, sau khi Lý Viên biết được mình trở thành quốc cửu, đã chính thức đề nghị đại vương áp giải ngài về nước Sở, nếu không đừng hòng y tán thành kế hoạch hợp tung."
Hạng Thiếu Long giận lắm, nếu hôm nay một kiếm giết phăng y đi thì thật là gọn gàng mà có thể trừ được cái họa về sau.
Triệu Nhã thấy gã trầm ngâm không nói, nhưng sắc mặt vẫn cứ bình tĩnh, không hề để lộ ra, trong lòng cảm thấy bội phục lắm, dịu giọng nói,Vương huynh giờ đây vẫn chưa quyết định, y sợ cho dù giờ đây có hy sinh ngài, người Sở lại bội tín như lần trước, như vậy đều tổn thất cả đôi đường."
Thiếu Long đột nhiên rất muốn cười lớn một trận.
Chuyện nhảm nhí trong thiên hạ chẳng qua chỉ đến mức này mà thôi. Từ đó có thể thấy Hiếu Thành vương là kẻ ích kỷ đến dường nào, chưa bao giờ đối đãi với người khác như là con người.
Nếu hiện nay trong tay gã có một đội quân nước Tần tinh nhuệ thì lập tức sẽ kiếm Hiếu Thành vương và Lý Viên tính sổ, hai người này đều là những kẻ tiểu nhân đê tiện.
Triệu Nhã tiếp tục nói,Hiện nay chỉ có một mình ta có thể ảnh hưởng đến vương huynh, khiến cho ngài có thể được sống vui vẻ ở Hàm Ðan, cho nên nếu Triệu Nhã đi theo ngài thì có thể mang đến cho Ðổng tiên sinh rất nhiều điều lợi."
Hạng Thiếu Long nhớ lại ngày hôm đó sau khi đánh bại Liên Tấn, khi Triệu Nhã đến tìm gã đàm phán, nói rõ sự lợi hại, cũng là những lời vừa nói, gã vội bảo,Ta biết phu nhân rất lợi hại, chẳng qua là bà vẫn chưa nói ra yêu cầu bổn nhân làm chuyện gì?"
Triệu Nhã mặt lộ vẻ kiên quyết, thản nhiên nói,Ta muốn ngài hãy đi chặn lại một người, bảo y đừng đến Hàm Ðan, bởi vì đại vương đã được mật báo, biết y đang trên đường đến Hàm Ðan, đang bày ra thiên la địa võng để chờ y sa vào."
Hạng Thiếu Long giật mình, mở to mắt nhìn Triệu Nhã.
Gã cuối cùng cũng hiểu được ấy là chuyện gì.
Triệu Ðại nói rất đúng, Triệu Nhã không thể quên được gã. Cho nên khi biết Triệu Mục đã được mật báo của người Tần về chuyện này, đã không tiếc mọi thứ, yêu cầu gã cảnh giác với Hạng Thiếu Long, để khỏi sập bẫy của người Triệu.
Triệu Nhã trấn tĩnh rồi nói,Giờ đây ở Hàm Ðan chỉ có một mình Ðổng Khuông ngài có đủ sức và dũng khí để làm chuyện này, thử hạ của ngài đều đóng ở ngoài thành, lại quen hoạt động ở chốn hoang dã, cho nên chỉ có các vị mới có bản lĩnh chặn lại Hạng Thiếu Long và tùy tùng của y."
Hạng Thiếu Long suýt tí nữa ôm ả vào lòng, bảo với ả rằng mình chính là Hạng Thiếu Long, người ả muốn cứu.
Triệu Nhã không chịu nổi ánh mắt của gã nữa, cúi đầu nói,Ðổng Khuông, ngài hãy mau cho ta câu trả lời, nhưng ta phải nhắc với ngài rằng nếu Triệu Nhã bị cự tuyệt thì bản thân không biết sẽ làm chuyện gì."
Hạng Thiếu Long cũng biết ả lợi hại, thở dài,Sớm biết như vậy, cớ gì lúc đầu lại làm thế?"
Triệu Nhã chưng hửng, lẩm nhẩm đọc câu này mấy lần, nước mắt không ngăn được, tuôn rơi trên má, đau khổ nói,Bởi vì Triệu Nhã không muốn bán đứng chàng lần nữa."
Hạng Thiếu Long kích động lắm, lao về phía trước nắm vai ả rồi nghiêm giọng nói,Hãy xem ta đây!"
Triệu Nhã thất kinh, ngạc nhiên nhìn gã rồi hỏi,Ðổng tiên sinh có gì kích động đến thế?"
Sáu chữ“ta chính là Hạng Thiếu Long" đã kịp thời nuốt vào bụng. Hạng Thiếu Long buồn bã nói,Phu nhân hãy yên tâm! Ta tuyệt không vì sự uy hiếp của bà mà hứa với bà, mà bị tình yêu của bà đối với Hạng Thiếu Long mà cảm động Ta, Ðổng Khuông này có thể lập tức thề rằng, nếu Hạng Thiếu Long bước chân vào Hàm Ðan nửa bước, ta Ðổng Khuông sẽ tuyệt tử tuyệt tôn, chết bất đắc kỳ tử!"
Triệu Nhã run giọng nói,Ðổng Khuông! Ngài có biết chăng Triệu Nhã cảm kích ngài đến mức nào chăng."
Nói rồi lôi ra một cuộn vải trắng, đưa cho Hạng Thiếu Long nói,Ðây là hình vẽ của chàng, nhưng chàng đương nhiên sẽ dùng thân phận khác và hóa thân để che mắt người ta."
Hạng Thiếu Long cầm cuộn vải giở ra xem, một bức tranh truyền thần rất giống gã về hình dáng bên ngoài lẫn thần thái bên trong, ngay cả bản thân cũng phải giật mình, hỏi,Là ai vẽ?"
"Chính là Triệu Nhã."
Hạng Thiếu Long chép miệng,Xem bức tranh này y như người thật, từ đó có thể thấy hình ảnh Hạng Thiếu Long đã in sâu vào trí não của phu nhân."
ánh mắt Triệu Nhã lộ vẻ ngạc nhiên, quan sát gã một hồi rồi chậm rãi nói,Nhãn lực của ngài e cũng sắc bén như Thiếu Long vậy."
Hạng Thiếu Long mỉm cười,Phu nhân không hề che đậy tình yêu với Hạng Thiếu Long, không sợ bỉ nhân đố ky, hay sao?"
Triệu Nhã đau khổ nói,Ngài quả là một kẻ đặc biệt, trong số những nam nhân Triệu Nhã gặp được, chỉ có đối diện với ngài, ta mới có thể quên được Hạng Thiếu Long, nói vậy tiên sinh có hài lòng chưa?"
Hạng Thiếu Long lạnh nhạt nói,Rất hài lòng, phu nhân có thể quay về, ta còn phải sắp xếp bọn thủ hạ, quan sát địa hình, để hoàn thành thỉnh cầu của phu nhân, tóm lại ta tuyệt đối nắm chắc sẽ chặn được Hạng Thiếu Long, mời y quay về Hàm Dương."
Triệu Nhã lần đầu tiên vui vẻ chấp nhận lời đuổi khách đầy khách sáo của gã, nhưng vì trong lòng giờ đây ngoài chuyện an nguy của Hạng Thiếu Long, ả không hề để ý đến chuyện khác. Nhưng nếu Ðổng Khuông muốn ả ở lại thì ả cũng không thể từ chỗi.
Hạng Thiếu Long lúc này không còn hận ả nữa, đưa ả ra cổng chính.
Hai người lặng lẽ đi bên nhau. Khi đi đến bên xe ngựa, Triệu Nhã nén không được, hạ giọng nói,Tiên sinh như không lo lắng chuyện an nguy của mình?"
Hạng Thiếu Long phì một tiếng nói,Sống chết có số, lo làm mẹ gì!"
Đề xuất Voz: Như Giấc Chiêm Bao Của HeBe