Chương 208: Nửa Đêm Ám Sát (1)

Ð

iền Ðan bước vào tẩm thất, hai bên là hai anh em Lưu Trung Hạ và Lưu Trung Thạch, bước tới bên giường thân thiết hỏi,Sức khoẻ Ðổng huynh ra sao rồi?"

Hạng Thiếu Long thấy y để tay sau lưng, đứng bên giường, cảm thấy khí thế của y nên nâng cao cảnh giác, không dám nói sai nửa lời, gật đầu thi lễ rồi nói,Vì gần đây sống hoang đàng, tửu sắc quá độ, chỉ ngâm mình trong nước mà đã nhiễm phong hàn. Mời Ðiền tướng quân ngồi!"

Ðiền Ðan mỉm cười lắc đầu,Ta thích đứng mà nói chuyện. Nhìn hai mắt Ðổng huynh có thần thế này, làm sao là người tửu sắc quá độ được? Chỉ là dùng sức mà dễ nhiễm lạnh đó thôi!"

Hạng Thiếu Long biết khó giả vờ trước mặt kẻ này, cười gượng nói,Có lẽ là thế!"

Ðiền Ðan nhìn gã một hồi rồi bình thản nói,Thủ hạ của Ðổng huynh, phải chăng do Ðổng huynh một tay huấn luyện nên?"

Y nói như thế Hạng Thiếu Long lập tức biết ngay hôm đó khi mình xông ra thành ép Hiếu Thành vương, kẻ này đã đứng một bên quan sát, chợt lo trong bụng, biết y đã nghi ngờ, giả vờ bình tĩnh nói,Muốn nuôi ngựa, trước tiên phải đề phòng kể khác đến đánh cắp ngựa, miền nam có nhiều man di, cho nên bỉ nhân ngày đêm phải huấn luyện bọn họ để phòng bị."

Ðiền Ðan trầm ngâm một lúc rồi gật đầu nói,Thế ra Ðổng huynh có thể huấn luyện binh tướng của đại Tề ta trở thành như bọn thủ hạ của Ðổng huynh, có tinh thần không sợ chết, bọn lang sói nước Tần kia chắc chăn sẽ e sợ!"

Hạng Thiếu Long yên lòng, té ra Ðiền Ðan thích chút sở trường ấy của mình, thầm khen lợi hại.

sở trường lớn nhất của Hạng Thiếu Long chính là đã mang phương pháp huấn luyện bộ đội đặc chủng đến thời đại Chiến Quốc.

Mà sở trường này đã được Ðiền Ðan nhắm tới.

Hai người nhìn nhau một hồi, Hạng Thiếu Long nhắm mắt, lát sau mới mở ra, nhìn Ðiền Ðan nói,Bỉ nhân đã hiểu, Ðiền tướng quốc hãy cho Ðổng mỗ một ít thời gian."

Ðiền Ðan không ngờ gã thẳng thắn như vậy, cảm thấy ngạc nhiên rồi sau đó vui mừng nói,Ta hiểu Ðổng huynh là người trọng tình nghĩa, nếu không sẽ không thí mạng mà cứu Long Dương quân. Nếu là người khác thì đã chạy trốn lấy mạng của mình rồi."

Hạng Thiếu Long giả vờ vì vết thương mà nhăn mặt, lắc đầu nói,Lúc ấy bỉ nhân tuyệt không nghĩ đến chuyện khác, chỉ biết đã ngồi cùng thuyền thì phải cùng ứng phó nguy nan."

Ðiền Ðan hai mắt sáng lên, trầm giọng nói,Nghe Long Dương quân nói, Ðổng huynh lúc ấy đã đoán được, không biết Ðổng huynh vì sao có thể biết được điều ấy?"

Hạng Thiếu Long bị ánh mắt và câu hỏi của y làm cho không tự nhiên, rất mong y mau rời khỏi nơi đây, giả vờ mệt mỏi nói,Có lẽ cũng vì gần gũi với ngựa lâu ngày nên đã ảnh hưởng cảm giác nhạy bén của loài súc sinh, thực ra mỗi lần có nguy hiểm, mà thời tiết đột nhiên thay đổi, các loài chim muông thú rừng, rắn rết sâu bọ đều có những hành động lạ thường."

Câu này cũng giống như là đáp án, nhưng thực ra vẫn chưa trả lời được câu hỏi của Ðiền Ðan, dù cho thông minh, lợi hại như Ðiền Ðan cũng đành chịu Huống chi Hạng Thiếu Long không phải là phạm nhân, y không thể tra hỏi mãi.

Ðiền Ðan chép miệng,Ðổng huynh quả thực chẳng phải là kẻ tầm thường, lần này bọn chúng không biết mình đã gặp xui rủi nên mới đụng phải Ðổng huynh. Một nhân tài như Ðổng huynh, Sở vương có lẽ có mắt mà không tròng, nhưng Xuân Thân quân Hoàng Cát làm sao dễ dàng bỏ qua ông?"

Y tuy có vẻ đề cao Hạng Thiếu Long, nhưng thực ra đang từng bước ép tới, dò xét bụng dạ đối phương.

Hạng Thiếu Long trong lòng kêu không hay, kẻ này tài trí hơn người, nếu không cẩn thận, bị y túm lấy đuôi là xong đời Cười gượng nói,Xuân Thân quân e rằng có lẽ hình dáng của bỉ nhân cũng không thể nhớ nổi, có gì mà bỏ qua với không bỏ qua? Ðổng mỗ sớm đã chán ngán người Sở, không muốn nhắc tới bọn họ nữa."

Lần này đến lượt Ðiền Ðan thầm khen lợi hại, kiểu nói chuyện rất bình thường như thường ngày này khiến cho y cảm thấy con người này thật cao thâm khó lường, khiến người ta khó mà dò được, gật đầu nói,Tầm nhìn của người Sở nông cạn, chỉ cầu mong cái yên lành trước mặt, đã sai nhiều lần mà không chịu sửa, quả thật không đáng nhắc. Nhưng nếu nước Sở rơi vào tay Lý Viên, Ðổng huynh cho rằng sẽ có chuyện gì xảy ra?"

Hạng Thiếu Long lạnh lùng hừ một tiếng, nói,Kẻ này vô ơn bạc nghĩa, lòng dạ hẹp hòi, đắm chìm trong tửu sắc, chỉ dựa vào cái váy đàn bà thì làm nên được chuyện gì?"

Ðiền Ðan hai mắt như có điện, ngưng thần nhìn lên mặt gã rồi cười lên môi,Ðổng huynh quả thật kiến thức hơn người khiến cho Ðiền mỗ làm sao tin được ông là kẻ chỉ cam chịu nuôi ngựa!"

Hạng Thiếu Long cảm thấy mát lạnh nơi xương sống, ho khan một tiếng rồi nói,Ðiền tướng quốc đã quá khen Ðổng mỗ."

Ðiền Ðan nghiêm mặt nói,Ðổng huynh nếu có ý kinh bang như thế, thì không nên lưu lại ở cái nơi đang chờ chết như nước Triệu này, phải dang rộng đôi cánh để bay ra tới ngàn dặm. Ðổng huynh là người thông minh, chắc hiểu rõ ý của Ðiền mỗ."

Hạng Thiếu Long biết y đang lôi kéo mình, nên cũng yên lòng, mệt mỏi thở dài, nhưng không nói chuyện.

Ðiền Ðan tuy là kẻ mồm miệng, nhưng không còn cách nào khác, đến lượt y cười gượng nói,Ðổng huynh phải chăng có lời gì khó nói."

Hạng Thiếu Long giả vờ cố gắng ngồi cao lên một chút, đầu dựa vào thành giường, trầm ngâm nói,Vẫn là di mệnh của tiên phụ, bỉ nhân phải về Triệu lập mục trường. Sống chết có số, rất nhiều chuyện bi thảm không để vào trong lòng, chẳng qua vừa mới gặp Ðiền tướng quốc thì đã cảm thấy như bạn cũ, cảm kích cái ơn tri ngộ của Ðiền tướng quốc, mới phải suy nghĩ lại, hy vọng Ðiền tướng quốc hiểu cho nỗi khổ của bỉ nhân."

Gã nói thẳng thắn như vậy, Ðiền Ðan cảm thấy rất khó ép gã biểu hiện thái độ hơn nữa, hít một hơi sâu rồi bất ngờ nói,Kẻ đánh lén nhất định không có dính dáng gì tới Hạng Thiếu Long!"

Hạng Thiếu Long thầm giật mình, Giả vờ hỏi,Ðiền tướng quốc có cao kiến gì?"

Ðiền Ðan bước tới trước, vỗ vai gã, mỉm cười nói,Những mong có một ngày Ðổng huynh có thể bước chân vào nước Tề. Ðiền mỗ tất sẽ dùng lễ thượng khách mà khoản đãi, hãy nghỉ ngơi cho khoẻ đi! Chờ khi Ðổng huynh hồi phục sức khoẻ, ta hy vọng có thể đến thăm mục trường của Ðổng huynh mới được."

Câu này có ý né tránh trả lời câu hỏi của Hạng Thiếu Long, thế là bỏ đi. Ðiều này khiến cho Hạng Thiếu Long lo lắng trong lòng không biết kẻ này có ý đồ gì đây.

Khi ăn cơm tối, ai nấy cũng đều lo nghĩ tới hành động ám sát nên không khí không được vui lắm.

Triệu Chi nuốt vội vài miếng thì đặt đũa xuống, nhìn Hạng Thiếu Long đang hùng hục ăn.

Kinh Tuấn là người duy nhất vui vẻ, trêu Triệu Chi,Chi tỷ! ăn không no thì làm sao có sức?"

Triệu Chi hạ giọng nói,Người ta không đói!"

Thiện Nhu gắt nhẹ nói,Thật vô dụng, chẳng phải có kẻ đến giết ngươi, sao lại có vẻ bất ổn đến thế!"

Ðiền Trinh, Ðiền Phụng lúc này đến rót rượu cho mọi người, Ô Trác ngăn lại nói,Ðêm nay không tiện uống rượu!"

Đề xuất Tiên Hiệp: Chấp Ma - Hợp Thể Song Tu (Dịch)
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN