Chương 225: Ðiệp Viên Nhiều Mang (3)

Hạng Thiếu Long lại kể về mối quan hệ của mình với Ðiền Ðan, Hiếu Thành vương nghe xong quắc mắt, nghiến răng nói,Quả nhiên là có mưu đồ với đại Triệu ta."

Hạng Thiếu Long cùng y thương lượng một hồi rồi lui ra.

Hạng Thiếu Long vừa rời thư trai thì có tên cung nga chặn lại, bảo Tinh vương hậu có lời mời.

Gã đã sớm nghe được vì bản thân Hiếu Thành vương có vấn đề nên không quản chuyện Tinh vương hậu nữa, không ngờ bà lại lộ liễu đến thế, chờ gã gặp xong Hiếu Thành vương thì phái người chặn đường mời đi, nên chỉ đành theo tên cung nga vào nội cung.

Chẳng khác gì lần trước, bọn nữ nhân gặp gã đều lộ ra vẻ thèm khát, đưa làn thu ba.

Mấy hôm nay trời chưa sáng gã đã vào cung, lại ngập đầu với công việc, không những không có thời gian gặp Triệu Nhã và Kỷ Yên Nhiên, về phủ thì bọn nữ nhân đã ngủ hết, tỷ muội họ Ðiền tuy kiên trì chờ gã, nhưng gã không nỡ nên buộc bọn họ không cần phải hầu hạ.

Giờ đây được rảnh rỗi, vốn đang nghĩ đến nên đi thăm Kỷ tài nữ hay gặp Triệu Nhã thì bị Tinh vương hậu chặn lại, trong lòng buồn bực nhưng không biết phải làm thế nào.

Cho đến lúc này, gã vẫn hoàn toàn chưa biết rõ được mối quan hệ mù mờ giữa Tinh vương hậu và Triệu Mục, lòng nghĩ thầm hay là mượn cơ hội này dò hỏi cũng tốt!

Ả cung nga dẫn gã đến một tòa tiểu lâu yên ắng ở phía đông hoa viên, bọn cấm vệ thấy gã đều gật đầu chào, khiến cho gã cảm thấy sung sướng trong lòng vì chút hư vinh ấy.

Hai ả cung nga khác mở cửa, nhoẻn miệng cười nói,Vương hậu đang chờ tướng quân ở phía trên."

Gã chưa kịp trả lời thì hai ả cung nga ấy quỳ xuống hai bên, cởi giày cho gã.

Hạng Thiếu Long tim đập thình thịch, không ngờ mình lại lưu lạc đến thời đại Chiến Quốc này, nếu có thể chung chạ với vương hậu của một nước thì thật là một diễm phúc hiếm có.

Nhớ lại ngày trước bà đã động lòng với mình nhưng rốt cuộc vẫn cự tuyệt, máu nóng sôi lên.

Nhưng vẫn còn lo lắng, nếu Hiếu Thành vương biết được thì y sẽ xử trí mình thế nào đây? Gã leo lên tòa tiểu lâu ấy mà trong lòng vẫn còn mâu thuẫn.

Mỗi bước nặng như ngàn cân.

Tinh vương hậu người mặc hoa phục, ngồi một mình trên chiếc trường kỷ, lưng dựa vào đệm mềm, thấy gã bước lên thì vui vẻ nói,Tướng quân đã đến, mời ngồi bên cạnh bổn hậu."

Hạng Thiếu Long đành ngồi ghé lên ở một đầu, hỏi,Vương hậu cho vời hạ thần có chuyện gì?"

Tinh vương hậu đong đưa đôi mắt phượng, rầu rĩ nói,Ðổng tướng quân vừa đến gặp đại vương phải không? Ðại vương mấy năm gần đây sức khỏe kém hẳn đi, lại không chịu nghỉ ngơi nhiều, ta e y ngã bệnh sẽ khó mà ngồi dậy."

Hạng Thiếu Long đang chờ thủ đoạn của bà ta.

Ngữ khí của bà tuy có vẻ quan tâm Hiếu Thành vương nhưng ý muốn nói Hiếu Thành vương chết đi thái tử lên ngôi, vì tuổi chỉ nhỏ như tiểu Bàn nên tự nhiên sẽ phục tùng theo lệnh của bà ta, lúc ấy bà ta trở thành thủ của Hạng Thiếu Long, cho nên nếu Hạng Thiếu Long biết thời thế thì phải xem mặt bà ta mà hành sự.

Chỉ với mấy câu này mà đã tỏ ra ơn đức và uy vọng của mình, lại còn thêm nhưng lời thân thiết, quả thật khiến người ta khó mà kháng cự.

Hạng Thiếu Long chưa có cơ hội trả lời thì Tinh vương hậu vỗ nhẹ tay, trong chốc lát có hai ả cung nữ bước lên lầu, mang bầu rượu và chén rượu đặt lên bàn cho hai người rồi lui xuống.

Tinh vương hậu tự tay bưng bầu rượu rót đầy hai chén, rồi bưng chén đưa cho Hạng Thiếu Long, còn mình cũng nâng chén lên, nói,Chén này xin chúc tướng quân ngồi lên được chức thành thủ."

Hạng Thiếu Long vội vàng nói,Ða tạ vương hậu nâng đỡ!"

"Keng."

Hai chén cụng nhau, Tinh vương hậu dùng tay áo che uống cạn chén rượu, khi đặt chén rượu xuống, mặt ngọc hơi đỏ, cáng hớp hồn người ta hơn.

Hạng Thiếu Long lại nói,Ðổng Khuông sẽ không quên ân đức của vương hậu, mong vương hậu hãy yên tâm!"

Tinh vương hậu liếc gã rồi dịu dàng nói,Bổn hậu tự nhiên biết tướng quân không phải là kẻ vong ơn bội nghĩa, à, biểu hiện hôm nay của tướng quân rất tuyệt, giờ đây ta càng lúc càng yên tâm tướng quân, ôi chao! Xem tướng quân kìa, ngồi với dáng vẻ bất an, phải chăng là sợ đại vương biết tướng quân đang ở đây?"

Hạng Thiếu Long thở dài, thản nhiên nói,Hạ thần biết vương hậu coi trọng hạ thần, nhưng gặp nhau ở chốn này hình như có điều không ổn, nếu đại vương hiểu nhầm vương hậu, bỉ nhân chết vạn lần cũng không đủ để giãi bày."

Tinh vương hậu cười khúc khích rồi nói,Lời tướng quân thật khéo léo, không giống tác phong thường ngày, rõ ràng là do ta vời ngươi mà lại nói chuyện này do mình gây nên. Yên tâm đi! Ðại vương chưa bao giờ để ý đến chuyện của bổn hậu, càng không vì chuyện này mà bất mãn, nói như vậy khanh đã yên tâm chưa?"

Hạng Thiếu Long càng lúc càng mù tịt chuyện trong cung, tất cả đều như diễn ra theo lẽ thường, nên nghĩ làm thế nào để dò hỏi mối quan hệ của bà với Triệu Mục, Tinh vương hậu nhìn chăm chú gã rồi nói,Triệu Mục có bao giờ nhắc ta trước mặt khanh chăng?"

Hạng Thiếu Long thản nhiên nói,Vương hậu đừng trách bỉ nhân nói thẳng, Triệu Mục tuy không nói rõ nhưng ngầm chỉ ra vương hậu là người thuộc phía y, chuyện này bỉ nhân đương nhiên không bẩm cáo với đại vương, vương hậu xin hãy yên tâm."

Tinh vương hậu quắc mắt, nghiến răng nói,Báo với y thì thế nào? Chuyện này cũng bởi do tay y gây nên mà thôi."

Nói như vậy, Hạng Thiếu Long tự nhiên biết rõ chuyện này có quan hệ đến trò chơi tính dục giữa Hiếu Thành vương và Triệu Mục, không ngờ Tinh vương hậu cũng không thể may mắn thoát khỏi, có thể thấy Hiếu Thành vương hoang dâm vô đạo đến mức nào.

Tinh vương hậu thở dài rồi nói,May mà có Ðổng Khuông nhắc nhở bọn ta, không ngờ Triệu Mục lại ngu xuẩn đến thế, dẫn sói vào nhà, cả tên Ðiền Ðan đầy dã tâm cũng rước vào."

Hạng Thiếu Long suýt tí nữa reo lên, đây gọi là vô ý mà nhặt được vàng, Tinh vương hậu nói câu này, khiến gã lập tức hiểu ra bà đã từng có ý cấu kết với Triệu Mục, giờ đây chỉ vì sợ Ðiền Ðan chen vào nên mới rút lui để tự bảo vệ lấy mình.

Mối quan hệ của những người này tùy theo xung đột lợi ích mà thay đổi, nếu giả sử Triệu Mục đắc thế, nói không chừng Tinh vương hậu sẽ lại ngã vào lòng y.

Tinh vương hậu nhìn gã rồi nhíu mày hỏi,Tại sao khanh không lên tiếng?"

Hạng Thiếu Long nghe giọng điệu của bà càng lúc càng thân mật, nói,Bỉ nhân đang nghĩ nếu có thể làm chuyện gì khiến cho vương hậu thích thú thì dù dầu sôi lửa bỏng cũng không dám từ chối."

Tinh vương hậu nhoẻn miệng cười, một lát sau mới nhìn gã đầy tình ý,dịu dàng nói,Con người của khanh trông thô kệch nhưng rất tinh tế, rất biết cách làm cho nữ nhân ưa thích, chả trách nào ả dâm đãng Triệu Nhã lại mê khanh đến điên đảo thần hồn, không thèm màng đến bọn Tề Vũ, Lý Viên, Hàn Sấm, cả Hạng Thiếu Long cũng quên béng luôn.

Bổn hậu cũng muốn thử cái mùi vị này, thôi được! Bổn hậu biết khanh bận rộn, không giữ khanh nữa."

Hạng Thiếu Long nghe mà lòng hoa nở rộ, thầm mừng rốt cuộc mình cũng sẽ nếm thử mùi vị của vương hậu nước Triệu này, nào ngờ đối phương đang lúc cao trào thì lại ra lệnh đuổi khách, biết được người đàn bà xảo quyệt này đang chơi trò mèo vờn chuột, trong lòng bực dọc lắm, nhưng không còn cách nào chỉ đành thi lễ cáo lui.

Đề xuất Tiên Hiệp: Linh Kiếm Tôn
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN