Chương 226: Hôn Yến Tại Quách Phủ (1)

K

hi Hạng Thiếu Long về đến trạm chỉ huy ở cửa đông thì đã đến hoàng hôn, Ðằng Dực cũng luyện binh quay về, hai người vào phòng kín thương nghị.

Ðằng Dực nói sơ qua về tình hình phòng thủ rồi kết luận,Giờ đây binh có thể dùng được ở Hàm Ðan trên thực tế chỉ có khoảng hơn hai vạn người, còn lại đều là bọn già yếu, phụ nữ và trẻ con, hoặc những tân binh chưa được huấn luyện, khi xảy ra chuyện, chỉ có vướng chân vướng tay, rối loạn lòng quân."

Hạng Thiếu Long nói,Binh quý ở chỗ giỏi chứ không phải là nhiều, nhị ca hãy tìm cách điều bọn tân binh và kẻ già yếu ra doanh trại ngoài thành, để huấn luyện bọn chúng."

Ðằng Dực nói,Nếu muốn điều động như thế, chỉ nửa miếng binh phù trong tay tam đệ thì không được, cần phải có nửa miếng binh phù của Hiếu Thành vương mới xong."

Hạng Thiếu Long nói,Chuyện này cứ giao cho đệ." Rồi nói chuyện bốn tên biên tướng của Triệu Mục.

Ðằng Dực vừa nghe đã hiểu, cười nói,Hiểu rồi! Ðảm bảo sẽ không giao thực quyền cho bọn chúng."

Hạng Thiếu Long cười nói,Nếu chẳng phải có nhị ca giúp đỡ, thì chuyện này sẽ rối tung cả lên, không biết vì sao Nhạc Thừa trước kia lại có thể đêm đêm ca vũ lại còn giấu nhiều nữ nhân nữa!"

Ðằng Dực nói,Ðơn giản thôi, mọi chuyện lớn nhỏ đều do phó tướng Triệu Minh Hùng làm, công lao đều do y hưởng. Triệu Minh Hùng này quả thật là một nhân tài, chỉ là do Liêm Pha đề bạt nên trước nay vẫn bị chèn ép! Nghe nói Nhạc Thừa đã nhiều lần định đổi y đi, nhưng đều bị Nhã nhi của đệ tâu với Hiếu Thành vương nên được giữ lại, không ngờ Triệu Nhã có ảnh hưởng đến Hiếu Thành vương đến thế."

Hạng Thiếu Long trầm ngâm một hồi rồi hỏi chuyện Tề quân ở ngoài thành.

Ðằng Dực nói,Ta đã phái người ngày đêm theo dõi doanh trại quân Tề. Bề ngoài bọn chúng không có vẻ gì khác lạ, nhưng ta nghi ngờ bọn chúng đang đào địa đạo, vì bọn chúng rất cẩn thận nên không phát giác được. Chuyện này ta đã giao cho tiểu Tuấn."

Nhưng nhớ lại chuyện gì, Ðằng Dực nói,à, ta suýt nữa đã quên, Long Dương quân phái người tìm đệ, mời đệ nếu có rảnh hãy đến chỗ y một chuyến, đêm nay Quách Tùng lại đãi tiệc trong phủ, lần này không những có phần của đệ, mà cả ta bọn họ cũng không quên mời."

Hạng Thiếu Long nhìn y rồi lắc đầu, trong lòng đầy cảm khái.

Ðằng Dực nói,Ta không đi để ở đây sắp xếp chuyện lớn, giờ đây Hàm Ðan bề ngoài có vẻ sóng yên gió lặng nhưng thật ra nguy cơ trùng trùng, chỉ một sơ suất nhỏ cũng khiến cho người ta hối hận."

Hạng Thiếu Long nói,Toàn nhờ nhị ca cả, chao ôi! Chúng ta chẳng biết đến đây để làm gì nữa, rốt cuộc lại gánh vác nguy cơ cho người Triệu."

Ðằng Dực đứng dậy nói,Hiếu Thành vương đã tặng Triệu Mục cho đệ, đệ dĩ nhiên phải có chút báo đáp, hãy về phủ trước đi! Ta xem mấy ngày nay đệ chẳng gặp bọn Thiện Nhu được bao nhiêu rồi."

Vừa bước ra khỏi trạm chỉ huy, thì gặp đội xe của Ðiền Ðan, Hạng Thiếu Long biết rõ Ðiền Ðan đến tìm gã, vội vàng bước vào xe của y.

Huynh đệ họ Lưu vẫn lặng lẽ ngồi ở cuối xe, khi Hạng Thiếu Long ngồi bên cạnh Ðiền Ðan, nhân vật quyền thế nghiêng ngả nước Tề này mỉm cười nói,Ðổng huynh giữ thành rất xuất sắc, khiến cho tình hình thay đổi nhiều."

Hạng Thiếu Long nói khiêm nhường mấy câu rồi tiết lộ,Ðể lấy lòng tin của Hiếu Thành vương, bỉ nhân đã sai người theo dõi động tĩnh của Ðiền tướng, mong Ðiền tướng thứ lỗi."

Ðiền Ðan vỗ vai gã mỉm cười nói,Ðiền Ðan ta đây há là kẻ chẳng hiểu lý lẽ." Rồi trầm giọng nói,Ðã xét rõ ai là kẻ ám sát Nhạc Thừa chưa?"

Hạng Thiếu Long suýt nữa không chống trả nổi, vội vàng nói,Nếu ta đoán không sai, chắc chắn là Hạng Thiếu Long, bởi vì mấy ngày sau phát hiện được tung tích của y tại một thôn trang gần Hàm Ðan."

Ðiền Ðan mỉm cười bí hiểm, bình thản nói,Chuyện này nhất định là bởi Hạng Thiếu Long. Những kẻ khác không có lý do giết Nhạc Thừa. Vả lại Nhạc Thừa chỉ là mục tiêu thứ nhất của y, mục tiêu thứ hai không phải là Triệu Mục thì là Hiếu Thành vương."

Hạng Thiếu Long cảm thấy lạnh xương sống.

Ðiền Ðan hừ một tiếng lạnh lùng rồi nói,Giả sử là Hạng Thiếu Long thì chuyện này càng thú vị hơn, y đã nấp ở chỗ nào trong thành Hàm Ðan này? Ai làm nội ứng cho y? Mà y biết được chính xác hành tung của Nhạc Thừa. Ðổng huynh có thể trả lời câu hỏi này chăng?"

Hạng Thiếu Long trầm giọng nói,Nếu Ðổng mỗ là Hạng Thiếu Long thì sẽ không ngu ngốc đến nỗi nấp trong thành này, còn chuyện nội ứng, đối với y thì dễ như trở bàn tay. Ô gia trước đây đã có gốc gác sâu xa ở đây, tự nhiên sẽ có nhiều người bán mạng cho họ."

Ðiền Ðan mỉm cười nói,Nhưng y vì sao đánh cỏ động rắn, giết chết Nhạc Thừa? Nếu nói vì thù hận, khi nào mới đến lượt y.“

Hạng Thiếu Long trong lòng run lắm, hoàn toàn không biết Ðiền Ðan nói lời này vì lẽ gì, nhíu mày hỏi lại,Ðiền tướng quốc có cao kiến gì?"

Ðiền Ðan nhìn ra đường, chậm rãi buông ra từng chữ,Hạng Thiếu Long đã sớm quay về, bổn tướng đã cảm thấy được điều này."

Hạng Thiếu Long giật mình, hạ giọng nói,Phải chăng Ðiền tướng đã biết y đang ở đâu?" Thầm nghĩ nếu y chỉ ra mình thì lập tức sẽ xuất thủ giết phăng y đi, sau đó hậu quả thế nào cũng mặc kệ.

Ðiền Ðan thở dài nói,Hạng Thiếu Long chính là một người lợi hại nhất trong số những kẻ ta từng biết, Hiếu Thành vương đã để cho y đi thì có nghĩa đã bỏ đi cơ hội tốt để trùng hưng nước Triệu."

Lắc đầu, lại thở dài, vỗ vai Hạng Thiếu Long nói,Hãy nhớ lời này của bổn tướng, trong số cận vệ gia tướng của Nhạc Thừa tất có gian tế, chỉ cần điều tra kỹ càng trong số những thị vệ của Nhạc Thừa đêm ấy có những kẻ nào tìm cớ không đi theo thì sẽ biết ai là nội ứng, chuyện này Ðổng huynh hãy làm tốt cho ta, nếu có thể bắt được Hạng Thiếu Long, ta có thể đem y đi giao dịch."

Hạng Thiếu Long ngạc nhiên hỏi,Giao dịch thế nào?"

"Ví dụ như đổi y để lấy Lỗ Công bí lục trong tay Triệu Nhã, Ðiền Ðan lạnh nhạt nói.

Hạng Thiếu Long bất đồ trong lòng cảm thấy run sợ, con người này quả thật lợi hại, nếu chẳng phải mình đã có thân phận Ðổng mã si, nói không chừng đã bại dưới tay y.

Lúc này xe ngựa đã đến con đường dốc dẫn lên Quách phủ, Ðiền Ðan hỏi như có vẻ tùy ý,Phép giữ thành của Ðổng huynh học được từ đâu?"

Hạng Thiếu Long đã sớm đoán được y sẽ hỏi câu này, nhún vai nói,Lão Ðổng ta đây hầu như chuyện gì cũng lấy kinh nghiệm từ thực tế, đánh nhiều thì tự nhiên biết luyện binh, gần gũi với ngựa nhiều thì tự nhiên biết được thói quen của chúng, thực ra có gì đáng nói đâu."

Ðiền Ðan trầm ngâm không nói, lát sau mới nói,Ðổng huynh có gì coi trọng Ðiền Ðan này?"

Hạng Thiếu Long giả vờ thành khẩn nói,Người nuôi ngựa, đầu tiên phải biết tướng ngựa, Ðiền tướng xin đừng trách, lấy ngựa luận người, trong những kẻ mà bỉ nhân được gặp, chẳng ai có thể bì được cái mông ngựa của Ðiền tướng."

Ðiền Ðan buồn cười nói,Ðổng huynh phải cẩn thận Lý Viên, kẻ này lòng dạ hẹp hòi, rất căm hờn Ðổng huynh, không dồn huynh vào chỗ chết thì chẳng cam lòng, nhất là gần đây Triệu Nhã lại đi theo Ðổng huynh, khiến cho giấc mộng đoạt Lỗ Công bí lục của y tiêu tan, chắc chắn y sẽ không dễ dàng bỏ qua đâu."

Đề xuất Tiên Hiệp: Ta Hợp Pháp Tu Tiên, Dựa Vào Cái Gì Gọi Ta Ma Đầu?
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN