Chương 239: Âm Mưu Đáng Sợ (1)

C

ó tiếng mở ồ khóa.

Hạng Thiếu Long và Thiện Nhu dán mình trên thanh xà nhà tròn trịa, nhờ ngọn trủy thủ cắm vào thanh cây nên mới ngồi vững, trừ khi có người leo lên dòm, nếu không đây quả thực là nơi an toàn nhất.

Hạng Thiếu Long và Thiện Nhu ló đầu ra nhìn xuống, chỉ thấy Ðiền Ðan và Lý Viên mỗi người ngồi trên một chiếc ghế, còn Triệu Mục thò tay vào chiếc hòm nhỏ.

Huynh đệ họ Lưu quỳ phía sau Ðiền Ðan, một trong hai tên ngước đầu lên nhìn, khiến hai người hoảng sợ rụt đầu lại.

Triệu Mục tới ghế ngồi của mình, đặt thư hiệu trung lên bàn rồi đọc lên.

Lý Viên cười nói,Hầu gia thật lợi hại, nghĩ ra được kế tuyệt vời này, khiến cho bọn chúng đành phải nghe lệnh hầu gia."

Ðiền Ðan cũng cười,Ðây phải chăng là hầu gia tự nghĩ ra? Hay là diệu kế của thủ hạ ngài?"

Triệu Mục đắc ý cười nói,Chỉ là chuyện nhỏ!" rõ ràng đã tự nhận đây là kế sách của mình mà không hề hổ thẹn.

Hạng Thiếu Long yên tâm, biết Triệu Mục không đưa thư hiệu trung của mình cho Ðiền Ðan xem, nếu không nhân vật lợi hại này sẽ nhận ra mình có vấn đề.

Triệu Mục có nghi ngại đối với Lý Viên, bởi vì nếu tiết lộ thân phận thật của Ðổng Khuông thì thì có nghĩa là mối quan hệ của mình với Xuân Thân quân cũng bị vỡ lở.

Lý Viên chép miệng,Không ngờ Triệu Minh Hùng là người của hầu gia, trước nay vẫn nghe y thuộc bè đảng Lý Mục, Liêm Pha, hầu gia thật thông minh."

Hạng Thiếu Long hoảng đến nỗi suýt nữa rơi từ trên xà ngang xuống. Triệu Minh Hùng là phó tướng của gã, gã và Ðằng Dực cũng rất coi trọng con người này, không ngờ y lại là gian tế.

Triệu Mục đắc ý nói,Y không những là người của bổn hầu mà còn có huyết thống với bổn hầu, bổn hầu sắp xếp y làm việc cho Lý Mục, vốn là có ý đối phó với Lý Mục, nào ngờ Liêm Pha lại dùng y làm phó tướng cho Nhạc Thừa, ta lại cố ý nhiều lần chèn ép y, ả tiện nhân Triệu Nhã ngu ngốc đến nỗi nói tốt cho y trước mặt Hiếu Thành vương, thật là buồn cười."

Hạng Thiếu Long đổ mồ hôi lạnh, thầm kêu nguy hiểm, nếu không phòng bị tất sẽ bị y hại chết. Ðồng thời cũng lãnh giáo được sự lợi hại sâu kín không lộ của Triệu Mục. Lại nhớ sáng nay cùng Hiếu Thành vương bàn bạc về vấn đề thống lĩnh cấm vệ quân, nếu Thành Tư xảy ra chuyện bất ngờ, Triệu Nhã rất có khả năng sẽ đề bạt Triệu Minh Hùng.

Vậy thì thành về và cấm vệ đều rơi vào trong tay Triệu Mục.

Khi Hạng Thiếu Long đang bực dọc, Lý Viên không chịu tiếp tục nói về danh sách của những kẻ đã viết thư hiệu trung, Ðiền Ðan mỉm cười hỏi,Tình hình Tinh hậu thế nào rồi?"

Triệu Mục đắc ý nói,Ai có thể phá được quan hệ của chúng tôi chứ, không cần nói đến Hiếu Thành vương, cả Quách Khai và Triệu Nhã đều bị chúng tôi lừa. Hàn Tinh ngoài lạnh trong nóng, một khi động chân tình với nam nhân thì không màng tất cả, nếu chẳng phải ả say mê bổn hầu, cực lực khuyên Hiếu Thành vương không gọi Lý Mục và Liêm Pha về, e rằng bổn hầu giờ đây khó mà ngồi nói chuyện với hai vị nữa."

Hạng Thiếu Long nghe mà trợn mắt há hốc, khó mà tin rằng đây là sự thật.

Hai người phải chăng đang đùa? Hay là ý nghĩ thực của Triệu Mục.

"Tinh hậu quả thật có thể khống chế Ðổng Khuông hay sao?" Lý Viên nói.

Hạng Thiếu Long lúc này tim đập loạn xạ, cả Thiện Nhu cũng cảm thấy điều ấy.

Ðiền Ðan nói,Ðổng Khuông bề ngoài có vẻ thô kệch, nhưng kỳ thực đầy tâm kế, vả lại cũng rất biết ngã theo thời thế, chỉ cần y giấu Hiếu Thành vương giải quyết chuyện Hàn Sấm cấu kết với Tín Lăng quân cho Tinh hậu thì đã biết y có chuyện với Tinh hậu, đợi ngày Hiếu Thành vương trầu trời, có thể đạt được ý nguyện. Hạng người này tuyệt không nên đây trên đời."

Lý Viên lạnh lùng nói,Ta phải tự tay đối phó với y."

Triệu Mục bình thản nói,Kẻ này giờ đây vẫn có giá trị lợi dụng rất lớn, nhất là y vẫn chưa biết mối quan hệ giữa ta và Tinh hậu. Hừ! Kẻ này thấy lợi quên nghĩa, dù cho quốc cửu gia không tính sổ với y, bổn hầu vẫn không tha cho y."

Hạng Thiếu Long lúc này mới bình tĩnh, mau chóng tính toán trở lại, biết mình đã sơ hở ở chuyện Hàn Sấm, đáng ghét nhất là Tinh vương hậu đã bán đứng gã cho Triệu Mục, có thể thấy mụ và Triệu Mục là đôi gian phu dâm phụ đang cấu kết lẫn nhau.

Ðiền Ðan thản nhiên nói,Hai vị hình như đã quên một nhân vật mấu chốt!"

Triệu Mục và Lý Viên đều ngạc nhiên.

Ðiền Ðan nói,Ðó chính là Hạng Thiếu Long, cái chết của Nhạc Thừa nhất định có liên quan đến y, chỉ là giờ đây ta vẫn chưa hiểu y ra tay trước với Nhạc Thừa."

Ngưng một chốc rồi nói,Nếu Hiếu Thành vương sai người làm, sau chuyện này tất sẽ để lại manh mối, ví như thân tín của y sau này có người chết và mất tích, giờ đây vẫn chưa thấy chuyện ấy xảy ra, rõ ràng chẳng phải y ra tay."

Hạng Thiếu Long, Thiện Nhu đồng thời biến sắc.

Ðiền Ðan lại nói,Ta đã nhắc nhở Ðổng Khuông, bảo y sai người điều tra thủ hạ Nhạc Thừa phải chăng là có kẻ phản bội, nhưng giờ đây y vẫn chưa hành động, hoặc không điều tra được gì. Nhưng chúng ta không thể xen vào chuyện này để tránh đánh cỏ động rắn, hư chuyện lớn."

Lý Viên nói,Cái chết của Nhạc Thừa, kẻ được lợi nhất là Ðổng Khuông, phải chăng thủ phạm là y?"

Triệu Mục cả quyết nói,Y không hề biết mình có thể ngồi lên chiếc ghế thành thủ, nếu chẳng phải ta bảo Tinh vương hậu sai khiến Hiếu Thành vương, đến lúc nào mới đến lượt y?"

Hạng Thiếu Long lúc này mới vỡ lẽ ra vì sao Tinh vương hậu coi trọng mình.

Ðêm nay nhờ vô tình nghe được bí mật của bọn chúng, nếu không đến chết cũng không hiểu vì sao.

Ðiền Ðan nói,Ðổng Khuông có thể giả vờ bị thương dậy không nổi, nhưng thấy thủ hạ của y không kẻ nào thương vong, đủ biết chuyện Nhạc Thừa không có liên quan đến y."

Triệu Mục chép miệng,Kẻ thù Nhạc Thừa có khắp thiên hạ, do ai ra tay, quả thật cũng là điều khó đoán."

Ðiền Ðan khẳng định,Chắc chắn là Hạng Thiếu Long, ta biết y vẫn còn trong thành, nếu không Triệu Nhã không thể có sức sống như thế Vừa rồi bổn tướng trên đường đến hầu phủ đã gặp ả và Ðổng Khuông, dáng vẻ thần thái bay bổng như thế, chỉ có nam nhân mới có thể khiến ả trở nên như thế."

Lý Viên cười lạnh lùng nói,Phải chăng ả đã yêu Ðổng Khuông?"

Triệu Mục biến sắc nói,Ðiền tướng nói đúng, nhất định Hạng Thiếu Long đã quay về. Ta rất hiểu tính cách của ả, ả chỉ muốn qua đường với Ðổng Khuông, trong lòng ả chung quy chỉ có một mình Hạng Thiếu Long, nói không chừng Hạng Thiếu Long đang trốn trong phủ của ả."

Ðiền Ðan nói,Chuyện này rất có thể xảy ra, dù sự việc thật hay giả, chúng ta cũng phải tìm cách hãm hại Triệu Nhã, chỉ cần tìm thấy dấu vết của Hạng Thiếu Long, dù Triệu Nhã hươu lẹo thế nào cũng khó mà chối được. Nhân lúc Quách Khai, Thành Tư nóng lòng lập công trước mặt Hiếu Thành vương, để tránh bị Ðổng Khuông tranh công, nhất định không được bỏ qua cơ hội tốt này, hầu gia có hiểu ý của bổn tướng chứ?"

Triệu Mục cười nói,Ðiền tướng quả thật tâm kế siêu phàm, tính toán thật chu đáo, bổn hầu có đề nghị hay hơn, bảo Tinh vương hậu sai Ðổng Khuông làm việc này, chỉ cần đặt phi châm vào những thứ có vết máu trong phủ Triệu Nhã, khi đem ra Triệu Nhã khó có thể thoát được, điều ấy lại có thể kiểm tra lòng trung thành của Ðổng Khuông với Tinh vương hậu. Hừ! Ả tiện nhân Triệu Nhã này, đã rất lâu bổn hầu cũng muốn trừng trị ả!"

Hai người trên xà ngang nhìn nhau, mồ hôi đổ ròng ròng.

Gian kế do bọn này nghĩ ra, quả thật là độc không thể độc hơn nữa, dù cho biết rõ, nhất thời cũng khó mà hóa giải được.

Ðiền Ðan đứng dậy nói,Chúng ta không tiện ở đây quá lâu. Hầu gia nếu ngày sau ngồi lên vương vị đừng quên Ðiền mỗ và quốc cửu gia đó."

Triệu Mục vội vàng tỏ ý cảm kích.

Chiếc khóa hộp sắt vang lên, ba người rời khỏi căn phòng.

Bọn phủ vệ thổi tắt đèn đuốc rồi đóng cửa lại.

Thiện Nhu ghé tai Hạng Thiếu Long hỏi nhỏ,Làm thế nào đây?"

Hạng Thiếu Long quay lại vẻ bình tĩnh tuyệt đối, hạ giọng,Không cần xem thư hiệu trung nữa, chỉ cần chúng ta an toàn rời khỏi, trận này nhất định chúng ta sẽ thắng."

Hạng Thiếu Long tỉnh dậy, tinh thần tỉnh táo.

Cơn mỏi mệt đêm qua đã biến mất, nỗi lo lắng trong lòng cũng giảm đi nhiều. Bởi vì cuối cùng gã cũng hiểu rõ được cảnh ngộ của mình hiện nay và mối quan hệ giữa bọn Triệu Mục và Tinh vương hậu.

Đề xuất Tiên Hiệp: Đại Chúa Tể (Dịch)
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN