Chương 340: Tài Nữ Ra Oai (2)
Hạng Thiếu Long bất đồ cảm thấy khinh bỉ. Ả này biết rõ mình đã nuốt phải chất độc, nhưng không hề có lòng thương cảm, đúng là hổ phụ sinh ra khuyển nữ.
"Hừ! Sớm muộn gì ả cũng biết tay."
Mảnh đất trống ở phía trước lều chủ vang lên tiếng hò reo, thì ra tiểu Bàn đang bắn tên, các đại thần tướng lĩnh nhu Lã Bất Vi, Lộc Công, Từ Tiên, Xương Bình quân đều đứng một bên reo hò trợ oai cả.
Lý Tư thấy gã đến thì bảo,Ðã đến lúc!"
Hạng Thiếu Long thì lo lắng, tiểu Bàn nói không chừng quả thật là con trai của Lã Bất Vi, vậy thì mọi chuyện hỏng bét.
Hạng Thiếu Long chen đến chỗ phía sau Lộc Công và Từ Tiên, rút ra mũi kim lấy máu, nháy mắt với hai người.
Hơi thở của hai người lập tức nặng nề.
Lúc này tiểu Bàn đã bắn hơn mười mũi tên, đều cắm chi chít vào những chỗ gần hồng tâm, vượt qua tiêu chuẩn thường ngày của y, chả trách nào quần thần đều reo hò. Thật ra chỉ cần y bắn trúng vào tấm bia, thì mọi người đã rất vui mừng.
Khi Vương Bôn đưa một mũi tên nữa, tiểu Bàn thấy Hạng Thiếu Long xoay người lại giơ cung lên bước tới, vui mừng nói,Thái phó! Thành tích của quả nhân không kém chứ!"
Hạng Thiếu Long biết y đang tạo cơ hội cho mình rút máu thi lễ nói,Nếu bị quân dùng tay nhiều hơn, ít dùng mắt thành tích sẽ tốt hơn!“
Tiểu Bàn ngạc nhiên nói,Xạ tiễn phải dùng đến nhãn lực, dùng tay nhiều thì có ích gì?"
Lúc này không những tiểu Bàn không hiểu mà cả những người khác cũng không hiểu Hạng Thiếu Long đang nói gì, cho nên đều tập trung chú ý đến gã.
Lã Nương Dung và Mạc Ngạo đứng cạnh Lã Bất Vi cũng đều nhìn gã chăm chăm.
Hạng Thiếu Long cung kính với tiểu Bàn xoay người qua, nhân lúc uốn nắn tư thế của y, lập tức cắm mũi kim và huyết quản trên cổ của y, vì tiểu Bàn đã vận động nên khí huyết chảy đều, một dòng máu tươi lập tức bắn ra, chứa đầy vào ống kim.
Vì sau lưng gã là Từ Tiên, Lộc Công và Xương Bình quân, ba người bọn họ đều thấy rõ mồn một, còn những không khác thì chẳng thấy gì.
Hạng Thiếu Long kêu ối chao lên một tiếng, lấy tay xoa sau cổ, cố ý kêu lên,Có muỗi!"
Hạng Thiếu Long lật tay dúi mũi kim vào trong tay Từ Tiên nói,Bị quân đừng phân tâm, đạo xạ tiễn, tay và mắt, phải phối hợp với nhau, nhưng dùng tay nhắm thì hơn hẳn dùng mắt, đó là bởi vì mắt sau khi nhìn thấy được mục tiêu lại còn phải thông báo cho tim, từ tim lại chỉ huy tay, phải qua mấy tầng. Nhưng nếu dùng tay nhắm chuẩn thì có thể giảm được nhiều tầng. Nhìn đây!"
Rồi thuận tay rút ra năm mũi phi châm, phóng thẳng vào tấm bia cách đó hai trăm bước nhanh như điện chớp.
Mọi người không ngờ gã ném phi châm chứ không phải bắn tên, nhất tề ngạc nhiên, năm mũi phi châm cắm vào trong tấm bia, một mũi cắm vào giữa hồng tâm, mỗi mũi cách nhau một thốn, không hề sai sót. Kết quả ấy ngay cả Hạng Thiếu Long cũng không ngờ đến.
Tuyệt kỹ ném phi châm của gã tuy nổi tiếng nhưng mọi người lần đầu tiên mới thấy.
Chỉ thấy gã có thể ở cự ly hai trăm bước mà có thể làm được điều này thì biết gã không những lực tay hơn người mà còn phải có thủ pháp đặc biệt nếu không đừng hòng làm nổi!
Cha con Lã Bất Vi và Mạc Ngạo đồng lộ ra vẻ kinh hãi.
Ðến lúc này mọi người mới vỗ tay khen hay.
Lã Bất Vi và Mạc Ngạo nhìn nhau cười, rõ ràng đã nghĩ Hạng Thiếu Long chẳng còn sống được bao lâu, dù lợi hại đến cỡ nào cũng không cần phải lo lắng nữa.
Vương Bôn hớn hở định đi rút phi châm lại đưa cho Hạng Thiếu Long, tiểu Bàn thấy thế thì liền ngăn lại,Ðể phi châm đó, quả nhân phải đem về nội cung làm kỷ niệm!“
Tiểu Bàn lộ ra vẻ ngưỡng mộ nói,Chả trách nào phi châm của thái phó vừa nhanh vừa chính xác, thì ra được ném bằng cảm giác của bàn tay!"
Hạng Thiếu Long đã trở thành đô ky thống lĩnh nhưng vẫn còn kiêm chức thái phó, nên vẫn có thể dạy dỗ cho tiểu Bàn.
Khi Hạng Thiếu Long ngầm quan sát Lã Bất Vi và Mạc Ngạo, cũng để ý đến Lã Dung Nương, chỉ thấy vẻ kinh dị trong mắt nàng, rõ rằng vẫn còn bị rúng động vì cú ném phi châm lúc nãy, nói thẳng ra, nếu có ý ném thêm lần nữa, gã cũng chưa chắc làm được.
Nói thật, lúc luyện phi châm bình thường gã cũng dùng mắt để nhắm, lúc này mới dùng tay để nhắm mà thôi.
Lộc Công khen ngợi,Tài ném phi châm của Thiếu Long, có thể nói không tiền tuyệt hậu!"
Lã Bất Vi cười ha hả nói,Dung nhi! Giờ đây chắc con đã biết bản lĩnh của Hạng đại nhân rồi chứ?"
Lã Nương Dung cúi đầu, để tránh cho mọi người nhìn thấy được dáng vẻ mâu thuẫn phức tạp của nàng.
Tiểu Bàn thừa cơ nói,Mời thái phó hãy vào lều quả nhân một chốc!" rồi dắt theo Lý Tư, quay vào trong lều.
Hạng Thiếu Long đang định chạy theo thì Lộc Công ngăn lại nói,Gặp bị quân xong, hãy đến trại của ta!" rồi nháy mắt với gã.
Hạng Thiếu Long nhất thời không biết y đã lấy được máu của Lã Bất Vi hay chưa, hay là vẫn còn phải bàn bạc nữa, nên bước đi mà lòng vẫn thắc mắc.
Vào trong trại, tiểu Bàn chép miệng,Tuyệt kỹ ném phi châm của thái phó, nhất định phải truyền cho ta!"
Lý Tư cũng nói,Chả trách nào Hạng đại nhân có thể nhiều lần thoát hiểm, quả thực chẳng phải may mắn, những mũi phi châm này còn khó tránh hơn cả cung tên, đừng hòng dùng kiếm ngăn được!"
Hạng Thiếu Long ngồi xuống tấm thảm vừa dày vừa mềm cười khổ nói,Bị quân và Lý đại nhân đừng khen ngợi hạ thần, đêm qua hạ thần mới từ Quỷ môn quan trở về, tất cả đều phải nhờ vào may mắn!"
Tiểu Bàn ngạc nhiên hỏi dấn tới, Hạng Thiếu Long kể hết chuyện đêm qua.
Tiểu Bàn nghe đến chuyện Cao Lăng quân mưu phản và âm mưu của Lã Bất Vi thì cả giận nói,Hai tên này thật to gan, coi quả nhân là gì chứ?"
Lý Tư vội vàng nói,Bị quân bớt giận. Hạng đại nhân tất đã có cách giải quyết ổn thỏa chuyện này."
Tiểu Bàn nhìn Hạng Thiếu Long. Hạng Thiếu Long gật đầu nói,Ðã biết được thời gian mà Cao Lăng quân đánh lén, hạ thần có thể điều động binh mã, quét sạch một mẻ, khiến cho chúng không thể dùng võ lực được. Còn ở phía này, vi thần hy vọng bị quân có thể tự lãnh binh, điều quân khiển tướng, một mặt bắt trọn ồ người của Cao Lăng quân, mặt khác hãy bám chặt Lã Bất Vi, làm được điều này, sau này còn ai dám coi thường bị quân?"
Lời này rất hợp bụng tiểu Bàn, y rất thích tự mình ra tay gật đầu nói,Hạng đại nhân quả nhiên rất tự tin, không biết vì sao có được kế này?"
Hạng Thiếu Long nói,Chuyện này phải dựa vào tin tức chuẩn xác và tình thế đương thời để định. Vi thần và Lý đại nhân sẽ giữ liên lạc, sau khi biết rõ tình thế, sẽ do bị quân định đoạt!" rồi ngầm nháy mắt với y.
Tiểu Bàn trong lòng đã hiểu, biết được đến lúc Hạng Thiếu Long sẽ trình bày kế hoạch chi tiết, rồi sau đó chính mình sẽ phát ra hiệu lệnh, trong lòng cả mừng, gật đầu nói,Vậy thì hãy cứ làm theo lời thỉnh cầu của Hạng khanh gia!"
Rồi nói tiếp,Hôm nay thái hậu nói với quả nhân, Lã Bất Vi đã gả đứa con yêu cho Hạng khanh gia, quả nhân còn tưởng Lã Bất Vi đổi tính, té ra trong đó có âm mưu độc ác như vậy. Hà hà! Tên Mạc Ngạo này chết đến nơi mà còn không biết, quả thật khiến cho quả nhân cười đến vỡ bụng!"
Lý Tư và Hạng Thiếu Long nghe y nói chuyện hứng khởi cười nhìn.
Lao ái bước vào quỳ xuống nói,Thái hậu cho mời bị quân!"
Tiểu Bàn trong mắt lộ vẻ khinh bỉ nói,Biết rồi! Nội thị trưởng cứ quay về trước, quả nhân sẽ lập tức đến ngay!"
Chờ Lao ái lui ra, tiểu Bàn hạ giọng nói,Hạng khanh gia phải chăng chuẩn bị nghênh đón đứa con gái yêu của Lã Bất Vi?"
Hạng Thiếu Long cười lạnh lùng,Lã Bất Vi nếu thấy hạ thần chưa chết, tuyệt sẽ không gả con gái cho hạ thần, song chuyện này khiến y lo lắng lắm."
Tiểu Bàn hiểu ý gã, gật đầu nói,Quả nhân biết phải làm thế nào!" nói rồi đứng dậy đi ra.
Lý Hạng hai người vội vàng quỳ xuống và tiễn đưa!
Tiểu Bàn dấn tới trước đỡ Hạng Thiếu Long dậy, ghé vào tai gã nói nhỏ,Sư phụ hãy cẩn thận, nếu người có mệnh hệ gì thì con cũng chẳng còn hứng thú gì cả!" rồi mới đi.
Đề xuất Voz: Ngôi Làng Linh Thiêng