Chương 341: Lẽ Nào Vô Tình (1)

G

iọt máu của tiểu Bàn nhỏ xuống chén nước có pha chất thuốc.

Rồi Từ Tiên rút ra chiếc kim có chứa máu Lã Bất Vi, nghiêng xuống miệng chén, nhưng máu không lập tức nhỏ ra.

Mọi người thấy giọt máu của tiểu Bàn đông lại trong nước đều lộ ra vẻ căng thẳng!

Trong trại của Lộc Công có hơn mười người toàn là những nhân vật đức cao trọng vọng trong giới quân sự, ngoài Lộc Công và Từ Tiên, còn có bọn Vương Hột, Giả Công Thành, hoàng thất thì có Vân Dương quân Doanh Ngạo và Nghĩa Cự quân Doanh Lâu, có thể thấy chuyện tiểu Bàn có phải là con của Lã Bất Vi hay không sẽ quyết định thái độ của giới quân sự đối với y.

Hạng Thiếu Long đứng trong đám người đứng nhìn hỏi,Sao giọt máu của Lã Bất Vi không chảy ra?"

Vân Dương quân Doanh Ngạo nói,Ta với y bắn tên, Lộc Công và Vương tướng quân thì đứng bên cạnh giả vờ nhìn, khi bị lấy máu mà y vẫn không hề hay biết gì!"

Lộc Công không hề có hứng thú nghe người khác nói, trầm giọng,Từ Tiên!"

Từ Tiên nghiến răng trút đầu cây kim xuống. Giọt máu nhỏ xuống chén nước. Trong trại im phăng phắc, tim mọi người đều như ngưng đập, ai nấy đều như nín thở.

Giọt máu rơi xuống chén nước, lập tức vón lại, sau đó lăn qua chạm vào cục máu của tiểu Bàn.

Như có kỳ tích, hai cục máu lập tức tách ra. Mọi người đều ồ lên.

Hạng Thiếu Long lập tức cảm thấy người nhẹ nhõm hẳn. Tương lai thực là đáng sợ, biết rõ tiểu Bàn sẽ qua được ải này nhưng vì là người trong cuộc nên cũng lo lắng lắm.

Hạng Thiếu Long về đến trại mình, Kỷ Yên Nhiên và các thiếu nữ cẩn thận lau rửa vết thương và thay thuốc cho Hạng Thiếu Long. Ðằng Dực quay về, ngồi xuống vui vẻ nói,Ðã tìm được người của Cao Lăng quân."

Hạng Thiếu Long cả mừng nói,ở đâu?"

Ðằng Dực vui lắm, lấy ra một tấm bản đồ vừa nói vừa cười,Tuy gọi là Ðiền Liệp của người Tần, đối với một thợ săn mười năm kinh nghiệm như ta mà nói, chỉ là một trò náo nhiệt, trong vòng một trăm dặm, hổ sói đều bị hù dọa bỏ đi mất!"

Hạng Thiếu Long giúp y mở tấm bản đồ ra cười nói,Sao nhị ca không cho đệ sớm biết điều ấy, lúc ấy đệ sẽ chuẩn bị tai hổ, rồi bán ra với giá gấp mười để cho bọn thợ săn nghiệp dư ấy không đi về bằng tay không, đảm bảo cung không đủ cầu, có thể kiếm được một mớ."

Bọn Kỷ Yên Nhiên lập tức cười ầm cả lên.

Ðằng Dực nói,Thợ săn nghiệp dư! Lời nói này thật cổ quái!"

Hạng Thiếu Long thở dốc nói,Người của Cao Lăng quân đang nấp ở chốn nào?"

Ðằng Dực sững sờ,Tam đệ vô tình chỉ trúng!"

Rồi chỉ vào ngọn núi cách xa doanh trại chỉ khoảng năm mươi dặm nói,Ðây là khu núi non rừng rậm thuộc thượng du của sông Kinh Thủy, có bảy sơn động, người ở đó gọi là thất huyệt liên châu, Cao Lăng quân nghĩ thật chu đáo, dù biết bọn họ nấp ở đó, nhưng đừng hòng tìm ra. Chúng ta chỉ biết bọ chúng ở đó, nhưng không biết chúng có bao nhiêu người!"

Ô Ðình Phương nói với vẻ vô tư,Nhị ca quả thật đã phóng đại, bao vây cả khu rừng lại, sau đó phóng hỏa đốt rừng chẳng phải đã ép được bọn chúng ra hay sao?"

Hạng Thiếu Long mỉm cười nói,Trời đất ẩm ướt, lúc này muốn đốt cháy các khu rừng thật khó hơn lên trời!"

Ðằng Dực chồm qua ngó vào vết thương của gã nói,Song nếu bọn chúng rời khỏi thất huyệt liên châu đảm bảo sẽ không thoát khỏi những tay thợ săn của Kinh gia chúng ta. A này, ta thấy ngươi cũng nên sử dụng người của chúng ta, để cho chúng có được nhiều cơ hội thực chiến!“

Hạng Thiếu Long đưa tay ấn vai Ðằng Dực xuống nói,Chuyện này cứ làm theo ý nhị ca. May mà Ðỗ Bích không ở Hàm dương, nếu không tình thế càng phức tạp hơn. Hì hì! Giờ đây trong mắt Lã Bất Vi đệ chỉ có thể sống hai ngày nữa, dù trong hai ngày này đệ có làm chuyện gì, y cũng sẽ nhẫn nhịn, lại còn giả vờ giả vịt để khiến cho người ta không nghi ngờ y đã hại đệ. Ðiều quan trọng hơn là phải giấu được Chu Cơ, trong tình huống này, đệ không muốn xảy ra chuyện nữa!“

Triệu Chi đang giúp Kỷ Yên Nhiên băng bó vết thương cho gã nghe thế thì giận dỗi nói,Hạng lang chàng một ngày vết thương chưa khỏi, tỷ muội bọn thiếp sẽ không để chàng phải dùng sức."

Hạng Thiếu Long giả vờ ngạc nhiên nói,Ai bảo ta sẽ đi động thủ với kẻ khác!"

Kỷ Yên Nhiên cười,Chi muội chỉ trêu chàng thôi!“

Lúc ấy có tiếng Ô Ngôn ngoài cửa,Cầm thái phó đến!"

Trong lòng Hạng Thiếu Long hiện lên hình ảnh của nàng Cầm Thanh, trong khoảnh khắc ấy gã chợt hiểu nguyên nhân hôm nay mà mọi người vui vẻ, chính là cuối cùng đã hại được Mạc Ngạo!

Người này một ngày không trừ, bọn họ đừng hòng sống yên.

Từ khi đặt viên độc dược vào cổ họng của y, họ như trút được gánh nặng, Ðằng Dực lâu nay vẫn là người nghiêm túc, nhưng giờ đây cười nói hớn hở.

Song chuyện trên đời không có gì là tuyệt đối cả, Mạc Ngạo một ngày chưa mất mạng bọn họ vẫn phải cẩn thận, nếu không có thể cho đối phương thấy sơ hở.

Tỷ muội Ðiền Trinh, Ðiền Phụng vừa thay áo xong cho Hạng Thiếu Long, Cầm Thanh bước vào trong trại.

Lần đầu tiên mỹ nữ này đã tìm đến nơi của Hạng Thiếu Long, gã lúc này có cảm giác kỳ lạ trong lòng. Nhưng nhìn thấy sắc mặt của nàng có lẽ có chuyện không hay.

Kỷ Yên Nhiên nhíu mày nói,Thanh tỷ có tâm sự gì?"

Ðằng Dực chào hỏi Cầm Thanh xong thì thừa cơ cáo lui.

Cầm Thanh ngồi xuống trước mặt Kỷ Yên Nhiên nói,Tỷ muốn nói vài câu với phu quân các muội."

Bọn thiếu nữ hơi ngạc nhiên, Kỷ Yên Nhiên đứng dậy nói,Thời gian qua sông cũng sắp đến, bọn muội phải chuẩn bị ngựa chờ các người."

Nói xong thì dắt bọn Ô Ðình Phương, Triệu Chi và tỷ muội họ Ðiền đi ra ngoài.

Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nhìn Cầm Thanh hỏi,Có điều gì khiến cho thái phó không vui thế?"

Cầm Thanh nhìn gã lạnh lùng nói,Cầm Thanh nào dám không vui, mà còn phải chúc mừng Hạng đại nhân nữa, ngài đã cưới được con gái yêu của Lã Bất Vi!"

Hạng Thiếu Long lúc này mới biết được đó là chuyện gì, cười gượng nói,Cầm thái phó đã hiểu nhầm, chuyện này nội tình rất phức tạp, Hạng mỗ không hề thích loại thiếu nữ ấy!"

Cầm Thanh ngạc nhiên nói,Vậy cớ gì thái hậu cho ta hay, Lã Bất Vi nhờ bà ta công bố hôn sự của các người, lại bảo là Hạng đại nhân đã đồng ý!"

Hạng Thiếu Long mỉm cười nhìn nàng dịu dàng nói,Cầm thái phó có thể tin Hạng mỗ lần này chăng? Sau lễ Ðiền liệp, thái phó có thể hỏi Kỷ Yên Nhiên!“

Cầm Thanh nhíu mày nói với vẻ không vui,Cớ gì Hạng đại nhân cứ úp úp mở mở như vậy? Ngài cho rằng Cầm Thanh là ai?"

Hạng Thiếu Long vốn vô tâm nhưng nghe nàng nói thế thì buột miệng nói,Cầm thái phó muốn Hạng Thiếu Long này xem nàng là ai?"

Cầm Thanh lập tức đỏ mặt giận dỗi nói,Hạng đại nhân lại muốn vô lễ với Cầm Thanh nữa sao?"

Hạng Thiếu Long muốn ôm lấy eo nàng ho khan một tiếng nói,Hạng Thiếu Long nào có gan to đến thế!"

Cầm Thanh thấy ánh mắt gã nhìn mình, thì càng không tự nhiên, đầu cúi gằm, cắn môi nói,Sao ngài không nói?"

Đề xuất Tiên Hiệp: Hệ Thống Phú Ta Trường Sinh, Ta Chịu Chết Tất Cả Mọi Người
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN