Chương 342: Lẽ Nào Vô Tình (2)
Hạng Thiếu Long thấy dáng vẻ của nàng như đối với tình lang, lòng chợt bồi hồi, bước tới đứng sát bên người nàng, ghé miệng vào tai nàng, dịu dàng nói,Ðó là bí mật hệ trọng, không thể cho người khác biết, cho nên Cầm thái phó đừng trách tại hạ nói chuyện như thế này với nàng."
Cầm Thanh hơi giật mình, đỏ lựng cả mặt, nói với giọng run run,Hạng đại nhân có biết bản thân đang làm gì chăng?"
Ðây là lần đầu tiên Cầm Thanh không né tránh gã. Hạng Thiếu Long cảm kích lắm, nào nhớ Cầm Thanh là mỹ nữ không thể đụng tới được, nói,Vậy Hạng mỗ có nên nói hay không đây?"
Cầm Thanh không dám nhìn gã, hơi gật đầu.
Hạng Thiếu Long cố nén nỗi ham muốn được gần gũi nàng, dịu dàng nói,Bởi vì Lã Bất Vi sai người hạ độc ta, y tính rằng ta sẽ không sống quá hai ngày này, cho nên mới đem con gái gả cho ta, nếu ta có bất trắc, thì trong thiên hạ không ai nghi ngờ đến y, ít nhất cũng có thể giấu được thái hậu."
Cầm Thanh giật mình, mặt trắng bệch, quay đầu lại, suýt chút nữa hai môi đụng nhau.
Hạng Thiếu Long giật mình hơi ngửa ra sau, rồi sau đó nói với vẻ hối hận,Làm cho Cầm thái phó hoảng sợ. May mà ta đã biết được âm mưu của y, phá được kế hoạch hạ độc của y, nhưng chuyện này Lã Bất Vi vẫn không biết, nên đã gả con gái cho ta, xong chuyện nhất định sẽ tìm mọi cách để từ hôn, lúc ấy thái hậu sẽ biết được y đang gạt bà ta, cho nên ta mới chấp nhận như thế."
Cầm Thanh thở phào như trút được gánh nặng nói,Làm người ta sợ chết khiếp!" rồi sa sầm mặt.
Hạng Thiếu Long vui vẻ nói,Ða tạ Cầm thái phó."
Cầm Thanh tuy chưa hết đỏ mặt, nhưng thần sắc đã trở lại bình thường, mỉm cười, dịu dàng nói,Cứ coi như lần này tiểu nữ trách lầm ngài! Lúc nãy ngài đã hai lần mượn cớ vô lễ với tiểu nữ mà dừng lại. Nhưng từ rày về sau không được phạm nữa. Chao ôi! Khiến cho người ta nhột hết cả tai."
Hạng Thiếu Long trong lòng ngây ngất, mỉm cười gật đầu,Cầm thái phó đã bảo tại hạ không được vô lễ với nàng nữa, Hạng mỗ sẽ suy nghĩ lại, về sau sẽ nói với nàng quyết định của Hạng mỗ được chăng? Song chuyện này là bí mật hệ trọng, không được nói cho ai khác biết."
Cầm Thanh bật cười, lườm gã rồi đứng dậy nói,Con người của ngài thật là, khiến cho người ta hết cách."
Hạng Thiếu Long đứng dậy, xoa tay nói,Chỉ cần Cầm thái phó suốt ngày đừng nổi giận với tại hạ nữa, tại hạ đã cảm tạ trời đất.
Cầm Thanh buồn bã than,Muốn trách thì hãy trách bản thân ngài! Chuyện gì cũng không chịu nói rõ với Cầm Thanh, không ép thì ngài không chịu nói ra. À này, chuyện ngài ném năm mũi phi châm lúc nãy ai ai cũng biết, lúc Cầm Thanh từ trong lều thái hậu đi ra, đã thấy Quản Trung Tà và bọn Doanh Doanh đang nghiên cứu mấy mũi phi châm trên tấm bia." Rồi cúi đầu nhẹ nhàng nói,Hạng đại nhân có thể tặng một mũi phi châm cho Cầm Thanh chăng?"
Hạng Thiếu Long không hề đắn đo, cho tay vào trong thắt lưng, rút ra một mũi phi châm, rồi tự nhiên cầm tay nàng dúi vào.“Có thể tha thứ cho Hạng mỗ một lần nữa lại vô lễ được chăng?"
Cầm Thanh đang lúc không phòng hờ nên bị gã lợi dụng, rút mạnh tay ra, giận dỗi kêu lên,Ngài...“
Hạng Thiếu Long đưa ngón tay lên đặt ở trên môi, làm ra vẻ không được lên tiếng, rồi chỉ tay ra ngoài tỏ vẻ sợ mọi người nghe thấy, mới cười rằng,Ðó chính là cái giá phải trả để Hạng Thiếu Long này không coi Cầm thái phó là người ngoài Sau này Cầm thái phó nếu có rảnh, Hạng mỗ lại được tìm đến người hồng nhan tri kỷ như nàng để nói lời tâm sự, ta sẽ không thèm để ý đến hữu lễ hay vô lễ nữa."
Cầm Thanh lườm mắt nhìn gã, bước ra ngoài cửa, đến cửa thì dừng lại lạnh lùng nói,Ngài có chân có tay, thích đến tìm Cầm Thanh, hoặc không thích tìm Cầm Thanh, chẳng ai quản nổi ngài." Rồi yểu điệu bước ra ngoài.
Hạng Thiếu Long lắc đầu cười khổ, xem ra sự tự kiềm chế của gã lẫn Cầm Thanh mỗi lúc mỗi kém, rồi sẽ có một ngày, nàng sẽ lọt vào tay gã, thế thì hỏng bét mất, nhưng nếu có thể tìm nàng ngoại tình mà thần không biết quỷ không hay, chẳng phải là lãng mạn lắm sao?
Bọn người đi săn lần lượt vượt sông.
Từ Tiên lại ra lệnh dựng thêm hai cây cầu gỗ nữa, giờ đây có cả thảy bốn cây.
Tiếng chó săn sủa vang vùng bình nguyên, những người nuôi chim ưng săn bắt, thả chim ưng lên trời, để chúng bay lượn trên trời cao, dương oai diễu võ.
Hạng Thiếu Long nhớ đến mấy con chim chiến ưng của Châu Lương, nên cảm thấy hứng thú lắm, nhủ thầm sẽ nuôi loại chim ưng này, vừa có giá trị thực dụng, vừa có thể chơi đùa.
Bọn Kỷ Yên Nhiên, Cầm Thanh đi theo đội săn của Chu Cơ, còn Hạng Thiếu Long thì theo tiểu Bàn.
Mấy ngày hôm nay, gã và Chu Cơ cố gắng tránh mặt nhau, để khỏi lúng túng, cũng có thể Chu Cơ sợ Lao ái đố ky với gã.
Khi gã đến mép sông, tiểu Bàn và đám quần thần đã vượt sông Kinh Thủy.
Hạng Thiếu Long cùng mười tám thiết vệ đi ở phía sau gặp Quản Trung Tà.
Hạng Thiếu Long cười,Hạng mỗ tưởng Quản đại nhân đã gia nhập vào nữ nhi quân đoàn!"
Quản Trung Tà biết gã cười mình suốt ngày quấn quít bên cạnh Lộc Ðan Nhi và Doanh Doanh, thản nhiên nói,Việc công gấp gáp, nếu không đuổi bọn họ đi, e rằng Hạng đại nhân lại giáng tội cho mạt tướng."
Hạng Thiếu Long giật mình, biết y vì quyết định trừ khử Lộc Công, nên cho rằng Lộc Ðan Nhi không còn giá trị lợi dụng đối với y nữa, vì thế lời nói mới lãnh đạm như vậy.
Còn Doanh Doanh, chính là con cờ để y có thể liên kết với huynh đệ Xương Bình quân. Song nếu bọn Hạng Thiếu Long, Lộc Công bị giết chết trong lúc Cao Lăng quân đột kích, vậy thì hai quân cấm vệ và đô ky phụ trách an toàn đều không thoát tội, Lã Bất Vi nhất định mượn cớ này mà cắt chức huynh đệ Xương Bình quân và các tướng lĩnh của đô ky quân, để thay thế thủ hạ tâm phúc của y.
Ngược lại đô vệ quân giữ thành Hàm Dương, chẳng liên quan gì đến chuyện này, nên có thể tránh tội.
Ðộc kế này của Mạc Ngạo, nếu không phải là Hạng Thiếu Long thì chẳng thể ứng phó được. Lần này chiếm được thượng phong, có thể nói vì may mắn mà thôi!
Quản Trung Tà thấy gã không lên tiếng, tưởng rằng gã không vui, vội vàng nói,Hạng đại nhân ném năm mũi phi châm, lực đạo bằng nhau, quả thật khiến người ta khâm phục lắm."
Hạng Thiếu Long từ tốn nói,Chỉ là trò vặt mà thôi!"
Lúc này hai người cưỡi ngựa lên cây cầu gỗ, vó ngựa vang lên lộc cộc.
Gió từ bình nguyên thổi đến, Hạng Thiếu Long thư thái trong lòng, lúc này mặt trời đã dần lặn về phía tây, chiếu những tia nắng vàng vọt vẫn còn vương lại trên mặt đất.
Quản Trung Tà nói,Suýt nữa đã quên, Lã tướng có chuyện cần tìm Hạng đại nhân."
Hạng Thiếu Long trả lời rồi đuổi theo lên phía trước.
Đề xuất Voz: Pháp Y Voz