Chương 343: Bữa Tiệc Ngoài Trời (1)

V

ùng bình nguyên bên bờ đông sông Kinh Thủy rộng đến trăm dặm, nhìn không ngớt mắt, chốc chốc lại có đồi núi chập chùng, rừng rậm dày đặc, sông ngòi giao nhau, quả thật là một nơi rất tốt để đi săn.

Mọi người tản ra đi tìm con mồi.

Nhóm của tiểu Bàn là đông nhất, trong đó bao gồm Chu Cơ và người trong hoàng tộc, công khanh đại thần, chỉ riêng những kẻ này đến đây chỉ xem náo nhiệt.

Lã Bất Vi dắt Hạng Thiếu Long đến một mô đất nhỏ, nhìn bầy chó săn sủa inh ỏi chạy vào trong rừng, theo sau là tiểu Bàn, Vương Bôn và một đám cấm vệ quân phụ trách bảo vệ của huynh đệ Xương Bình quân, vui mừng nói,Ta đã nói với thái hậu, chờ khi có dạ yến thì bà ta sẽ tuyên bố hôn sự của Hạng Thiếu Long và Nương Dung."

Hạng Thiếu Long bất đồ khâm phục tài nghệ biểu diễn của y, nhưng vẻ mặt vẫn tự nhiên.

Hạng Thiếu Long bình thản nói,Mạt tướng chỉ sợ mình không sánh được với tam tiểu thư."

Lã Bất Vi cười ha hả nói,Ta rất thích sự khiêm nhường của Thiếu Long, đợi sau khi ta chuyển đến tướng phủ mới, sẽ lập tức chọn ngày cho hai con thành thân, để yên mối tâm sự này."

Hạng Thiếu Long cười thầm, đến lúc đó tên gian tặc nhà ngươi sẽ biết thế nào là tiến thoái lưỡng nan.

Lã Bất Vi lại nói,Phía Cao Lăng quân có động tĩnh gì chăng?"

Hạng Thiếu Long làm ra vẻ lo lắng, nói,Tiểu tướng đã sai người giám sát y, nhưng không phát hiện ra được phục binh của y, có lẽ chúng ta đã đa nghi."

Lã Bất Vi nói,Cẩn thận một chút sẽ tốt hơn, chuyện này sẽ giao cho con xử lý."

Rồi chép miệng,Thiếu Long! Con có phải vẫn còn hoài nghi thành ý của ta?"

Hạng Thiếu Long trong lúc không phòng hờ, sững người ra, nói,Lã tướng cớ gì nói ra lời này?"

Lã Bất Vi cười, nói,Thiếu Long không cần giấu ta nữa. Quản Trung Tà mời con đến Túy Phong lâu uống rượu, thấy con đã đổ chén rượu Ðiền Mỹ Mỹ dâng lên. Chao ôi! Con tưởng đó là chén rượu độc hay sao?"

Hạng Thiếu Long trong lòng khen hay, nhưng không thể đáp lời, cười áy náy nói,Cũng như lời Lã tướng đã nói, chẳng phải cẩn thận một chút sẽ tốt hơn sao?"

Hai người nhìn nhau, rồi cười ồ lên.

Lã Bất Vi vỗ vai Hạng Thiếu Long, nói,Sau khi Nương Dung trở thành nhà của người họ Hạng, Thiếu Long chính là hảo nữ tế của ta, lúc ấy chắc cũng nên yên tâm uống rượu rồi chứ?"

Hạng Thiếu Long thầm khen lợi hại, Lã Bất Vi nói ra lời này, vừa có thể khiến mình tin rằng chén rượu trong tay Ðiền Mỹ Mỹ không phải là rượu độc, chỉ là mình đa nghi. Lại có thể gạt gã khi gã sắp chết. Không cần nói cũng biết đây chính là mưu kế của kẻ thật sự sắp chết là Mạc Ngạo nghĩ ra, để tránh gã và bọn Từ Tiên ra tay trước, hỏng âm mưu của bọn chúng.

Nghĩ đến đây, gã thật lòng nở một nụ cười.

Dưới ánh trăng, không khí ở doanh trại thật là náo nhiệt.

Những con mồi săn được đều được nướng lên, từng đống lửa đều được đốt lên khiến cho cả một vùng rộng lớn đỏ rực trời Mười người săn được nhiều nhất, đều được mời tới trại của hoàng cung để Chu Cơ và tiểu Bàn nhận thưởng.

Kỷ Yên Nhiên thì ngồi bên Cầm Thanh nhỏ to tâm sự.

Hạng Thiếu Long cùng huynh đệ Xương Bình quân đi tuần xung quanh trại của hoàng tộc, nhắc nhở bọn lính canh đứng quá vui mà quên nhiệm vụ, Ðằng Dực và Kinh Tuấn lúc đó đã quay về.

Lúc này đội ky binh của Ô gia đã chiếm được các vị trí chiến lược, giám sát bọn người Cao Lăng quân.

Hạng Thiếu Long yên lòng, thương lượng với hai người ổn thỏa rồi tìm Từ Tiên, vừa mới bước vào trong trại, đã bị Doanh Doanh chặn lại.

Doanh Doanh lạnh lùng nói,Hạng Thiếu Long! Ngươi hãy theo ta!"

Hạng Thiếu Long ngơ ngác theo nàng xuống sườn núi, đến khoảng sân giữa các trại, Doanh Doanh đứng lại, nhìn gã lườm lườm.

Mái tóc của nàng buông dài, vẫn còn chưa khô, trên người tỏa ra mùi hương.

Hạng Thiếu Long trong lòng đang lấy làm lạ, không biết có chuyện gì.

Từ sau khi quen biết Doanh Doanh, bị nàng làm phiền, ân oán khó giải, nhưng vì bận rộn việc công lẫn tư, gã chưa bao giờ nghĩ đến mối quan hệ giữa hai người.

Giờ đây không còn lo việc Mạc Ngạo nữa, nên gã có thời gian nghĩ tới.

Ðứng trên lập trường đối đầu với Lã Bất Vi, gã đáng lý ra phải bất chấp thủ đoạn để đoạt Doanh Doanh từ trong tay Quản Trung Tà. Huống chi đây là thời đại đa thê, thêm một mình nàng nữa cũng chẳng là chuyện lớn lao gì. Huống chi nàng xinh đẹp đến thế. Ðến nước ấy mối quan hệ giữa gã và huynh đệ Xương Văn quân sẽ càng gắn bó hơn, giới quân sự nước Tần và hoàng tộc sẽ càng coi gã là người cùng một phe, như thế cũng tạo nên sự đả kích đối với Quản Trung Tà.

Giả sử bọn Lộc Công không chết, huynh đệ Xương Bình quân không bị mất chức, Quản Trung Tà đương nhiên sẽ tìm cách giành được Doanh Doanh, thông qua quan hệ hôn nhân để củng cố địa vị của mình ở Hàm Dương.

Còn Lộc Ðan Nhi, vì sự phản đối của Lộc Công, Quản Trung Tà cũng phải e ngại, chuyện này e rằng cả Chu Cơ cũng không giúp nổi, nhưng về phía Doanh Doanh thì không có vấn đề gì.

Dù là gã hoặc là Quản Trung Tà giành được Doanh Doanh đều là vì nằm trong mục tiêu chiến lược. Nghĩ tới đây trong lòng bất đồ cười khổ não. Cưới được ả thiếu nữ ngang bướng này không biết là phước hay là họa, bản thân quả thật có chút bất chấp thủ đoạn.

Nếu muốn giành lấy Doanh Doanh, thì hai ngày nay chính là cơ hội tốt nhất, bởi vì Quản Trung Tà tưởng rằng ả đã mất đi giá trị lợi dụng nên lạnh nhạt với ả. Thời cơ này qua đi, thì gã phải thật sự tranh giành với Quản Trung Tà. Nói thật, gã không rảnh rỗi để tranh với Quản Trung Tà.

Khi những ý nghĩ này lướt nhanh qua trong đầu Hạng Thiếu Long, Doanh Doanh gằn từng tiếng nói,Hạng Thiếu Long! Phải chăng ngươi chán ghét Doanh Doanh ta lắm, nên khi ta đến tìm ngươi, ngươi lại cứ từ chối, lại lấy cớ bị thương ở chân, sao lại có thể biểu diễn tài ném phi châm trước mặt bị quân. Giờ đây ai cũng đều biết ngươi không nể mặt ta. Món nợ này làm sao tính với ngươi đây?"

Hạng Thiếu Long vỡ lẽ ra, biết nàng nhìn thấy mình trổ tài ném phi châm thì sinh lòng ái mộ. Giờ đây tuy bề ngoài có vẻ như đến hỏi tội, nhưng ngầm có ý đầu hàng, cho nên mới giấu giếm bọn nữ nhi quân, một mình đến đây tìm gã.

Hạng Thiếu Long bước tới hai bước, ở khoảng cách đó, hai người có thể nghe thấy cả hơi thở của nhau, mỉm cười nói,Thôi được! Coi như tại hạ không đúng, nhưng vết thương ở chân quả thực không phải ngụy tạo, tại hạ có thể cởi quần cho cô nương kiểm tra!"

Doanh Doanh đỏ mặt, giậm chân giận dỗi nói,Ai cần kiểm tra nhà ngươi! Ta chỉ muốn nhà ngươi ném lại cho bọn ta xem mà thôi."

Hạng Thiếu Long cảm thấy đau đầu lắm, nếu ném lại lần nữa mà không chuẩn xác, thì gã sẽ bị lòi mặt chuột ngay, cười khổ nói,Hôm nay khi tại hạ ném phi châm, vết thương lại vỡ ra, hay là chúng ta tìm trò khác vui đùa vậy!"

Doanh Doanh quả nhiên đã đổi thái độ với gã, nói với vẻ ngây thơ,Vậy chơi trò gì mới hay đây?"

Hạng Thiếu Long nghe mà trong lòng xao xuyến, nhớ lại huynh trưởng của nàng đã từng nói thiếu nữ nước Tần vẫn còn thừa hưởng những phong tục của các dân tộc du mục, trước hôn nhân không hề để ý đến chuyện trinh tiết, mà Doanh Doanh thì phong tình lắm, đưa mắt nhìn lên bộ ngực thanh xuân của nàng, nói,Lều của nàng ở đâu?"

Doanh Doanh đỏ bừng mặt, giận dỗi lắm nói,Ngươi nhìn cái gì thế?" rồi lùi ra sau nửa bước, thành ra nàng đứng dựa vào chiếc lều."

Hạng Thiếu Long cười gượng,Nam nhân nào mà không thích nhìn thân thể của nữ nhân, Doanh đại tiểu thư có gì phải lo lắng đến thế? Thế này nhé, sau canh một ta sẽ đến trại để tìm nàng, lúc ấy ta sẽ nể mặt nàng, để nàng được hả giận!"

Doanh Doanh hớn hở, đưa ngón tay ra rồi cong lại, cười tươi như hoa nói,Chắc một lời nhé!"

Hạng Thiếu Long cũng đưa ngón tay ra móc vào ngón tay nàng, cúi xuống nhìn vào đôi mắt xinh đẹp của nàng rồi nói,Ðến lúc ấy đứng bày cạm bẫy để hại ta, hừ!"

Doanh Doanh biết rõ nam nhân này có ý đồ không tốt với bộ ngực của mình, nhưng vẫn ưỡn lên,Ai rảnh để hại ngươi! Nhớ rồi! Nếu ngươi thất hẹn, Doanh Doanh sẽ hận ngươi suốt đời này."

Hạng Thiếu Long vận lực móc mạnh ngón tay, Doanh Doanh rên lên, người đổ về phía gã, bộ ngực nhất thời ép vào khuôn ngực của gã, nhưng không hề trách gã, liếc gã rồi nói,Lều của ta ở phía tây lều của bị quân, lá cờ màu tía, cửa lều được thêu một đóa hoa màu tím, đừng quên đó!" rồi mỉm cười, nhảy chân sáo chạy mất.

Đề xuất Huyền Huyễn: Trùng Sinh Đường Tam
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN