Chương 344: Bữa Tiệc Ngoài Trời (2)
Hạng Thiếu Long không ngờ dễ dàng giải được mối hờn trong lòng nàng, vui mừng ra mặt, thầm nghĩ chả trách nào người Tần thích Ðiền Liệp như thế, bởi vì Ðiền Liệp là lúc tốt nhất để tìm đối tượng.
Buổi dạ tiệc được tổ chức ở ngoài trời, bốn bề đều là lều trại.
Chiếu của tiểu Bàn và Chu Cơ được đặt ở góc phía bắc, ba hướng khác có khoảng hơn sáu mươi chiếu, mỗi chiếu từ bốn tới sáu người, giữa các chiếu có cắm một ngọn đuốc, lửa cháy bập bùng.
Rượu đương nhiên là thứ không thể thiếu được trong trường hợp này, thức ăn là những con mồi săn được.
Ngoài Cao Lăng quân và Ðiền Ðan không tới, tất cả các vương hầu công khanh đều có mặt, trong buổi tiệc ngoài những người thân thuộc của đại thần như Lộc Ðan Nhi, Doanh Doanh, Kỷ Yên Nhiên, đều là những người có biểu hiện tốt nhất trong cuộc đi săn.
Kỷ Yên Nhiên, Ô Ðình Phương, Triệu Chi thì ngồi cùng chiếu với Cầm Thanh, khiến cho ánh mắt của mọi người đều hướng về phía ấy. Thái tử Ðan và Từ Ấy Tắc thì ngồi gần với Chu Cơ.
Kỷ Yên Nhiên thì vẫn tỏ ra thản nhiên, giống như không biết mình đã trở thành mục tiêu của mọi người.
Tiểu Bàn lần đầu tiên chủ trì một buổi tiệc lớn như thế này, cho nên dáng vẻ cũng không được tự nhiên lắm.
Nhưng kẻ căng thẳng nhất vẫn là Lao ái, lúc này y đang ngồi hầu ở sau lưng Chu Cơ, bởi vì Chu Cơ vừa cho y biết rằng, đợi lát nữa bị quân sẽ công bố phong cho y làm nội sử.
Nhưng kẻ thê thảm nhất là Hạng Thiếu Long, gã được sắp xếp cho ngồi cùng với Lã Bất Vi, một bên là Lã Bất Vi, một bên kia là Lã Nương Dung và Quản Trung Tà. Mạc Ngạo thì không có mặt, bởi vì chức phận không xứng, cũng để tránh cho người khác chú ý.
Mọi người trước tiên chúc rượu tiểu Bàn, sau khi Lã Bất Vi nói một hồi những lời tốt đẹp, rồi tiếp theo tiểu Bàn rót rượu mời quần thần, buổi tiệc cứ thế bắt đầu.
Lã Bất Vi đứng dậy kính rượu Lộc Công và Từ Tiên, rồi ngồi xuống nói với tiểu Bàn,Nghe nói bị quân ngài vừa bắn được con đại nhạn, đây chính là điềm lành, đại Tần ta năm nay tất sẽ mưa thuận gió hòa, quốc thái dân an."
Tiểu Bàn vui vẻ nâng chén nói,Hữu tướng quốc, quả nhân và khanh cùng cạn một chén."
Lã Bất Vi vội vàng nâng chén uống cạn.
Hạng Thiếu Long nhìn thấy cảnh ấy mà lòng mừng thầm, tài biểu diễn của Lã Bất Vi quả thật tuyệt vời, tiểu Bàn cũng vậy, bởi vì y chính là nhân vật chính của thời đại chiến tranh này.
Tiếng của Quản Trung Tà vang lên,Hạng đại nhân có thể biểu diễn lại tuyệt kỹ ném năm mũi phi châm chăng?"
Hạng Thiếu Long mắng thầm trong bụng. Quay đầu qua, lập tức gặp bộ mặt vô tình của Lã Nương Dung, mỉm cười trước với Lã Nương Dung rồi nói với Quản Trung Tà,Làm trò cười chi bằng hãy cứ giấu đi, ta chưa từng thấy uy lực của cây thiết cung của Quản đại nhân, Quản đại nhân phải chăng cũng nên đáp ứng nguyện vọng của ta." Trong lòng cười thầm, đêm nay không lo Quản Trung Tà nhà ngươi không chịu tỏ rõ thực lực.
Quản Trung Tà cười ha ha nói,Chỉ cần Hạng đại nhân có lời, thuộc hạ sao dám không tuân lệnh, nếu chẳng phải đại nhân bị thương ở chân, quả thật rất muốn so tài cùng với đại nhân, để có được cái lạc thú được cao thủ chỉ giáo."
Y nói như vậy, Hạng Thiếu Long đã đoán được Quản Trung Tà sẽ tỏ rõ tài xạ ky của mình trong đêm nay.
Lã Bất Vi chồm người ra sau nói với Lã Nương Dung,Nương Dung con hãy thay cha hầu hạ cho Hạng đại nhân."
Lã Nương Dung nhìn Hạng Thiếu Long, thản nhiên nói,Hạng đại nhân đâu có nói chuyện với Nương Dung."
Lã Bất Vi vỗ vai Hạng Thiếu Long, nói với vẻ trách cứ,Thiếu Long! Hãy dỗ dành Nương Dung cho ta."
Hạng Thiếu Long cảm thấy bọn người Chu Cơ, Kỷ Yên Nhiên và Cầm Thanh đang chú ý đến bọn họ, nên càng không tự nhiên hơn, cười gượng nói,Con đã hiểu."
Lã Bất Vi và Quản Trung Tà đều tìm người khác nói chuyện, tạo cơ hội cho bọn họ.
Hạng Thiếu Long nhìn Lã Nương Dung, cũng vừa lúc ả nhìn qua gã, Hạng Thiếu Long cố nở nụ cười, nói,Tam thiểu thư hôm nay đã săn được gì?"
Lã Nương Dung nở nụ cười định lên tiếng, nào ngờ tiếp xúc với ánh mắt hau háu của Hạng Thiếu Long, thì lập tức sầm mặt, cúi xuống lắc đầu,Hôm nay tiểu nữ không có hứng thú đi săn."
Hạng Thiếu Long nhủ thầm, coi như ngươi có chút lương tâm, trong lòng biết bất an. Miệng thì lại nói,Lẽ nào Hạng Thiếu Long này lại làm mất hứng thú của tam tiểu thư?"
Lã Nương Dung hơi giật mình, ngẩng mặt lên nhìn gã dò xét, dáng vẻ mâu thuẫn, phức tạp.
Dưới ánh lửa bập bùng, Lã Nương Dung càng thêm muôn phần xinh đẹp, còn hơn cả Doanh Doanh, chỉ là thân hình của nàng không bằng Doanh Doanh mà thôi.
Ðột nhiên gã cảm thấy không ổn, thì ra đôi mắt của Lã Nương Dung đỏ ửng lên, rồi nước mắt cứ tuôn rơi.
Lúc này Lã Bất Vi đã phát giác ra được, lo lắng nói,Nương Dung! Có cần quay về lều nghỉ ngơi không?"
Lã Nương Dung đột nhiên đứng phắt dậy, khiến cho những người biết chuyện như Chu Cơ, tiểu Bàn, Cầm Thanh, Kỷ Yên Nhiên và Lộc Công, Từ Tiên, đều nhìn sang phía nàng, Lã Nương Dung khóc nói,Ta không gả cho y!" Nói xong rồi không màng tới lời gọi của Lã Bất Vi, bưng mặt chạy ra trại ở phía sau, nhưng vì ồn ào, những người biết có chuyện xảy ra rất ít, nên không gây nhiều sự chú ý, càng không hề ảnh hưởng đến không khí của toàn trường.
Lã Bất Vi và Quản Trung Tà sững người nhìn theo bóng nàng khuất dần trong màn đêm.
Ngược lại suy nghĩ của Hạng Thiếu Long đối với nàng cũng có chút thay đổi, nhủ thầm nàng cuối cùng cũng không đồng ý với phụ thân, làm không quen những chuyện gạt người như thế này, đồng thời cũng không đoán được nàng đối với mình không phải là hoàn toàn không có thiện cảm.
Lao ái lúc này phụng lệnh Chu Cơ bước tới mời Lã Bất Vi qua, Lã Bất Vi nháy mắt với Quản Trung Tà rồi mới bước qua.
Quản Trung Tà đang định đi tìm Lã Nương Dung thì bị Hạng Thiếu Long chặn lại, nói,Cứ để nàng đi đi! Chuyện này không thể miễn cưỡng được!“
Quản Trung Tà lộ vẻ kỳ lạ ngồi xuống, gượng cười nói,Hạng đại nhân nói phải."
Lã Bất Vi lúc này về lại chỗ ngồi, trầm giọng nói,Tạm thời hủy bỏ hôn sự, sau này hẵng nói! Chao ôi! Thiếu Long!
Ta không biết phải nói thế nào đây!"
Hạng Thiếu Long thì trong lòng mừng thầm, giả vờ buồn rầu nói,Lã tướng đừng để bụng. Con nghĩ..." khi định tìm cớ để chuồn đi, thì Lao ái lại đến, lần này là mời Hạng Thiếu Long bước qua.
Hạng Thiếu Long rất e ngại gặp Chu Cơ, nghe thế thì chỉ đành đánh liều bước đi, khi đến bên Chu Cơ, Chu Cơ bình thản nói,Thiếu Long không cần đa lễ, mời ngồi."
Hạng Thiếu Long ngồi xuống bên trái nàng, hạ giọng nói,Thái hậu có gì căn dặn?"
Rồi nhìn sang Lao ái đang cách Chu Cơ khoảng năm bước, y đang dỏng tai nghe bọn họ nói chuyện, nhưng vì quá ồn ào, nên chắc cũng chẳng nghe gì được.
Chu Cơ vì ăn nằm với Lao ái nên dung nhan càng rực rỡ, xinh đẹp mê người. Nhìn gã bằng ánh mắt u buồn, thở dài nói,Thiếu Long! Cả khanh và Chính nhi đều đã thay đổi."
Hạng Thiếu Long không ngờ Chu Cơ lại nói thế, giật mình kêu lên,Thái hậu!“
Chu Cơ hơi tức giận,Ta không muốn nghe lời không thật lòng, chao ôi! Phải chăng các người đang trách ta?"
Ngữ khí câu cuối cùng lại mềm hẳn đi, có vẻ như ai oán.
Hạng Thiếu Long sinh ra xúc cảm, quả thật bản thân có thể giúp nàng thoát khỏi sự quyến rũ của Lao ái, chỉ vì có cảm giác không thể kháng cự được với vận mệnh, lại không thể dùng mình để thay cho Lao ái, nên mới bỏ ý nghĩ này, khiến cho Chu Cơ lún sâu vào vũng bùn, trong lòng hơi hổ thẹn, nhất thời không nói ra được.
Chu Cơ nhích lại gần một chút, thì thầm,Mỗi lần, ta luôn coi y là chàng, hiểu không?"
Hạng Thiếu Long giật mình, ngó Chu Cơ.
Chu Cơ hai mắt đỏ ửng, tránh ánh mắt của gã, ngữ khí trở nên bình tĩnh,Hạng thống lĩnh có thể lui."
Hạng Thiếu Long hơi sững người, rồi mới lui về chiếu của Lã Bất Vi. Khi chưa có cơ hội nói chuyện với hai người Lã Quản, Lộc Ðan Nhi và Doanh Doanh nắm tay nhảy chân sáo tới, kéo Quản Trung Tà đến chỗ bọn thiếu nữ, nhưng ánh mắt thì nhìn về phía Hạng Thiếu Long.
Quản Trung Tà nào còn lòng dạ gì nữa, khéo léo nói,Tại hạ phụng lệnh Hạng đại nhân, lát nữa có việc làm."
Rồi quay sang Hạng Thiếu Long nói,Hạng đại nhân nếu muốn thấy cái dở của mạt tướng, thì hãy thay mạt tướng nhận lời khiêu chiến của hai vị tiểu thư."
Hạng Thiếu Long ngại Lã Bất Vi hỏi mình đã nói chuyện gì với Chu Cơ, nên cười ha hả nói,Quản đại nhân thật khéo ăn nói." Rồi đi theo hai thiếu nữ.
Đề xuất Voz: [Review] Bị lừa 2 tỷ và Hành trình đi tìm công lý