Chương 345: Bữa Tiệc Ngoài Trời (3)

Lộc Ðan Nhi cảm thấy bất ngờ lắm, vừa đi vừa nói,Coi như ngươi có hiểu biết, chúng ta giảng hòa nhé!"

Hạng Thiếu Long cười thầm, biết Doanh Doanh không kể chuyện ban nãy cho thiếu nữ này nghe, nhìn Doanh Doanh, khi định lên tiếng, phía trước có người cản đường, thì ra đó là hai người Xương Văn quân và Kinh Tuấn.

Kinh Tuấn nói,Hai vị đại tiểu thư định chuốc rượu tam ca ta đấy à? Trước tiên phải qua ải ta mới được."

Hai thiếu nữ thấy gã tay trái cầm bầu rượu, tay phải cầm chén, đứng lại, đồng thanh nói,Chả lẽ bọn chúng ta lại sợ tiểu Tuấn nhà ngươi hay sao?"

Hạng Thiếu Long không ngờ Kinh Tuấn và bọn họ thân thiết đến thế, đoán rằng Kinh Tuấn nhất định đã có lần gây chuyện với bọn họ.

Xương Văn quân nhìn Hạng Thiếu Long cười,Hạng đại nhân đã nhận được hồng hoa của tiểu muội và Ðan Nhi chưa?"

Hai thiếu nữ đỏ mặt, trừng mắt với Xương Văn quân.

Lộc Ðan Nhi chống nạnh, giận dỗi nói,Cho y có ích gì? Chẳng làm nên trò chống gì cả?"

Hạng Thiếu Long nói với vẻ thắc mắc,Hồng hoa là gì?"

Kinh Tuấn cười hề hề,Hoa thì có thể để cho tam ca, còn hành động thì để cho tiểu đệ ta đây chấp hành."

Hai thiếu nữ đều lên tiếng mắng mỏ, nhưng mặt đỏ ửng lên, dáng vẻ càng thêm phần xinh đẹp.

Xương Văn quân ghé sát tai Hạng Thiếu Long giải thích,Ðó là phong tục của đại Tần chúng ta, trong lễ Ðiền Liệp, những thiếu nữ chưa chồng khi đã thích người nào thì tặng cho kẻ ấy một đóa hoa hồng thêu bằng tay, người được nhận hoa sau canh ba sẽ đến lều của nàng, đã hiểu chưa?"

Hạng Thiếu Long không ngờ thiếu nữ nước Tần lại phóng khoáng đến thế, nói không ra lời, nhìn lên mình hai thiếu nữ.

Doanh Doanh giậm chân giận dỗi nói,Nhị huynh chỉ nói bậy."

Lộc Ðan Nhi thì mỉm cười,Ta vẫn chưa quyết định tặng hoa cho ai, đợi chốc nữa mọi người biểu diễn tuyệt kỹ thì hẵng hay."

Hạng Thiếu Long cảm kích lắm, sự phóng khoáng của thiếu nữ nước Tần, quả thật các nước khác không bằng, quay sang Kinh Tuấn cười,Tiểu Tuấn! Ðan Nhi tiểu thư đang nhắc nhở ngươi đấy!“

Xương Văn quân nói,Vậy phải chăng ngũ đệ nhận hoa, còn Thiếu Long thì hành động?"

Doanh Doanh và Lộc Ðan Nhi tuy bị chọc ghẹo nhưng không hề bực bội mà chỉ chống chế cho có lệ, khiến cho người ta càng muốn dấn bước tới.

Kinh Tuấn rất thích trêu ghẹo mỹ nữ, cười nói,Nếu tại hạ được hoa hồng của hai vị mỹ nhân, thì sẽ tặng đóa hoa hồng của Doanh tiểu thư cho tam ca, còn đóa hoa của Ðan Nhi cô nương thì giữ lấy mà dùng, ối chao!"

Lộc Ðan Nhi tung cước đá gã, Kinh Tuấn phóng người lên, lộn một vòng, khi rơi xuống, hai tay vẫn cầm bình rượu và chén rượu mà không hề đổ ra, bốn người đều ngó sững.

Xương Văn quân lần đầu tiên tận mắt thấy thân thủ của Kinh Tuấn, chép miệng nói,Chỉ biết tuyệt kỹ này, Ðan Nhi sẽ tặng đóa hoa hồng này cho tiểu Tuấn."

Lộc Ðan Nhi nhìn Kinh Tuấn với vẻ kinh dị nói,Con khỉ tiểu Tuấn kia! Hãy lộn lại hai vòng xem thử."

Kinh Tuấn nheo mắt nhìn nàng, nói,Nếu nàng biến thành khỉ cái, ta sẽ giả thành khỉ đực rồi dắt nàng lên cây."

Lộc Ðan Nhi giận dữ quát lên, phóng hai quyền đấm tới, Kinh Tuấn vừa uống rượu, vừa né qua, cả hai rượt đuổi nhau vào trong lều.

Hạng Thiếu Long trong lòng mừng thầm, Kinh Tuấn tuy không phải người Tần, nhưng mình và Vương Tiễn đã kết bái huynh đệ, lại có quan chức, nói không chừng Lộc Công sẽ đồng ý cho y và Ðan Nhi qua lại với nhau.

Hạng thiếu nữ trẻ tuổi như Lộc Ðan Nhi rất hay thay đổi, nàng có hứng thú với Quản Trung Tà, chỉ là vì xuất phát từ tâm lý sùng bái anh hùng, nếu Kinh Tuấn có chút biểu hiện tốt hơn nữa, lại có Lộc Công ủng hộ, lại thêm hai người tuổi tác bằng nhau, vậy thì sẽ khiến cho Quản Trung Tà bỏ ý định theo đuổi Lộc Ðan Nhi để trèo cao trong giới quân sự nước Tần.

Lúc này có tiếng chuông vang lên, toàn trường đều im lặng.

Ba người đều đứng im chỗ cũ, lặng nghe tiểu Bàn nói chuyện.

Tiểu Bàn đứng dậy, trước tiên thi lễ với mẫu hậu Chu Cơ, rồi mới công bố tên của mười người xuất sắc nhất trong buổi đi săn hôm nay, tất cả đều được phong làm tùy tướng, lập tức được gia nhập vào đội ngũ.

Mười thanh niên ấy cả mừng, quỳ xuống tạ ơn vua thề rằng tận trung.

Tiếp theo tiểu Bàn ung dung tuyên bố một loạt những chuyện điều động nhân sự, bao gồm chuyện mới đặt ra chức ngoại sử, Lao ái được thăng làm nội sử.

Có mấy đại thần tuy cảm thấy Lao ái làm nội sử có điều không ổn, nhưng thấy Lao ái được thái hậu thương yêu, bọn Từ Tiên, Lộc Công không phản đối, nên không ai dám lên tiếng.

Sau đó lại đến việc chính, tiểu Bàn tuyên dương công tích của Lã Bất Vi, vì y đã lập nên ba quận ở phía đông, rồi sau đó phong cho Lã Bất Vi làm trọng phụ, rồi lại khen ngợi y, đó đều dùng những lời do Lý Tư nghĩ ra.

Sau cùng thì quần thần nâng chén chúc mừng nhau, buổi tiệc kết thúc.

Xương Văn quân lúc đó chạy vội đến đưa tiểu Bàn và Chu Cơ rời khỏi buổi tiệc.

Doanh Doanh có vẻ e sợ Hạng Thiếu Long nên thối lui hai bước, thỏ thẻ nói,Ðừng quên hai chuyện ngươi đã hứa."

Hạng Thiếu Long nói,Hứa cũng vô ích, đã bảo giảng hòa, vừa rồi lại công nhiên tìm nam nhân khác trước mặt ta, người ta từ chối rồi mới lấy ta làm vật thay thế."

Doanh Doanh giậm chân giận dỗi nói,Không phải là như thế, người ta kỳ thực là muốn đến... Ô kìa! Ngươi là thứ gì? Tại sao ta phải giải thích với ngươi?"

Hạng Thiếu Long thấy nàng giận đến nỗi hai mắt đỏ ửng, nước mắt sắp rơi ra, vừa lo vừa giận, cười ha hả để giảng hòa,Thôi được! Coi như ta sợ vị đại tiểu thư nàng, làm vật thay thế thì cứ làm vật thay thế vậy!"

Doanh Doanh giận đến nỗi suýt nữa rút kiếm, quát lớn,Ðã nói ngươi không phải là vật thay thế, người ta trước nay vẫn không cần nói nữa! Ngươi cứ thử không đến tìm ta đi!“ rồi quay lưng bước đi.

Hạng Thiếu Long kêu lớn,Vậy đóa hoa hồng đâu?"

Doanh Doanh càng bước nhanh hơn.

Hạng Thiếu Long quay người lại, vừa lúc nhìn thấy Kỷ Yên Nhiên, nàng liếc gã rồi nói,Phu quân đã quay về bản sắc phong lưu lúc trước!"

Hạng Thiếu Long thở dài, kéo nàng qua một bên, giải thích nguyên nhân phải theo đuổi Doanh Doanh.

Kỷ Yên Nhiên chép miệng,Phu quân hãy cẩn thận, tên Quản Trung Tà ấy lúc nào cũng chú ý đến các người, y có lẽ sẽ phá hoại, Doanh Doanh thủy chung vẫn là người trong hoàng tộc, Quản Trung Tà lấy nàng làm thê tử, có lợi chứ không có hại."

Hạng Thiếu Long buồn rầu nói,Từ khi Thiên công chúa và bọn Xuân Doanh qua đời, lòng ta như đã chết, chỉ hy vọng có thể sống bình yên với các nàng nửa đời còn lại. Giả sử Doanh Doanh muốn ngả vào lòng Quản Trung Tà thì cứ tùy nàng ta vậy."

Kỷ Yên Nhiên kéo gã vào trại, tránh khỏi đám đông, ghé sát tai, nói,Chàng dám nói không động lòng với Thanh tỷ không?

Hạng Thiếu Long đỏ mặt,Nàng cớ gì lại nhắc đến Cầm Thanh?"

Kỷ Yên Nhiên nói,Vừa rồi hai người nói gì trong lều? Tại sao khi rời khỏi lều thì Thanh tỷ đỏ mặt, lại còn tỏ vẻ như ngây ngất nữa?"

Hạng Thiếu Long cười khổ nói,Ta chỉ nói chuyện như thường ngày thôi, chỉ vì da mặt nàng quá mỏng mà thôi."

Kỷ Yên Nhiên hơi giận dỗi nói,Thanh tỷ là người rất biết kiềm chế, chỉ vì động chân tình với chàng mà da mặt mới trở nên mỏng như vậy."

Hạng Thiếu Long nói,Là ta không tốt! Chao ôi! Cớ gì ta cứ gặp chuyện phiền não thế này?"

Kỷ Yên Nhiên cười,Ai bảo chàng tuấn tú, lòng lại thiện lương, miệng mồm thì ghê gớm, nếu không thiếp sẽ không bị những lời hoa ngôn xảo ngữ như quyền lực tuyệt đối sẽ làm cho người ta sa đọa tuyệt đối, lừa gạt."

Hạng Thiếu Long lạt giọng nói,Những danh ngôn chí lý như vậy mà là hoa ngôn xảo ngữ, xem thử ta có tha cho nàng không?"

"Ai cần chàng tha!“ Kỷ Yên Nhiên mỉm cười.

Hạng Thiếu Long bồi hồi trong lòng, lúc ấy Kinh Tuấn hớn hở chạy vào nói,Cuộc biểu diễn đêm nay bắt đầu, tam ca tam tẩu còn đứng đó sao?"

Rồi ba người chạy ra ngoài.

Hạng Thiếu Long thừa cơ hỏi chuyện giữa gã và Lộc Ðan Nhi.

"Có lẽ ả đã chịu khuất phục!" Kinh Tuấn trả lời.

Hạng Thiếu Long vừa chào hỏi mọi người, vừa nói,Muốn đoạt mỹ nhân, thì phải nhân lúc hai ngày nay, ngươi hiểu chưa?"

Kinh Tuấn hiểu ý gật đầu, lẩn vào trong đám đông, trong khoảnh khắc đã biến mất đâu. Hạng Thiếu Long và Kỷ Yên Nhiên nhìn nhau cười.

Đề xuất Huyền Huyễn: Binh Lâm Thiên Hạ
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN