Chương 346: So Tài Đấu Võ (1)
B
ốn tiểu tử thúc tuấn mã, phóng ra từ góc phía đông của xạ ky trường, đến giữa mảnh sân thì gia tăng hết tốc độ, sau đó giương cung lắp tên, động tác đều răm rắp, trông đẹp mắt vô cùng.
Khi mọi người đang tưởng họ bắn vào tấm bia ở giữa sân, thì hít hơi thét lớn, lật người xuống sát với mặt đất, rồi mới từ dưới bụng ngựa phóng tên ra, vút một tiếng, bốn mũi tên rời dây cung bay đi, cắm vào vòng tròn trong tấm bia, trong đó có một mũi tên chỉ cách hồng tâm trong gang tấc. Rồi bốn người quay đầu lại thi lễ với tiểu Bàn và Chu Cơ cùng công khanh đại thần.
Tiếng vỗ tay như sấm động.
Ða số người đều ngồi ở trên cao nên thấy rõ mồn một.
Bốn ky sĩ bước ra ngoài, ai nấy đều rúng động về tài bắn tên của họ, tự thấy không bằng họ, đều không dám ra làm trò cười, nhất thời không còn ai biểu diễn nữa.
Tiểu Bàn đứng dậy, ném bốn mũi trường tiễn tới trước chân ngựa của các ky sĩ.
Bốn người vui mừng nhảy xuống ngựa, quỳ xuống nhặt tên, sau đó đến trước khán đài nhận phong hiệu của tiểu Bàn.
Hạng Thiếu Long cùng ba người vợ yêu, hai ả nữ tỳ, Ðằng Dực, Cầm Thanh và thập bát thiết vệ đều ngồi ở trên cao, lúc này họ bắt đầu hiểu người Tần vì sao rất coi trọng ba ngày lễ Ðiền Liệp này.
Đó chính là Olympic của người Tần.
Những kẻ nào muốn lập công danh, thì phải luyện tập cho tốt, vì ba ngày này, để được cơ hội thăng quan tiến chức, được hoàng thất và đại tướng trọng dụng.
Thậm chí có người muốn được lọt vào mắt xanh của những thiếu nữ quý tộc như Doanh Doanh, Lộc Ðan Nhi.
Lễ Ðiền Liệp mỗi năm đều cổ động tinh thần thượng võ ở nước Tần, nhưng không phải ai cũng được tham gia, trừ những tướng sĩ ở thành Hàm Dương và hậu nhân của công khanh đại Tần, người ở các quận khác đều phải được tuyển chọn trước rồi mới có thể có tư cách tham gia lễ Ðiền Liệp.
Ô Ðình Phương là người ưa coi náo nhiệt nhất, nên vỗ đỏ cả tay, kêu khàn cả giọng.
Khi Hạng Thiếu Long định nói chuyện với Ðằng Dực, thấy y có lẽ trầm tư suy nghĩ, ngạc nhiên nói,Nhị ca có tâm sự gì?"
Ðằng Dực định thần, trầm giọng nói,Ta đang nghĩ, Lã Bất Vi cớ gì chẳng hề e sợ, chả lẽ y không sợ đệ cùng bọn người Lộc Công, bắt y lại rồi giết phăng hay sao? Những kẻ cùng đi lần này với y tuy là cao thủ thuộc hạng nhất đẳng, nhưng dân số chỉ khoảng một trăm người, dù cho thêm vài tên Quản Trung Tà cũng vô dụng."
Hạng Thiếu Long nói,Vấn đề là y đã biết đệ không thể điều động cấm vệ quân, huống chi y còn nghĩ rằng bị quân sẽ bảo vệ cho một trọng phụ như y, vậy chúng ta nào dám khinh cử vọng động?"
Ðằng Dực lắc đầu nói,Ðó không phải là tác phong của Mạc Ngao, từ trước đến nay, y mỗi bước đều nắm thế chủ động, còn chúng ta thì khó khăn lắm mới chống đỡ được, trong thời khắc hệ trọng này, sao y lại sơ suất đến thế?"
Hạng Thiếu Long thấy cũng có lý, nên bất đồ suy nghĩ kỹ càng.
Ðằng Dực nhìn Lã Bất Vi, sau đó nhìn sang Ðiền Ðan và thái tử Ðan, ngạc nhiên nói,Tại sao không thấy ái tướng của Ðiền Ðan là Ðiền Sở?"
Hạng Thiếu Long đưa tay gọi Ô Ngôn và Ô Thư, sai bọn họ thám thính động tĩnh của người Tề, rồi cười nói,Chuyện này nghĩ cũng vô ích, chỉ cần chúng ta đề cao cảnh giác, thì sẽ không sợ bọn chúng nữa."
Ô Ðình Phương đưa tay đẩy gã,Hay quá! Hạng lang nhìn kìa! Ðến lượt tiểu Tuấn ra sân!“
Ðằng, Hạng hai người đều nhìn ra sân.
Chỉ thấy Kinh Tuấn suất lĩnh hơn một trăm đô ky quân, trong đó chỉ một nửa là thân vệ trong tinh binh đoàn của Ô gia, ai nấy đều tay trái cầm thuẫn, tay phải cầm thương, hai chân kẹp bụng ngựa, biểu diễn các trận thế.
Kinh Tuấn càng oai nghiêm, luôn mồm ra lệnh bày trận.
Hàng trăm nữ nhi quân đang ngồi trên khán đài, do Doanh Doanh và Lộc Ðan Nhi dẫn đầu, reo hò trợ oai cho tên tiểu tử này như một đội cổ động viên.
Những trọng thần trong giới quân sự như bọn Lộc Công đều gật đầu, chỉ trỏ bàn tán.
Trong thời đại trọng chiến tranh này, một đội quân nhanh nhạy như thế mới khiến cho họ động lòng.
Triệu Chi ngó đầu qua, hớn hở nói,Tiểu Tuấn thật là tuyệt vời!"
Ðột nhiên hơn một trăm người chia thành hai quân, rồi quay lại tấn công nhau, đánh qua đánh lại mấy lần, người xem đều la khản cả giọng.
Rồi lại đánh nhau một lần nữa, hai hàng người hợp nhau thành một, chạy đến trước khán đài, đột nhiên đứng yên lại, còn Kinh Tuấn thì cầm thương và thuẫn, hai chân đứng thẳng trên lưng ngựa, lộn mèo trên không một vòng, bay qua đầu ngựa, khi người vẫn đang ở trên không, tấm thuẫn đang cầm bên tay trái lập tức di động để bảo vệ cho thân ngựa, trường thương thì tấn công ra phía trước, lúc ấy mới rơi xuống đất, quỳ xuống trước khán đài của tiểu Bàn, động tác liên tục như nước chảy mây bay không hề khó khăn chút nào.
Toàn trường đều vỗ tay như sấm động, ngay cả một người lạnh lùng như Cầm Thanh cũng không khỏi vỗ tay khen hay.
Tiểu Bàn thấy đó là huynh đệ của Hạng Thiếu Long, thân thủ lại hơn người như thế, cao hứng đến nổi nhảy lên, tay nắm bội kiếm, ném xuống đài, Kinh Tuấn cả mừng, nhặt kiếm, quát lên một tiếng, hơn một trăm người chạy ra khỏi sân, còn gã thì lên đài nhận thưởng.
Hạng Thiếu Long thấy mọi người vẫn còn ngây ngất với lần biểu diễn này, nghiêng đầu qua nói với Kỷ Yên Nhiên,Kỷ tài nữ nếu chịu ra sân biểu diễn thương pháp, đảm bảo sẽ được khen ngợi không thua gì tiểu Tuấn."
Kỷ Yên Nhiên và Cầm Thanh đồng thời quay đầu lại nhìn gã, hai khuôn mặt tuyệt đẹp đều bày ra trước mặt, Hạng Thiếu Long bất đồ trong lòng ngây ngất.
Kỷ Yên Nhiên liếc nhìn gã, nói,Yên Nhiên chỉ cần phu quân tán thưởng là được, cần gì tiếng hoan hô của người khác.
Hạng Thiếu Long đưa mắt nhìn Cầm Thanh, Cầm Thanh lườm gã, rồi nhìn xuống sân.
Có mấy võ sĩ đại diện cho cấm vệ quân và đô vệ quân ra biểu diễn, sau đó đến lượt nữ nhi quân của Doanh Doanh.
Luận về thân thủ thì bọn họ còn kém xa đô ky quân của Kinh Tuấn, nhưng hai trăm mỹ nữ huấn luyện chỉnh tề nhu vậy, nên cũng được khen ngợi rất nhiều, tiếng chuông vang lên.
Lộc Công đứng dậy, thi lễ với bị quân và thái hậu trước, sau đó tuyên bố tiết mục quan trọng nhất của đêm nay, đó là dùng kiếm luận cao thấp.
Lộc Công vuốt râu nói lớn,Phàm những kẻ có thể thắng được liên tiếp ba trận. Bị quân sẽ thưởng cho mười đỉnh hoàng kim, được thưởng rượu phong chức, hỡi con em của đại Tần ta, hãy cố gắng lên."
Trong tiếng hoan hô, có hai người bước ra.
Xương Bình quân và hơn mười tên cấm vệ quân, lập tức bước lên phía trước mặc áo giáp cho hai người, đưa cho mỗi người một thanh mộc kiếm.
Hai người thi lễ xong, thì vận kiếm tấn công lên, không quá ba chiêu, một người đã bị chém một nhát.
Tiếng chuông vang lên, người phụ trách công chính là Từ Tiên, tuyên bố thắng bại.
Sau khi hơn mười người xuống sân, chỉ có một thanh niên là Hoàn Kỳ thắng liên tiếp ba trận, được mọi người hoan hô.
Hạng Thiếu Long vừa ngó nghiêng tìm Quản Trung Tà, vừa nói với Ðằng Dực,Nhị ca có muốn xuống so tài với Quản Trung Tà không?"
Ðằng Dực mỉm cười nói,Ta cũng có ý này."
Hai người nhìn nhau cười, lại có một người nữa ra sân, đó là Lao ái.
Chẳng mấy ai biết đến y, nhưng thấy y lưng hổ eo gấu, khí độ mạnh mẽ nên đều chú ý nhìn, khi y báo quan chức và tên họ, thì mới biết y là nội sử Lao ái, người được thái hậu sủng ái.
Lúc này lại có một người khác ra sân nữa, bọn Hạng Thiếu Long vừa nhìn đã kêu tuyệt vời, thì ra đó là Lỗ Tàn, một trong hai trợ thủ đắc lực của Lã Bất Vi.
Ðằng Dực cả mừng nói,Lần này thì có tuồng hay để xem, Lã Bất Vi rõ ràng vì muốn hạ uy phong của Lao ái, không để y có cơ hội dương oai."
Hạng Thiếu Long nhìn lên khán đài, thấy bọn tiểu Bàn, Chu Cơ, Lộc Công, Từ Tiên đều lộ vẻ chú ý. Trong lòng cảm thấy hân hoan, mâu thuẫn và xung đột của Lao ái cuối cùng cũng lộ ra, nếu không có áo giáp hộ thân, Lao ái tất sẽ đâm Lỗ Tàn một kiếm, giúp cho Hạng Thiếu Long tránh được một mối lo.
Lỗ Tàn đứng sừng sững, nước da đen kịt, vẻ ngoài hung hãn, khiến cho người ta nhìn mà e sợ.
Hai người mặc xong áo giáp, đi quanh một vòng trông rất cẩn thận.
Kỷ Yên Nhiên chép miệng,Lã Bất Vi đã biết rõ chỗ yếu mạnh của Lao ái, nên đã sai Lỗ Tàn xuống sân, nhất định đã nắm chắc bảy tám phần thắng."
Đề xuất Voz: Truyện đêm khuya giải sầu