Chương 352: Hai Tên Hạ Bốn Chim (1)
H
ạng Thiếu Long đã bị chị em Ðiền Trinh Ðiền Phụng gọi dậy.
Ðêm hôm kia chưa hề chợp mắt, vừa nằm xuống bên Ô Ðình Phương thì đã ngủ như chết cho đến lúc này.
Gã bước ra ngoài lều, bọn Kỷ Yên Nhiên thay thuốc cho gã, phát giác vết thương đã kéo da non, trên người gã đã có nhiều vết thương, thêm một vết thương nữa cũng chẳng sao.
Lúc này Kinh Tuấn dắt theo một thanh niên đến gặp gã, nói,Ðây là Hoàn Xỉ, Hạng thống lĩnh chắc cũng nhớ y, Hoàn Xỉ không những là người có thành tích tốt nhất trong ngày đầu tiên, đêm hôm qua đã thắng liên tiếp ba trận, bị quân phong cho y làm thiên tướng, điều y đến đô ky quân chúng ta, mong Hạng thống lĩnh hãy giao việc cho y."
Hoàn Xỉ quỳ xuống thi lễ,Hoàn Xỉ khấu kiến thống lĩnh đại nhân!"
Hạng Thiếu Long nghĩ bụng chả trách nào quen mặt như vậy. ôn tồn bảo,Ðứng dậy đi."
Hoàn Xỉ đứng dậy.
Hạng Thiếu Long thấy y mắt thanh mày tú, hai mắt lấp lánh, trông rất có thần khí, người lại cao, lưng hổ eo gấu. Thấy có mặt bọn Kỷ Yên Nhiên ở đấy mà y vẫn không nhìn ngang ngó dọc, trong lòng thích lắm, nói,Hoàn Xỉ nhà ngươi xuất thân ở đâu, có kinh nghiệm tòng quân hay không?"
Hoàn Xỉ nói,Tiểu tướng là người ở phía bắc, từ nhỏ đã luyện tập binh pháp võ công, từng theo Vương Tiễn tướng quân canh giữ biên cương, chức cấp lên đến tùy tướng."
Rồi lộ vẻ chân thành, nói có vẻ hơi áy náy,Lần này Vương tướng quân sai tiểu tướng đại diện cho quân ở phía bắc về đây tham gia Ðiền Liệp, Vương tướng quân đã từng chỉ điểm tiểu tướng, nếu may mắn được thưởng, thì phải xin theo cho được Hạng thống lĩnh, như thế mới có cơ hội phát triển."
Hạng Thiếu Long mỉm cười,Một nhân tài như Hoàng huynh đệ đây, đến nơi nào mà chẳng có người dùng?"
Hoàn Xỉ vẻ mặt giận buồn nói,Thống lĩnh đại nhân có điều không biết. Tồ tiên của tiểu tướng là người Ðại Nhung, cho nên dù tiểu tướng dũng cảm liều chết thế nào, luận công để thưởng cũng không có phần của tiểu tướng. Nếu chẳng phải Vương tướng quân có con mắt khác, thì nhiều nhất tiểu tướng vẫn chỉ là một tiểu ngũ trưởng. Vương tướng quân tuy có ý thăng cho tiểu tướng làm thiên tướng, nhưng văn kiện về kinh thành thì bị giữ lại, cho nên Vương tướng quân mới để tiểu tướng về kinh giành cơ hội này, lại còn bảo rằng tiểu tướng nên theo Hạng thống lĩnh."
Hạng Thiếu Long đến lúc này mới hiểu được trong người Tần vẫn có sự kỳ thị chủng tộc. Ðồng thời trong lòng mừng lắm, người mà Vương Tiễn đã lựa chọn, còn có thể sai đi đâu được. Lại còn biết được Vương Tiễn đã biết được tình hình của mình qua Ô Trác, nên mới sai người này đến giúp mình.
Lúc ấy vết thương đã băng bó xong, Hạng Thiếu Long cả mừng đứng dậy, vỗ vai y nói,Hoàng huynh đệ có thể yên tâm, Hạng Thiếu Long này không bao giờ màng đến lai lịch xuất thân của bất cứ ai, chỉ cần là người có tài năng mà trung thành, ta tuyệt sẽ không bạc đãi. Từ hôm nay Hoàng huynh đệ chính là phó thống lĩnh, trong vòng hai ngày sẽ có văn thư chính thức."
Hoàn Xỉ không ngờ Hạng Thiếu Long lại coi trọng mình như vậy, cảm động lắm, quỳ xuống khấu đầu.
Kinh Tuấn kéo y, cười với Hạng Thiếu Long,Ðệ và Hoàng huynh đệ vừa mới gặp nhau đã như bạn, đã bảo với y nếu Hạng Thiếu Long biết được là người do Vương tướng quân phái đến, tất sẽ quan chiếu đặc biệt."
Hạng Thiếu Long nghiêm giọng nói,Tiểu Tuấn nói sai rồi! Ta chỉ tin tưởng Vương tướng quân sẽ không nhìn sai người, Lễ Ðiền Liệp lần này Hoàng huynh đệ biểu hiện rất xuất sắc, cũng nên cho y có cơ hội để thể hiện tài năng."
Kinh Tuấn nháy mắt Hạng Thiếu Long nói,Vậy hai ngày nay nên sắp xếp việc gì cho Hoàng phó thống lĩnh."
Hạng Thiếu Long biết rõ ý của y chính là phải chăng nên cho y biết chuyện của Cao Lăng quân và Lã Bất Vi. Sau một hồi suy nghĩ, thì biết Vương Tiễn sai y đến đây giúp mình là vì ý đó, rồi quyết định,Ðã là huynh đệ của nhau, thì không nên giấu bất cứ chuyện gì, như vậy Hoàng huynh đệ mới có cơ hội biểu hiện."
Hoàn Xỉ cảm động đến nỗi suýt chút nữa rơi nước mắt, được Kinh Tuấn kéo đi gặp Ðằng Dực.
Kỷ Yên Nhiên đến bên Hạng Thiếu Long nói,Nếu Yên Nhiên đoán không sai, nước Tần lại sẽ có một vị mãnh tướng."
Ðội quân đi săn và chó săn kéo nhau vượt dòng Kinh Thủy trên bốn cây cầu gỗ, rồi tỏa ra khắp nơi.
Những công khanh đại thần giống như Lã Bất Vi, Từ Tiên, Vương Lăng, Lộc Công, Vương Quan, Thái Trạch và những tướng lĩnh hộ giá như Hạng Thiếu Long, Xương Bình quân, Quản Trung Tà đều cùng tiểu Bàn đi săn.
Ngoài xuất hiện những lúc hoàng hôn ngày đầu tiên, Chu Cơ không còn tham gia cuộc đi săn nữa.
Xương Văn quân và Ðằng Dực thì phụ trách ở lại canh gác, còn Kinh Tuấn và Hoàn Xỉ thì đi theo dõi động tĩnh phục binh của Cao Lăng quân.
Ðại quân đi săn này còn có người của hoàng tộc, bao gồm Cao Lăng quân và mười tên tùy tùng của y, ngoài ra còn có Cầm Thanh và đám thê tử của Hạng Thiếu Long, thái tử Ðan và thủ hạ của y.
Tiểu Bàn thúc ngựa dẫn đầu chạy về một hồ lớn ở phía trước, thần thái bay bổng, trông hứng thú vô cùng.
Hạng Thiếu Long, Quản Trung Tà và Xương Bình quân vội vàng vỗ ngựa đuổi theo, phía sau là các đại thần.
Hạng Thiếu Long nhìn dáng vẻ ngày càng lớn của tiểu Bàn, cảm thấy được dung mạo và uy thế khác người của y.
Ðiều khiến người ta ấn tượng sâu sắc nhất của y là đôi gò má cao và tròn, khiến người ta nhìn đã thấy uy nghiêm, không giận mà rất có oai. Không biết có phải vì lâu ngày chứa chất tâm sự trong lòng, đôi mắt lấp lánh có thần của y khiến người ta cảm thấy sâu đến khó dò, phúc tạp khó phân, khi bị y nhìn vào, cả Hạng Thiếu Long, người thân thuộc với y cũng cảm thấy run sợ trong lòng.
Hai môi của y dày, khiến cho bề ngoài của y không hề anh tuấn nhưng thể hiện sự cương nghị, không lùi bước, không buông xuôi. Ðiều đó khiến cho tướng mạo của y không giống với mọi người, ẩn chứa khí khái uy bá thiên hạ.
Ngày càng lớn lên, khí chất ấy ngày càng mãnh liệt. Cả Hạng Thiếu Long cũng khó nghĩ y là một tên tiểu Bàn ham chơi ngày trước ở Hàm Ðan.
Vị Tần Thủy Hoàng ấy cũng có chiều cao như mọi người, nhưng lưng dài vai rộng, chân tay to hơn người bình thường, hành động quả thật có cái thế của long hổ, vừa nhìn đã có oai. Nhìn tướng mạo ấy, y quả thật có dáng của một đấng quân vương.
Lúc này vì tiểu Bàn đến gần, một bầy thủy điêu bên ven hồ bay vụt lên, chao liệng trên không trung, tiểu Bàn nâng cung lắp tên, bắn vút một tiếng lên trời, nhưng mũi tên hụt mất.
Tiểu Bàn cười lớn nói,Hay thật! Ai có thể bắn rơi chúng cho ta."
Hạng Thiếu Long lúc này không có hứng thú sát sinh, nhưng những người khác thì dễ dàng giơ cung lắp tên.
"Tách" một tiếng, Quản Trung Tà đã lấy ra cây thiết cung của mình, chạy lên phía trước, bắn liền hai phát tên, nhưng dây cung chỉ bật lên một lần, có thể thấy tốc độ bắn tên của y thật hơn người.
Rồi hàng trăm mũi tên phóng lên trời cao.
Bầy thủy điêu kêu thảm, khoảng hơn hai mươi con rơi xuống.
Bọn thị vệ vội vàng thả chó săn, nhất thời đàn chó săn sủa ầm lên, tiểu Bàn cả mừng, thúc ngựa chạy theo ven hồ, khiến mọi người phải đuổi theo sau.
Ðến một mô đất nhỏ có thể nhìn thấy toàn bộ mặt hồ, tiểu Bàn mới đứng lại.
Mọi người cũng đứng lại phía sau lưng y, Lã Bất Vi tiến lại gần, cười lớn nói,Kỹ thuật của bị quân té ra giỏi đến thế!, Lúc này bọn người thái tử Ðan cũng đuổi lên đến mô đất.
Tiểu Bàn cười nói,Ða tạ trọng phụ khen ngợi, cảnh sắc đại Tần chúng ta thật xinh đẹp, đất đai trải ngàn dặm, sản vật phong phú."
Rồi chỉ dãy Tây Ninh sơn ở đằng xa nói,Các khanh có thấy ngọn thác Tây Ninh kia chăng, từ trên núi cao hàng trăm trượng đổ xuống như một dải lụa trắng dài, quả nhân có thể tưởng tượng khi nước từ trên cao chảy xuống đầm, hàng ngàn giọt nước tung tóe tạo nên cảnh sắc đẹp mê người."
Hạng Thiếu Long lúc này ở phía sau, nhìn cảnh thảo nguyên, cảnh buổi sáng sớm đẹp như mộng như thơ, trước mặt là hồ nước, xa xa là núi non, xanh tít tắp một màu, mà tiểu Bàn đã từ một đưa trẻ, hoàn toàn đã nhập vào vai diễn của một vị vu a nước Tần, ánh mắt bao trùm thiên hạ, vạn trượng hào tình.
Lộc Công đến bên tiểu Bàn nói,Lão thần đã nhiều lần đến đấy săn bắn, thác nước sau khi đổ xuống thì chảy về phía đông, sau đó rẽ ngoặt, chảy len lỏi giữa hai ngọn núi, về hướng tây nam, trở thành sông Tây Ninh, sau khi chảy được hơn chục dặm mới bắt đầu nhập vào dòng Kinh Thủy."
Hạng Thiếu Long nhìn chung quanh, thấy mọi người đều lộ vẻ ngây ngất trước cảnh đẹp thiên nhiên, duy chỉ có thái tử Ðan đăm chiêu nhìn vào tiểu Bàn, thì cảm thấy chột dạ, nhớ lại câu chuyện Kinh Kha hành thích Tần Thủy Hoàng đã lưu truyền đến ngàn sau, thầm nghĩ ý muốn hành thích Tần Thủy Hoàng của thái tử Ðan, phải chăng đã nảy mầm từ lúc này?
Tiểu Bàn nói,Hôm nay đích đến của chúng ta là ở đó, nếu như không tận mắt thấy ngọn thác Tây Ninh, đêm nay quả nhân khó mà ngủ ngon."
Đề xuất Voz: Quê ngoại