Chương 353: Hai Tên Hạ Bốn Chim (2)

Từ Tiên cười,Vậy bị quân hãy lên đường sớm, cả đi lẫn về phải mất ba canh giờ."

Lúc này thị vệ đã thu lại những con thủy điêu bị bắn, có tất cả hai mươi bảy con, vì trên mũi tên đã có khắc tên mỗi người, cho nên thủy điêu của ai bắn vừa nhìn đã biết. Trong đó có hai mũi tên, đều xuyên qua hai con thủy điêu, quả thật không hổ là nhất tiễn song điêu.

Ðám thủy điêu được chất trên mặt đất, mọi người vây quanh đứng nhìn.

Hạng Thiếu Long nhìn hai mũi tên có cắm hai con điêu của Quản Trung Tà, hình thức đều như nhau, bất đồ trong lòng lo sợ, nhìn về hướng y.

Mọi người cũng đều nhìn hai mũi tên ấy.

Tiểu Bàn ngạc nhiên nói,Tiễn pháp của vị khanh gia nào xuất thần nhập hóa đến thế?"

Quản Trung Tà nhảy xuống ngựa, quỳ xuống nói,Bị quân trên cao, chính là vi thần to gan làm trò cười."

Lộc Công và Từ Tiên nhìn nhau, đều lộ vẻ kinh hãi.

Phải biết rằng bắn đồng thời hai mũi tên mà không phát ra tiếng, đã là khó, điều ghê gớm hơn là mắt phải sáng, tay phải nhanh đến nỗi có thể trong số hàng trăm con thủy điêu đang chao lượn trên bầu trời, trong sát na phát ra mũi tên có thể tìm thấy cơ hội và góc độ để xuyên qua hai con thủy điêu, tiễn pháp như vậy, ai mà không run sợ.

Hạng Thiếu Long trong lòng cảm thấy run sợ, nếu đối địch với kẻ này, chỉ mũi tên của y thôi cũng đã khó đỡ, xem ra Ðằng Dực vẫn còn kém y về thể lực và tốc độ.

Tiểu Bàn lộ vẻ không tự nhiên, cố giả vờ tỏ vẻ vui mừng nói,Tiễn pháp của Quản khanh gia quả thật không tầm thường, quả nhân nên thưởng y thế nào, chúng khanh gia có ý kiến gì chăng?"

Lã Bất Vi nào chịu bỏ qua cơ hội này, cười nói,Bị quân nếu cho y ngồi lại chức cũ, thì chính là phần thưởng lớn nhất.

Tiểu Bàn đã sớm hứa với mẫu hậu chuyện này, nên cũng cố ý lấy lòng Lã Bất Vi để vỗ yên dã tâm của y, gật đầu nói,Từ khắc này, Quản khanh gia được trở về chức cũ, sau này hãy quản trị tốt thủ hạ cho quả nhân."

Quản Trung Tà vội vàng khấu đầu tạ ơn.

Tiểu Bàn giơ roi ngựa chỉ về ngọn Tây Ninh sơn ở xa xa, cao hứng nói,Ðể quả nhân và chúng khanh gia so thử sức ngựa."

Rồi thúc ngựa dẫn đầu chạy xuống gò đất.

Ðến sau giờ ngọ thì đội ngũ của tiểu Bàn đã quay về.

Khi sắp đến doanh trại, Hạng Thiếu Long tìm cách nói chuyện của Hoàn Xỉ với Lý Tư, Lý Tư vỗ ngực hứa ngay, không ai hiểu rõ mối quan hệ giữa Hạng Thiếu Long với bị quân bằng y.

Hạng Thiếu Long nghĩ bụng cảm thấy buồn cười.

Năm đó sau khi bị cỗ máy thời gian đưa đến thời đại chiến quốc này, một lòng muốn tìm đến Tần Thủy Hoàng đang làm con tin ở Hàm Ðan, để dựa dẫm ông chủ lớn này, tận hưởng vinh hoa phú quý, nào ngờ sự việc thay đổi, kết quả là mình đã tạo ra một Tần Thủy Hoàng, chuyện lạ trên đời, chỉ đến mức này mà thôi.

Lúc này Ô Ðình Phương và Triệu Chi đến bên gã, tíu ta tíu tít như những chú chim non, kể với gã chuyện đi săn, còn Hạng Thiếu Long thì khen ngợi cho bọn họ một phen.

Kỷ Yên Nhiên, Cầm Thanh và tỷ muội họ Ðiền đuổi theo.

Rồi mọi người vượt sông Kinh Thủy, về lại doanh trại.

Khi đến xạ ky trường, thấy mọi người ùa đến báo thành tích đi săn, Ô Ðình Phương và Triệu Chi vội vàng chen vào xem náo nhiệt.

Kỷ Yên Nhiên nói với Hạng Thiếu Long,Tiểu Tuấn đã quay về, đang cùng Ðan Nhi trò chuyện, Hạng lang hãy đi theo Phương muội và Chi Chi, thiếp muốn quay về lều chợp mắt, thức dậy sẽ tìm chàng, được chăng?"

Hạng Thiếu Long biết nàng có thói quen ngủ trưa, nên gật đầu. Sau khi Kỷ Yên Nhiên và Cầm Thanh cùng tỷ muội họ Ðiền quay lưng đi, Hạng Thiếu Long nhảy xuống ngựa, rồi đi tìm Kinh Tuấn, không biết y nói lời gì mà khiến cho Lộc Ðan Nhi đang nắm quyền đấm tới, tên tiểu tử ấy liền xoay người, cú đấm trượt qua, Lộc Ðan Nhi càng đánh thì càng mất sức, bọn nữ nhi quân bên cạnh cười ầm lên.

Hạng Thiếu Long trong lòng cũng cảm thấy an ủi, có tiếng của Hoàn Xỉ bên cạnh,Thống lĩnh đại nhân!"

Hạng Thiếu Long quay đầu lại, cười,Hoàng huynh đệ sao không ra cùng tiểu Tuấn? Một nhân tài như huynh đệ, tất sẽ được nữ nhi quân hoan nghênh."

Hoàn Xỉ thi lễ nói,Giờ đây chính là lúc Hoàn Xỉ tận lực cho quốc gia, nên không dám nghĩ đến chuyện gia thất, thống lĩnh đại nhân xin hãy cứ gọi tên Hoàn Xỉ là được."

Hạng Thiếu Long nhủ thầm đó chính là chỗ khác nhau giữa Hoàn Xỉ và Kinh Tuấn, một người chuyên tâm lập nghiệp, còn người kia thì toàn ý hưởng thụ cuộc sống, mỉm cười nói,Huynh đệ năm nay bao nhiêu tuổi?"

Hoàn Xỉ cung kính nói,Tiểu tướng năm nay mười chín tuổi."

Hạng Thiếu Long nói,Huynh đệ lớn hơn tiểu Tuấn một tuổi, ta hãy cứ gọi huynh đệ là tiểu Xỉ vậy!"

Rồi dắt y rời khỏi xạ ky trường, đến chỗ vắng bên cạnh doanh trại rồi hỏi,Hôm nay có phát hiện gì?"

Hoàn Xỉ nói,Tiểu tướng và Kinh phó thống lĩnh từng đột nhập sâu vào quan sát tình hình quân địch, theo tiểu tướng thấy động tĩnh của chúng, nhân số khoảng trên một vạn tên, nhưng trận thế không ổn định, cờ hiệu rối loạn, sĩ khí rất kém, hành động lại chậm chạp, dáng vẻ lại mệt mỏi, hơn nữa mấy ngày nay trời quang mây tạnh, không có sương để mà ẩn nấp, một đội quân chưa đánh đã thấy bại như vậy, chỉ cần cho tiểu tướng một ngàn tinh binh, đều có thể khiến cho bọn chúng không thể chống trả nổi."

Hạng Thiếu Long ngạc nhiên lắm, nói,Tiểu Xỉ cớ gì chỉ đi có nửa ngày mà có thể biết rõ được nội tình của chúng như vậy?

Hoàn Xỉ như trở thành một con người khác,Lúc lâm chiến phải đứng trên cao mà nhìn xuống, để thấy được sự biến động của quân địch, trong cái nhỏ phải nhìn được cái lớn, thì mới có thể biết được quá khứ vị lai hư thực của quân địch, từ các triệu chứng có thể nhìn ra được vấn đề. Quân đội của Cao Lăng quân tuy ẩn nấp trong rừng rậm, nhưng chỉ cần nhìn thấy nơi nào có chim muông thú rừng dừng lại, nơi nào không có, thì có thể biết được tình hình phân bố doanh trại và nhân số của bọn chúng. Lại nhìn các vệt bụi, thì có thể biết được đối phương đang chặt cây dời đá, muốn mượn cái lợi của thượng du để thực hiện quỷ kế."

Khi nói đến chỗ cao hứng, thì ngồi xuống nhặt đá xếp lại, để giải thích tình hình phân bố của đối phương, rất chi tiết, không hề sơ hở, thể hiện sức quan sát và ghi nhớ hơn người.

Hạng Thiếu Long biến sắc nói,Nếu ta giao cho ngươi hai ngàn tinh binh, ngươi sẽ làm thế nào? Nhưng phải chờ đến khi bọn chúng phát động, thì mới ra tay."

Hoàn Xỉ đứng dậy, lấy chân gạt mấy viên đá ấy, nghiêm mặt nói,Trinh sát quân địch, ngoài phải để ý đến sự chuẩn bị về lương thảo của đối phương, binh lực của đối phương mạnh hay yếu, điều quan trọng hơn là phải đoán được ý đồ tác chiến của đối phương. Phải nắm được những điều đó để có cách ứng phó, như vậy sẽ không khó khăn mà có thể chiến thắng được. Giờ đây đối phương vì muốn mượn thế hiểm nghèo của con sông, đóng quân ở chỗ giao thông bất tiện, khí hậu ẩm ướt, lại canh phòng không nghiêm, lại thêm sĩ tốt đã mệt mỏi, sĩ khí kém cỏi, có thể chia làm hai đường thủy bộ để phục kích chúng, dù cho chúng có phá hủy được cầu gỗ, thì chúng ta cũng không hề tổn thương, chúng ta vẫn có thể dựa vào con sông mà giữ, đó chính là chỗ không thể bại được."

Hạng Thiếu Long lập tức phải nhìn y bằng con mắt khác. Kinh Tuấn tuy có thể hơn y ở những mặt khác, nhưng về mặt nhận thức quân sự và tài trí còn kém xa lắm.

Những lời này nếu do Lộc Công, Từ Tiên nói ra, thì đương nhiên. Nhưng Hoàn Xỉ này chỉ mới mười chín tuổi, mà đã có kiến thức như vậy, ngoài dùng hai chữ thiên tài để hình dung, quả thật không có từ nào để thay thế.

Một ý nghĩ thoáng qua trong lòng, Hạng Thiếu Long nói,Ta sẽ dắt ngươi đi gặp một người, khi gặp y thì ngươi hãy nói toàn bộ kế hoạch của mình ra cho y hiểu, điều ấy sẽ rất có ích cho sự nghiệp ngày sau của ngươi."

Hoàn Xỉ ngạc nhiên nói,Gặp ai?"

Hạng Thiếu Long vỗ vai y, đẩy y ra khỏi trại, nói,Ðương nhiên là bị quân!"

Hoàn Xỉ giật mình đứng lại, cúi đầu hạ giọng nói,Hay là để tiểu tướng nói ý kiến của mình cho Hạng đại nhân, rồi đại nhân hiến cho bị quân là xong."

Hạng Thiếu Long tiếp tục đẩy y về phía trước, cười nói,Vậy há chẳng phải ta đã cướp công lao của ngươi rồi sao?

Ðừng chần chừ nữa, Hạng Thiếu Long này chỉ thích những hán tử mau lẹ mà thôi!"

Hoàn Xỉ cảm đông đến nỗi đỏ mặt, ấp úng nói,Chả trách nào Vương tướng quân thường nói Hạng đại nhân là kẻ có lòng dạ hơn người, là đệ nhất hảo hán của đại Tần ta, ân đức của đại nhân, tiểu tướng chẳng dám quên."

Hạng Thiếu Long cười,Ðó là những thứ ngươi đáng phải được, ta chỉ có trách nhiệm giới thiệu mà thôi, nhưng phải nhớ rằng lần này chúng ta phải nhường cho bị quân đại triển thần oai, không phải là cơ hội chúng ta tỏ rõ uy phong, hiểu chưa?"

Hoàn Xỉ vội vàng gật đầu.

Đề xuất Huyền Huyễn: Đại Lục Linh Võ
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN