Chương 354: Ðội Quân Đặc Biệt (1)
H
ạng Thiếu Long dắt Hoàn Xỉ đến trại tiểu Bàn và Lý Tư rồi vội vàng về xạ ky trường đón hai người vợ yêu, lúc ấy nào ngờ hai thiếu nữ đã quay về lều. Khi định rời bước, Doanh Doanh bước ra từ đám đông, kéo tay áo gã, đến bờ sông Kinh Thủy.
Hạng Thiếu Long thấy nàng mặt hoa ảm đạm, rõ ràng trong lòng có sự dày vò, nhất thời tình cảm rất mâu thuẫn, nên không nói gì cả.
Doanh Doanh không hề lên tiếng, cho đến khi đến bên khu rừng thưa ven sông thì mới buông gã ra, xoay lưng lại ấp úng nói,Tiểu nữ biết ngài sẽ coi thường tiểu nữ, trách tiểu nữ là một nữ tử tánh tình lả lơi."
Hạng Thiếu Long bước đến, kéo vai nàng, đẩy nàng đến một gốc cây, nhìn vẻ mặt đẹp như hoa của nàng, thấy nước mắt của nàng tuôn thành dòng xuống má, mỉm cười rồi dùng tay áo lau nước mắt cho nàng, nói,Sao trách nàng được?
Nam nhân có thể phong lưu, nữ nhân có thể phong lưu, huống chi nàng vẫn chưa có danh phận với người, đại tiểu thư nàng chẳng phải thường nói rằng mọi chuyện phải hơn nam nhân hay sao? Tại sao giờ đây lại nhụt chí đến thế?"
Doanh Doanh sững người,Ngài quả thật không trách tiểu nữ?"
Hạng Thiếu Long nhún vai,Thân thể con người rất kỳ lạ, bẩm sinh rất khó từ chối sự quyến rũ, nhất thời rung động, có thể làm ra bất cứ chuyện gì. Nhưng giả sử đại tiểu thư cả trái tim cũng giao cho Quản Trung Tà, lúc ấy ta chỉ đành chúc phúc cho các người, không xen vào nữa, để tránh những phiền toái."
Ðây là lời tận đáy lòng, khi ở thế kỷ hai mươi mốt, những cô gái chung chạ với gã, có lúc đồng thời có nhiều bạn trai, nhưng lúc ấy Hạng Thiếu Long cũng chẳng tính toán. Giờ đây thiếu nữ nước Tần lại cởi mở, gã cũng sẽ không tính toán, lúc ấy tuy có khó chịu, nhưng chỉ là phản ứng tự nhiên, sau đó thì dần dần nhạt phai đi.
Doanh Doanh như lấy lại được sức sống, cúi đầu nói,Ðêm qua người ta vốn là một lòng chờ ngài đến, nào ngờ y lại đến, trong lúc hồ đồ lại trao tình với y. Thật xin lỗi, ngài quả thật không trách người ta sao?"
Giả sử có sự chọn lựa, Hạng Thiếu Long sẽ không để tình cảm đeo bám lấy nữa, nhưng giờ đây vì phải đối phó với Lã Bất Vi và Quản Trung Tà, nên không thể nào bỏ qua Doanh Doanh được, mà sự thực thì gã không hề để ý đến cuộc sống riêng tư của Doanh Doanh, cúi đầu hôn lên môi nàng, nói,Ta rất thích dáng vẻ ngang ngạnh của nàng, đó mới chính là bản sắc thật sự của Doanh Doanh đại tiểu thư."
Doanh Doanh buồn rầu nói,Nhưng tiểu nữ thấy bản thân đã phạm sai lầm, tiểu nữ dầu sao cũng quen biết ngài trước! Ngày ấy khi ngài trừng phạt đám lưu manh giữa chợ thì đã không quên được ngài, chỉ là ngài quá kiêu ngạo và khó gần mà thôi! Chao ôi! Làm sao đây? Nếu y đến tìm tiểu nữ, người ta e rằng không thể từ chối được y, ngài có thể giúp tiểu nữ chăng?"
Hạng Thiếu Long thầm than trong bụng, biết Quản Trung Tà đã đạt được mục đích, dựa vào thủ đoạn để chinh phục xác thịt Doanh Doanh, khiến cho nàng sinh ra cảm giác không thể kháng cự được y, giả sử nàng có mang, thì chỉ đành gả cho y mà thôi.
Lúc ấy sẽ xuất hiện tình huống gì?
Kẻ bị hại đầu tiên có thể sẽ là huynh đệ Xương Bình quân, bởi vì tiểu Bàn có lẽ vì chuyện ấy mà sẽ e ngại hai người, khiến đường hoạn lộ của bọn họ gặp trắc trở.
Phương pháp duy nhất, là phải khiến cho Doanh Doanh cũng cảm thấy một niềm khoái lạc như thế, lại cho nàng một danh phận chính thức, lúc đó thì không sợ Quản Trung Tà làm càn nữa.
Hạng Thiếu Long chép miệng,Doanh tiểu thư đã thử qua tác chiến dã ngoại chưa?"
Doanh Doanh sững người,Tác chiến dã ngoại là gì?"
Hạng Thiếu Long ghé sát tai nàng, dịu dàng nói,Chính là thực hiện chuyện ấy ở ngoài đồng!"
Doanh Doanh lập tức đỏ mặt, lắc đầu.
Hạng Thiếu Long cố ý khêu gợi nàng,Tiểu thư lắc đầu tỏ ý là chưa thử hay không muốn thử?"
Người Doanh Doanh nóng hừng hực, tay ôm lấy cổ gã mỉm cười,Muốn thử! Nhưng không thể! Người ra đang đến kỳ hạn mà!"
Hạng Thiếu Long vui mừng nói,Vậy thì chẳng cần sợ gì nữa, bởi vì đó là thời kỳ an toàn."
Doanh Doanh ngạc nhiên nói,Thời kỳ an toàn là gì?"
Hạng Thiếu Long thầm mắng mình ăn nói bừa bãi, cũng không giải thích. ôm lấy thân hình của nàng, sau một hồi âu yếm, rồi mới bỏ thiếu nữ phong lưu phóng đãng ấy, quay về trại mình.
Kỷ Yên Nhiên vừa mới thức dậy, cùng với bọn Ô Ðình Phương cao hứng kéo gã ra doanh trại, đến một dòng suối nhỏ tắm táp, còn thập bát thiết vệ đứng canh.
Hạng Thiếu Long tắm xong thì ngồi hong khô trên một tảng đá, Kỷ Yên Nhiên đến bên gã, dựa vào lòng gã rồi nói,Phu quân lần này truy sát Ðiền Ðan, phải chăng cũng tính phần Yên Nhiên trong đó? Chi Chi bảo, vì mối gia thù, nàng sẽ làm mọi điều."
Hạng Thiếu Long nhớ lại cái chết của Triệu Thiên, buồn rầu nói,Vậy há chẳng phải Ðình Phương cũng phải đi luôn."
Kỷ Yên Nhiên nói,Sai rồi! Phương nhi phải ở lại đây coi sóc Bảo Nhi, tiểu Trinh và tiểu Phụng đương nhiên cũng không đi, Hạng Thiếu Long ôm nàng hôn rồi cười,Các nàng thì ra đã thương lượng hết cả, ta nào dám phản đối."
Kỷ Yên Nhiên không ngờ gã gật đầu dễ dàng như vậy, vui mừng kêu Triệu Chi,Chi Chi! Phu quân đại nhân đã chấp thuận."
Hạng Thiếu Long nhớ lại Thiện Nhu, nếu nàng biết được mình đang trả thù giùm nàng, chắc sẽ rất vui mừng đây.
Không biết nàng giờ ở chốn nào?
Khi đi dự yến, Ðằng Dực mới quay về doanh trại, hạ giọng báo với gã Phố Bố và Vưu Chi, người của thái tử Ðan sáng nay đã lên đường hội họp cùng với Từ Ấy Tắc, đi theo bảo vệ còn có hơn một trăm hảo thủ trong tinh binh đoàn Ô gia.
Rồi Hạng Thiếu Long đem những lời suy đoán của Hoàn Xỉ đối với toán quân phản loạn của Cao Lăng quân nói cho Ðằng Dực nghe, rồi bảo,Xem ra Cao Lăng quân cũng chỉ có thế mà thôi, đến lúc ấy chỉ cần điều hai ngàn đô ky quân thì có thể đánh cho y tơi bời hoa lá, còn cấm vệ quân sẽ đối phó với Cao Lăng quân và thân vệ của y, chỉ cần vừa nổi loạn là sẽ bị dập tắt ngay, Lã Bất Vi cũng sẽ đành bó tay đứng nhìn. Thật ra không cần dùng đến tinh binh đoàn của chúng ta, để tránh bại lộ thực lực."
Ðằng Dực nói,Ðã là như thế, hay là ta sẽ sai người đi trước một bước đuổi theo Ðiền Ðan, song tốt nhất phải có khẩu dụ của bị quân, để tránh xảy ra hiểu nhầm với quân đóng dọc đường. Khi tam đệ có thể thoát thân, thì lập tức đuổi theo là xong."
Hạng Thiếu Long nói,Cứ làm như vậy, nhị ca đêm nay phải lên đường, cẩn thận đó!"
Ðằng Dực nói,Ta chưa bao giờ sơ xuất khinh địch, hãy yên tâm!"
Hai người lại tìm Kinh Tuấn, bàn bạc chi tiết một hồi rồi mới đến trại của hoàng tộc dự yến.
Vừa lên dốc thì đã gặp tên cấm vệ đi tìm gã, vội vàng đi theo đến trại chính gặp tiểu Bàn.
Tiểu Bàn ngồi một mình trong lều, nghiên cứu mảnh bản đồ trên bàn.
Thấy gã vào thì vẫy tay nói,Không có ai ở đây, sư phụ hãy mau ngồi xuống!"
Mấy ngày nay bọn họ rất ít cơ hội gặp nhau, Hạng Thiếu Long trong lòng dâng lên cảm giác ấm áp, ngồi một bên nói,Thấy bị quân cao hứng làm việc, vi thần trong lòng rất vui sướng!"
Tiểu Bàn nói,Sư phụ nhìn người quả thật không sai. Lý Tư cũng vậy, Vương Tiễn cũng vậy, tên Hoàn Xỉ cũng rất khá, có thể làm được việc."
Hạng Thiếu Long hạ giọng nói,Lao ái chẳng phải cũng làm được việc hay sao?"
Hai người nhìn nhau hiểu ý mỉm cười.
Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nói,Cớ gì bị quân lại đột nhiên nhắc đến Vương Tiễn?"
Tiểu Bàn nói,Lúc nãy ta đã hỏi Hoàn Xỉ về chuyện có liên quan đến Vương Tiễn, mới biết y đã mở rộng đất đai về hướng tây bắc được mấy trăm dặm, đuổi bọn Hung Nô chạy như bầy chuột, lại sửa sang trường thành, lập nhiều công lao, nhưng đều một tay Lã Bất Vi che đậy, nhiều lần dâng biểu xin về Hàm Dương, đều bị Lã Bất Vi ngăn cản. Hừ!
Người này một ngày không trừ, chính là mối lo lớn."
Hạng Thiếu Long cố gắng khuyên lơn,Bị quân hãy nén cơn giận nhất thời, nếu giờ đây đối phó với Lã Bất Vi, không chừng sẽ bị y quay lại cắn. Dù cho có trừ được y, cũng khó đảm bảo rằng sẽ không có phản loạn nữa. Kế thượng sách lúc này là, hãy để y trừ khử hết các thế lực phản đối, chúng ta sau đó mới đối phó y."
Tiểu Bàn nhíu mày nói,Chỉ cần thấy Lao ái ngồi lên chức nội sử thì cũng đủ biết, chúng ta đã biết kẻ này dã tâm rất lớn, chỉ sợ ngày sau khó mà chế phục. Vì mối quan hệ giữa y và mẫu hậu mật thiết, trong cung không chừng sẽ có người đến bợ đỡ y."
Một ý nghĩ thoáng qua, Hạng Thiếu Long nói,Sao bị quân không thành lập một toán quân đặc biệt, trực tiếp do bị quân tự chỉ huy, bình thường thì mượn danh huấn luyện, đóng ở gần Hàm Dương, đến khi xảy ra chuyện, bị quân chỉ cần ra lệnh một tiếng, bọn chúng sẽ tiến vào thành để dẹp loạn."
Tiểu Bàn hớn hở nói,Ðúng rồi! Ðây chính là điều mà sư phụ đã từng nói, dùng vũ khí để cướp lấy chính quyền.
Song ta chỉ tin tưởng mỗi mình sư phụ, nhưng sư phụ lại phải lo việc phòng thủ thành Hàm Dương. Chao ôi! Nhưng đây quả là một phương pháp tốt nhất, dù cho trong đô ky quân hay cấm vệ quân, vẫn có cánh tay của Lã Bất Vi trong đó, sau này lại có thêm gian đảng của Lao ái, chỉ có những người điều từ bên ngoài mới đáng tin cậy. Lúc ấy cho dù Mạc Ngao đứng bên Lã Bất Vi cũng chẳng cần e sợ nữa."
Hạng Thiếu Long nói,Hay là hãy dùng Hoàn Xỉ, lại sai Vương Bôn giúp đỡ cho y, như vậy thì mọi chuyện sẽ ổn cả thôi.
"Tiểu Bôn chỉ mới mười bảy tuổi, có quá trẻ tuổi hay không?" tiểu Bàn ngẩn người nói.
Hạng Thiếu Long nói,Chính vì Hoàn Xỉ và tiểu Bôn đều trẻ tuổi, tràn đầy nhiệt huyết, cho nên gọi là ngựa mới sinh thì không sợ hổ, sẽ không e sợ Lã Bất Vi. Giờ đây chúng ta lại có hai người Từ Tiên và Lộc Công ủng hộ, thì có thể mượn cớ vì chuyện của Cao Lăng quân, thành lập một toán quân để ứng phó, lúc ấy bị quân lại điều Vương Tiễn về, thay thế cho Mạc Ngao và Vương Hột, vì hai kẻ này đã lớn tuổi, một khi thời cơ đến, thì sẽ thu thập Lã Bất Vi. Lúc ấy tất cả quân quyền, chính quyền đều tập trung vào trong tay bị quân, ai còn dám không nghe lời bị quân nữa."
Đề xuất Tiên Hiệp: Khánh Dư Niên (Dịch)