Chương 355: Ðội Quân Đặc Biệt (2)
Rồi cười ha ha tiếp tục nói,Lúc ấy văn thì có Lý Tư, võ thì có cha con Vương Tiễn, Vương Bôn, lại thêm một Hoàn Xỉ nữa, thiên hạ này chẳng phải đã là của bị quân sao?"
Tiểu Bàn ngạc nhiên nói,Sư phụ cớ gì không nhắc đến mình?"
Hạng Thiếu Long đưa tay vỗ vai y, chép miệng than,Sau khi mẫu thân của ngài qua đời, lại thêm thảm kịch của Thiên công chúa, trong lòng ta đã chán nản, chỉ vì vẫn chưa yên tâm với ngài, nhưng đến khi ngài nắm được đại quyền, ta sẽ rời khỏi chốn này, đi đến phía bắc, sống cuộc sống tự do tự tại."
Tiểu Bàn giật thót người nói,Sư phụ sao có thể xa rời quả nhân?"
Hạng Thiếu Long nở nụ cười chua chát, thì thầm,Hạ thần là quá khứ của bị quân, chỉ có khi hạ thần rời khỏi đây, bị quân mới có thể thật sự cắt đứt quan hệ với tiểu Bàn trước kia, trở thành một vị Tần Thủy Hoàng uy bá thiên hạ, nếu bị quân kính trọng hạ thần, thì cần phải nghe theo ý kiến sau cùng của hạ thần."
Tiểu Bàn ngẩn ra nhìn gã, lát sau mới lẩm nhẩm đọc lại mấy chữ Tần Thủy Hoàng, ngạc nhiên lắm, nói,Cớ gì những từ thoát ra từ miệng sư phụ, đều mang ý nghĩa rất sâu sắc?"
Hạng Thiếu Long thanh minh nói,Hãy tin tưởng hạ thần, ngày sau thiên hạ này chính là của bị quân đó."
Tiểu Bàn ngưng thần nghĩ ngợi một lúc, nói,Phải chăng sư phụ chuẩn bị đuổi theo Ðiền Ðan?"
Hạng Thiếu Long nhớ Ðằng Dực đêm nay sẽ lên đường, vội vàng bẩm báo tường tận, tiểu Bàn hứa ngay, lúc ấy Xương Bình quân vào báo cáo thời gian buổi tiệc bắt đầu, lúc này Hạng Thiếu Long cảm thấy thoải mái và tự nhiên hơn đêm qua, ngồi cùng chiếu với huynh đệ Xương Bình quân, một bên là Lý Tư, cách tiểu Bàn năm chiếu.
Bọn Kỷ Yên Nhiên đêm nay không dự tiệc. Ðêm qua nếu không phải có lời mời của Chu Cơ, nàng Kỷ Yên Nhiên cũng chẳng ra dự tiệc.
Cầm Thanh cũng chẳng thấy mặt, năm nay là lần đầu tiên nàng tham gia lễ Ðiền Liệp, không biết có phải vì bọn người Kỷ Yên Nhiên, hay là vì tiểu Bàn, hoặc Hạng Thiếu Long.
Thái tử Ðan trở thành người khách duy nhất, ngồi ở chiếu đầu bên phải tiểu Bàn, tiếp theo là hai chiếu của Lã Bất Vi và Cao Lăng quân.
Cao Lăng quân người cao ốm, sắc mặt hơi tái, cho người ta có cảm giác y là một kẻ ham mê tửu sắc, một cặp mắt không có thần khí, đi theo y là hai gã trung niên, xem cách ăn mặc có thể là người trong hoàng tộc.
Lã Bất Vi chốc chốc lại ghé sang rỉ tai với Quản Trung Tà, điều đáng ngạc nhiên là Lã Nương Dung cũng xuất hiện trong buổi tiệc, lại đôi khi nhìn lén sang Hạng Thiếu Long.
Châu Tử Hoàn, Lỗ Tàn thì ngồi ở chiếu phía sau, ngoài ra còn có hai chục khách có địa vị trong Lã phủ, Hạng Thiếu Long đã từng gặp qua, nhưng nhất thời không nhớ được tên của bọn chúng.
Bọn nữ nhi quân Lộc Ðan Nhi, Doanh Doanh thì ngồi ở phía xa xa, có lẽ vì bọn họ có thân phận cao quý, cũng có thể vì sự tồn tại của nữ nhi quân được chấp nhận.
Rượu thịt được cấm vệ quân bưng lên đặt trên bàn, trong không khí thơm lừng mùi thịt nướng.
Ðể phòng ngừa có kẻ hạ độc trong thức ăn và rượu, trong cấm vệ quân đã có kẻ chuyên trách về việc này.
Chu Cơ thì không ngừng nói chuyện với tiểu Bàn, không biết có phải nàng mượn cơ hội này để hàn gắn mối quan hệ đã rạn nứt với đứa con của mình.
Lý Tư ghé sát tai Hạng Thiếu Long nói,Bị quân rất hài lòng vì đại nhân đã dẫn kiến Hoàn Xỉ, người này về binh pháp hay mưu lược đều hơn người, một thanh niên hiếm có như y, sau này tất sẽ trở thành một mãnh tướng của đại Tần ta."
Hạng Thiếu Long cảm thấy vui mừng, Vương Tiễn, Kỷ Yên Nhiên, Lý Tư đều đồng thời khen ngợi người này, Hoàn Xỉ tuyệt không thể sai được.
Đó chính là biện pháp lâu dài để đối phó với Lã Bất Vi, chính là dùng những người có tài trong người Tần, vừa dễ được giới quân sự nước Tần chấp nhận, vừa tạo nên được một thế lực mà trong đó người Tần là cốt cán để đối đầu với Lã Bất Vi và Lao ái, đồng thời củng cố địa vị quân chủ cho tiểu Bàn.
Lúc này thái tử Ðan nâng chén chúc mừng cho tiểu Bàn và Chu Cơ, mọi người đều lên tiếng phụ họa.
Khi Hạng Thiếu Long đặt chén rượu xuống, Xương Bình quân xoay người sang nói,Bị quân đã cho chúng tôi hay chuyện bọn nổi loạn, lại bảo huynh đệ chúng tôi phải luôn cảnh giác, Hạng huynh lo việc bên ngoài, chúng tôi lo việc bên trong, cùng nhau quét sạch tặc đảng."
Hạng Thiếu Long cười,Huynh đã sai rồi, trong ngoài đều do bị quân làm chủ, chúng ta chỉ là nghe lệnh hành sự thôi.
Xương Bình quân ngẩn người ra, nói,Bị quân chưa đủ mười lăm tuổi, như thế..."
Hạng Thiếu Long nói,Huynh chả lẽ không biết bị quân là thiên tài chính trị quân sự hay sao? Chã lẽ bị quân phải tự nhắc nhở cho huynh à?"
Xương Bình quân là kẻ có tài trí hơn người, nghe vậy đã hiểu ngay,ô! Là do ta nhất thời hồ đồ, nào, hãy cạn một chén!"
xương Văn quân chồm người qua nói,Ðêm qua Hạng huynh đã nói thua Quản Trung Tà, không biết đó là chuyện gì?
Xương Bình quân biết đó là chuyện có liên quan đến Doanh Doanh, vẻ mặt lập tức đăm chiêu.
Hạng Thiếu Long nhủ thầm vì hai người bạn tốt này, hy sinh bản thân thì cũng chẳng sao, huống chi Doanh Doanh là một vưu vật, thẳng thắn mà đáp rằng,Tại hạ vừa mới bảo với lệnh muội, chuyện trước đây không cần phải nhắc đến nữa, nhưng chuyện sau này thì khó mà biết được. Bởi vì lệnh muội đối với Quản Trung Tà không phải là vô tình, sau Lễ Ðiền Liệp tại hạ phải rời Hàm Dương một khoảng thời gian, không ai biết trong khoảng thời gian này sẽ xảy ra chuyện gì."
Xương Bình quân nói dứt khoát,Vậy hay là hãy đặt ra danh phận trước, nếu Quản Trung Tà vẫn dám đến trêu ghẹo tiểu muội, chúng tôi mới có thể ra mặt can thiệp."
Hạng Thiếu Long quyết định ngay,Giả sử Doanh Doanh chịu chấp nhận, thì chúng ta cứ làm như vậy."
Huynh đệ Xương Bình quân cả mừng, cũng cảm động trong lòng lắm, biết Hạng Thiếu Long quá nửa là nể mặt bọn Xương Văn quân lập tức rời tiệc di tìm Doanh Doanh.
Lúc này Lã Bất Vi đột nhiên đứng dậy kính rượu với thái tử Ðan, đồng thời nói,Nghe nói kiếm pháp của quý quốc rất hiểm hóc, không biết có thể cho chúng tôi xem thử chăng?"
Toàn trường lập tức im lặng, ai nấy đều chú ý đến thái tử Ðan.
Hạng Thiếu Long giật mình, biết chuyện nhiều lần mình tiếp xúc với thái tử Ðan, đã lọt vào tai Lã Bất Vi.
Giờ đây y mượn cớ công nhiên làm khó người Yên, chính là để thị uy với mình.
Nếu mình bị buộc lòng phải động thủ, thì càng lọt vào kế của y.
Giờ đây ai có thể đánh bại Hạng Thiếu Long, thì lập tức có thể trở thành đệ nhất kiếm thủ của đại Tần.
Thái tử Ðan nghe xong vẫn không hề lộ vẻ ngạc nhiên, mỉm cười nói,Nghe nói Quản Trung Tà tiên sinh của quý phủ đã từng đại phát thần oai, đánh bại cao thủ của nước Tề, không biết lần này phải chăng lại sai y ra để tỏ uy phong hay chăng?"
Ðối với một người nắm trong tay đại quyền như thái tử Ðan, đã quen thấy cảnh này, trải qua phong ba sóng gió, biết rõ việc tỷ thí là không thể tránh khỏi, không những có thể khiến cho người xem khiếp đảm, nếu là khi hai nước qua lại với nhau, không chừng vì tỏ ra yếu ớt mà gây nên họa mất nước. Ngược lại chuyện thắng bại là thường tình của binh gia, tuy là mất mặt nhưng lại là chuyện ai ai cũng có thể chấp nhận được.
Ðể chỉ thẳng ra rằng Lã Bất Vi muốn mượn chuyện hạ nhục người Yên để lập oai, tạo cơ hội cho Quản Trung Tà thể hiện mình. Nếu Lã Bất Vi vẫn còn có ý sai Quản Trung Tà ra sân, thì chính là thái tử Ðan đã liệu việc như thần.
Nếu có kẻ ra đấu không phải là Quản Trung Tà, vậy thì trong tứ đại cao thủ dưới tay Lã Bất Vi, Lao ái coi như đã thoát ly khỏi môn hộ của y và ngả về phía thái hậu. Châu Tử Hoàn đêm qua đã bại vào tay Kinh Tuấn, không thể ra đấu nữa. Chỉ còn lại mình Lỗ Tàn, vì đêm qua thái tử Ðan đã thấy được kiếm lộ của y, nên có thể chọn người để ứng chiến.
Chỉ với ba câu nói ấy thôi mà đã thể hiện thái tử Ðan không phải hạng đơn giản.
Lã Bất Vi không ngờ thái tử Ðan có phản ứng nhanh nhạy như vậy, lời nói lại càng lợi hại hơn. Ha ha cười, đưa mắt sang Quản Trung Tà, Quản Trung Tà hiểu ý, cũng ngửa mặt lên trời cười ha ha, bước ra giữa sân cung kính thi lễ với thái tử Ðan rồi nói,Ðược thái tử Ðan khen ngợi như vậy, Trung Tà hổ thẹn không dám nhận, làm sao không dám phục tùng được, mong thái tử hãy phái cao thủ của quý quốc, để chúng tôi mở rộng tầm mắt."
Lần này đến lượt thái tử Ðan trong lòng kêu khổ, Lã Bất Vi làm như vậy khiến cho người ta cảm thấy y vốn không phải là phái Quản Trung Tà ra, nhưng vì câu nói của thái tử Ðan nên mới khiến y bước ra.
Mọi người thấy sắp có tỷ võ, lại có thể làm khó dễ người Yên, đều kêu hay.
Sự lợi hại của Quản Trung Tà đã truyền khắp nơi ở Hàm Dương, có phần vượt qua cả Hạng Thiếu Long. Còn câu chuyện bắn được hai mũi tên mà hạ được bốn con thủy điêu, khiến cho thanh thế của y lên ngang bằng với chuyện của Hạng Thiếu Long một lần ném năm cây phi châm.
Nhưng rất nhiều người vẫn chưa thấy được y giao thủ với kẻ khác, nên rất mong chờ, tận mắt chứng kiến được kiếm thuật của y.
Song chỉ cần nhìn thấy thân hình của y to cao hơn cả Hạng Thiếu Long, bất động như núi, khí độ vững vàng, thì đã là có phần hơn người.
Hạng Thiếu Long nén không được nhìn qua phía bọn nữ nhi quân, chỉ thấy đám thiếu nữ bao gồm cả Doanh Doanh và Lộc Ðan Nhi đang thì thầm rỉ tai nhau, lộ vẻ thần hồn điên đảo. Bụng giật thót, biết rõ nếu để cho Quản Trung Tà tỏ rõ thần uy, nói không chừng hai cô ả ưa thay đổi Doanh Doanh và Lộc Ðan Nhi sẽ ngả vào lòng y mất.
Vết thương nơi đùi cũng đã lành, nhưng có nên xuất chiến chăng?
Nhưng vì sợ thua mà không xuất chiến, ảnh hưởng về mặt tâm lý sẽ càng nghiêm trọng hơn, sẽ khiến cho bản thân sinh ra cảm giác e sợ y.
Khi ý nghĩ đang lướt qua đầu nhanh như điện chớp, thái tử Ðan giả vờ vui mừng phái một kiếm thủ ra sân.
Đề xuất Linh Dị: Mô Kim Quyết - Quỷ Môn Thiên Sư