Chương 356: Ðội Quân Đặc Biệt (3)

Người ấy báo tên là Diêm Ðộc.

Nhất thời mọi người đều lên tiếng trầm trồ, rõ ràng kẻ này cũng là hạng có tiếng.

Hạng Thiếu Long nén không được quay sang Xương Bình quân hỏi, Xương Bình quân vui vẻ nói,Kẻ này là một trong ba đại kiếm thủ nổi tiếng nhất của nước Yên, chúng tôi không hề biết y theo thái tử Ðan đến Hàm Dương, nghe nói thanh Yến Tường kiếm của y nhanh như điện chớp."

Hạng Thiếu Long nhìn kỹ Diêm Ðộc, kẻ này người cao gầy, huyệt thái dương nhô cao, nhãn thần đầy đủ, tuổi khoảng hai mươi lăm, hai mươi sáu, cũng không được anh tuấn lắm, nhưng khí độ rất phi phàm, chẳng phải tầm thường. Ðiều gây ấn tượng nhất của y là, khắp người mặc bộ y phục màu vàng, mũi khoằm như chim ưng, khiến người ta có cảm giác kẻ này thâm hiểm lạnh lùng.

Nhưng Quản Trung Tà còn nổi bật hơn, người mặc bộ võ phục trắng như tuyết, tóc được búi bằng một sợi dây màu đỏ, người cao hơn cả Diêm Ðộc nửa cái đầu.

Nếu nói Diêm Ðộc đang căng thẳng chờ đợi, thì y rất ung dung tự tại.

Khuôn mặt đẹp như được tạc bằng ngọc của y nở một nụ cười, chả trách nào Doanh Doanh tuy yêu Hạng Thiếu Long trước, nhưng vẫn đầu hàng trước y.

Lúc này hai người xoay về hướng tiểu Bàn và Chu Cơ, thỉnh cầu cho phép tỷ thí.

Tiểu Bàn tuy không biết lần tỷ thí này là nhằm vào Hạng Thiếu Long, nhưng không muốn để Quản Trung Tà có cơ hội ra oai, song ngặt vì Chu Cơ bên cạnh ra hiệu nên chỉ đành nói,Hai vị tỉ võ, chỉ là giao lưu giữa bằng hữu, hãy biết ngừng lại đúng lúc, đừng để quả nhân thấy cảnh máu đổ."

Hai người quỳ xuống nhận chỉ, song ai cũng biết tỉ võ lần này là dùng vũ khí thật của, muốn không làm tổn thương rất là khó.

Rồi có người mặc giáp cho hai người, Quản Trung Tà mỉm cười nói,Không cần mặc giáp nữa, Diêm huynh xin cứ tùy tiện!"

Diêm Ðộc chỉ đành từ chối mặc giáp, để tránh cho ảnh hưởng đến sự linh hoạt.

Hai người lúc này kiếm chưa rút ra khỏi vỏ, đứng sừng sững nhìn nhau.

Mọi người nín thở, sợ làm rối loạn sự chú ý của hai người.

Keng một tiếng, Diêm Ðộc rút ra thanh kiếm Yến Tường kiếm của mình trước, giơ ngang ngực thủ thế, nhưng những bọn cao minh như Hạng Thiếu Long đều thấy được y biết mình dưới tay Quản Trung Tà, nên mới mượn cơ rút kiếm để lấy lại ưu thế của mình.

Ðây là tình huống chỉ xảy ra khi cao thủ đối đầu với nhau, cũng giống như khi hai quân ra trận, chỉ cần thấy trận thế và sĩ khí, thì cũng có thể đại khái đoán ra được ai thắng ai thua.

Quản Trung Tà cười ha ha, tay trái vỗ lên thanh kiếm đang đeo ở hông phải, mới nói,Thanh kiếm này của Quản mỗ tên gọi là Trường Kích, do một thợ rèn giỏi của nước Việt đúc nên, trường kiếm dài năm xích, bốn thốn, so với trường kiếm bình thường dài hơn một xích, Diêm huynh xin đừng coi thường độ dài của nó!"

Keng một tiếng, Quản Trung Tà tay phải rút thanh trường kiếm ra, thanh kiếm ánh lên tia sáng lấp lánh, Quản Trung Tà vừa rút kiếm vừa phối hợp với bộ pháp bước tới phía trước, chỉ còn cách Diêm Ðộc bảy bước.

Hạng Thiếu Long thấy y dùng tay trái vỗ kiếm, trong lòng thoáng nghĩ ra một điều gì, nhưng không cụ thể.

Ðồng thời phất tay gọi cho thiết vệ, sai y lén về lều lấy thanh Mặc Tử kiếm.

Lúc ấy thanh Yến Tường kiếm của Diêm Ðộc cũng bay ra như một con én lượn, chém về phía Quản Trung Tà.

Keng một tiếng, hai người đồng thời thu kiếm lùi về sau, gườm gườm nhìn đối thủ.

Mọi người đều không dám thở mạnh, nhát kiếm vừa rồi chỉ là thử với nhau, tuồng hay vẫn nằm ở phía sau.

Hạng Thiếu Long thấy tay cầm kiếm của Diêm Ðộc hơi run run, biết y lực tay không bằng Quản Trung Tà, song Diêm Ðộc cũng có thể kể là hạng cao thủ, chỉ tiếc đối thủ của y là Quản Trung Tà.

Quản Trung Tà nở nụ cười tự tin, lạnh lùng quát lên một tiếng, rồi kiếm lại chém tới, góc độ hay lực đạo hầu nhu không khác gì mũi kiếm trước, nhưng những người bàng quang đều cảm thấy kiếm này hiểm hóc vô cùng, dù ai bước ra cũng khó mà chống đỡ.

Diêm Ðộc quát lớn, thanh Yến Tường kiếm đánh vòng qua, vẽ thành một đường vòng cung thật đẹp mắt, keng một tiếng, bắn mạnh vào cây Trường Kích của đối phương, đó gọi là phát ra sau mà đến trước, không hổ danh là Yến Tường, nhưng dù là như thế, nhưng vẫn phải lùi về phía sau nửa bước.

Khi Quản Trung Tà định tấn công tới, Diêm Ðộc lại quát lên một tiếng nữa, liên tiếp lùi ra sau ba bước, thanh Yến Tường không ngừng vẽ thành những vòng tròn nhỏ trước mặt đối thủ, dưới ánh đèn, những vòng tròn nhỏ này phát ra từ thanh kiếm, trông như những đốm lửa ma chơi.

Kiếm pháp như vậy, quả thật là kinh thế hãi tục, mọi người đang im phăng phắc thì chợt kêu ồ lên.

Quản Trung Tà không ngờ kiếm pháp của đối thủ lại tinh vi đến mức đó, có thể chặn lại đường tiến của y, lấy lại tinh thần, hú lên một tiếng dài, kiếm thế hơi thu về, sau đó lại phóng ra tiếp, chém thẳng vào ở giữa, kiếm phong rít lên, xé gió mà bay tới, chỉ với thế này, thì mọi người đã nghĩ khác. Quản Trung Tà uy võ như thiên binh thần tướng, khiến ai nấy đều có cảm giác không thể đánh bại y được.

Cảm giác ấy mạnh mẽ như vậy, cả Diêm Ðộc cũng không ngoại lệ, khí thế nhất thời giảm xuống hai phần.

Tiếng kiếm giao nhau liên tiếp vang lên, rồi hai người đột nhiên tách ra, kiếm chiêu trở nên nhanh như điện chớp, nhiều người không thấy được rõ ràng cho nên không thể biết được ai thắng ai bại nữa.

Keng một tiếng, Quản Trung Tà đút nhanh thanh kiếm vào vỏ, nhưng vẫn nhìn vào đối thủ, mũi kiếm như một con độc xà có mắt bay vào trong vỏ, ai nấy đều mở to mắt ra nhìn.

Bọn Doanh Doanh reo hò trợ oai cho y còn to hơn kẻ khác.

Thanh Yến Tường kiếm của Diêm Ðộc vẫn chĩa về phía đối phương nhưng mặt y trở nên trắng bệch, trán rịn mồ hôi, người lắc lư, chống thanh kiếm xuống đất, rõ ràng vì dùng quá sức nhiều mà trở nên mệt nhọc.

Sau đó ở ngang trán của y xuất hiện một vết máu rất ngay ngắn, vết thương chỉ ở ngoài da, tuy Quản Trung Tà đã lưu tình, nhưng vết thương nằm ở vị trí đó, e rằng sau này sẽ là một dấu hiệu thể hiện một nỗi nhục rất lớn.

Quản Trung Tà ôm quyền nói,Xin đa tạ đã nhường tay."

Rồi có người chạy ra đỡ Diêm Ðộc bước vào.

Trong tiếng hò reo của mọi người, Quản Trung Tà thi lễ với tiểu Bàn và thái tử Ðan.

Thái tử Ðan và Lãnh Ðình vẫn ung dung, nhưng Từ Ấy Tắc và những kẻ khác đều lộ vẻ phẫn nộ, rõ ràng nhát kiếm ấy của Quản Trung Tà là quá hiểm.

Lã Bất Vi cười lớn nói,Trung Tà đã không nghe lời dặn của bị quân, dưới kiếm thấy máu, theo lý phải phạt ngươi một chén."

Lần này cả thái tử Ðan và Lãnh Ðình đều lộ vẻ không vui, Lã Bất Vi quả thật đã hiếp người quá đáng.

Thái Trạch nói,Kiếm pháp của Trung Tà thật khiến cho chúng ta cao hứng, không biết Kinh phó thống lĩnh đã từng đại triển thần oai đêm qua đang ở đâu, có thể cho chúng tôi thấy được ai thấp ai cao?"

Quản Trung Tà đưa tay nhận chén rượu, trước tiên thi lễ với tiểu Bàn và Chu Cơ rồi sau đó nâng chén mời mọi người bốn bên, ai nấy đều nâng chén chúc mừng y.

Hạng Thiếu Long lúc này không còn nghi ngờ gì nữa, biết được Lã Bất Vi đang nhằm vào mình.

Theo gã suy đoán, Lã Bất Vi trước nay đều cho rằng tiểu Bàn có con mắt khác với mình, có lẽ cũng vì tâm lý trẻ sùng bái anh hùng của trẻ con, cho nên hy vọng trước khi gã chết thì phải làm nhục gã trước mặt mọi người, để cho mục tiêu sùng bái của tiểu Bàn chuyển sang Quản Trung Tà.

Thái Trạch vừa mở lời, gã không còn im lặng nữa, bình thản nói,Phó thống lĩnh có nhiệm vụ bên người, không thể ra dự tiệc, đành phải khiến Thái đại nhân thất vọng."

Thái Trạch như đã định kế trước, nói tiếp,Ðêm qua chẳng phải có một vị tên Hoàn Xỉ liên tiếp thắng ba trận sao?

Hãy cho chúng tôi thấy bản lĩnh của y lần nữa!"

Nhưng kẻ a dua Lã Bất Vi lập tức lên tiếng phụ họa.

Xương Bình quân cũng thấy không ổn, ghé tai Hạng Thiếu Long nói,Bọn chúng đang nhằm vào huynh! Hừ!"

Hạng Thiếu Long biết trận chiến này không thể tránh được, gã tuyệt không để Hoàn Xỉ xuất chiến, nếu bị Quản Trung Tà dùng thủ đoạn độc ác để giết y, không những có lỗi với Vương Tiễn mà phải khiến cho giấc mộng thành lập một toán quân riêng cho tiểu Bàn sẽ tan vỡ. Dù cho Hoàn Xỉ không bị thương nặng, cũng sẽ khiến cho tiếng tăm của y đã khó khăn tạo ra sẽ bị hủy ngay trong đêm nay.

Rồi Hạng Thiếu Long đưa mắt nhìn sang bọn Doanh Doanh, thấy bọn họ đều nhìn Quản Trung Tà với ánh mắt ngây ngất, biết được nếu không ra tay, không những Doanh Doanh sẽ chuyển sang Quản Trung Tà, mà cả Kinh Tuấn cũng mất đi Lộc Ðan Nhi.

Nghĩ sâu hơn, nếu mình lại nói Hoàn Xỉ cũng có nhiệm vụ, thì sau này bọn người của Lã Bất Vi sẽ đủ căn cứ mà nói rằng gã e sợ Quản Trung Tà.

Bất đồ nhìn sang tiểu Bàn, tiểu Bàn đang nhìn gã bằng ánh mắt chờ đợi.

Hào tình trong lòng Hạng Thiếu Long trỗi dậy, cười lớn một tiếng, đứng dậy, thản nhiên nói,Quản đại nhân có hứng thú như vậy, thì hãy để bổn tướng bồi tiếp đại nhân mấy chiêu vậy!“

Toàn trường đột nhiên im lặng đến nỗi có thể nghe được tiếng kim rơi, chỉ nghe được tiếng nổ lách tách của những ngọn đuốc, sau đó tiếng hoan hô vang lên không ngớt.

Quản Trung Tà mỉm cười nhìn gã nói,Hạng đại nhân không màng đến vết thương, cố gắng ra tay, nếu có gì bất trắc, mạt tướng sao đảm đương nổi."

Thái hậu Chu Cơ cũng lên tiếng,Thiếu Long, vạn lần đừng miễn cưỡng!"

Hạng Thiếu Long tháo thanh Huyết Lãng xuống, giao cho Ô Thư đang đứng ở phía sau, rồi nhận thanh Mặc Tử kiếm, lấy lại ý khí, thầm nghĩ sớm muộn gì cũng phải giao thủ với kẻ này, vậy thì đêm nay hãy cứ ra tay. Mỉm cười nói,Nếu Quản đại nhân có thể khiến cho vết thương ta vỡ ra lần nữa, thì coi như ta đã thua!"

Mọi người thấy lời lẽ của gã ngang ngược ép người, đều vỗ tay khen hay.

Hạng Thiếu Long đưa mắt nhìn thái tử Ðan, Lãnh Ðình rồi bước ra giữa sân, sánh vai cùng Quản Trung Tà, khấu đầu thi lễ với tiểu Bàn.

Đề xuất Voz: Trung hưng chi lộ
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN