Chương 371: Sói Dữ Trong Núi (2)

"Lý Viên thật hồ đồ, không biết Yên Nhiên tỷ ghét nhất là người Sở, Triệu Chi nói.

Kỷ Yên Nhiên nói,Cũng không thể nói như vậy, tuy bảo có mối hận vong quốc, nhưng mấy trăm năm qua nước lớn thôn tính nước nhỏ là chuyện bình thường. Nếu luận về diệt quốc nhiều hay ít, người Sở có thể gọi là quán quân. Ðã thống nhất được một dãy giang sơn ở phía đông nam, ảnh hưởng sâu rộng nhất đến văn hóa Trung Nguyên, diệt nước Việt của thiếp xong, sức ảnh hưởng càng lan rộng tới phần hạ du của Ðại Giang cho đến Hoài, Tứ, Nam Hải..."

Ngừng một lát thì tiếp tục nói,Không có nước nào ở Trung Nguyên có nền văn hóa phong phú đa dạng như nước Sở, một nguyên nhân chủ yếu trong đó, chính là nước Sở đã thôn tính mười mấy quốc gia và các bộ tộc, thông qua hình thức thông hôn để dung hợp các nền văn hóa lại với nhau. Nhưng về mặt chính trị thì đó lại trở thành một gánh nặng, cho đến hôm nay trong các nước, thế lực địa phương ở nước Sở là lớn mạnh nhất, rất nhiều lúc cả Hiếu Liệt vương cũng không thể nói làm là làm, nước Sở dao động trong việc kháng Tần, nói không chừng thực sự trong đó có những nỗi khổ không thể nói được."

Ðây gọi là nói chuyện với người đẹp trong một chốc, hơn cả đọc sách mười năm. Hạng Thiếu Long lại nghĩ đến toàn bộ sự việc ở đời này. Không ngờ sau này tiểu Bàn, tức Tần Thủy Hoàng trong tương lai đã thống nhất tất cả những quốc gia, văn hóa, dân tộc và nhân tài khác nhau dưới cờ của y, lại cảm thấy khoái trá vì mình đã một tay tạo nên một nhân vật ghê gớm như Tần Thủy Hoàng.

Rồi bọn ba người Ô Ðạt tắm xong, đốt đuốc lên.

Hai thiếu nữ vui mừng kêu lên.

ô Ðạt như thay hình đổi cốt, vẻ mặt tươi tắn, có thể đi được vài bước, tuy vẫn còn phải nhờ người khác đỡ, Hạng Thiếu Long luôn miệng kêu kỳ lạ.

Giờ đây đầm nước nóng chính là thiên hạ của họ.

Rồi Hạng Thiếu Long nhảy ùm xuống tắm cùng với hai người vợ của mình.

Sau năm ngày lòng vòng trong dãy Tần Lĩnh, mọi người mới biết là đã thật sự lạc đường.

Cảnh dãy Tần Lĩnh thật là đẹp, nhưng họ không có lòng dạ nào để ngắm nhìn nữa. Nhất là buổi tối có tiếng sói hoang tru lên thoắt gần thoắt xa, có vẻ như bọn chúng lúc nào cũng rình mò họ, khiến họ ngủ không yên giấc.

Chuyện vui duy nhất là Ô Ðạt dần khỏe lên, có thể tự mình đi được, giảm bớt được gánh nặng cho mọi người.

Hạng Thiếu Long bản thân có kinh nghiệm hành quân phong phú, biết cách nhìn sao trời, cứ đi thẳng về phía đông nam, biết rằng vượt qua được ngọn Tần Lĩnh, thì có thể đến được một nơi nào đó ở biên giới nước Sở.

Lại tiếp tục đi hai ngày, thêm hai con chiến mã bị ngã gục, địa thế bắt đầu thấp xuống, khí hậu trở nên ấm áp, không còn thấy những dòng sông băng nữa.

Trên cành cây ngọn lá không còn tích tuyết nữa, khiến ai nấy đều vui vẻ.

Ðêm nay họ tìm một nơi có lưng dựa vào núi để cắm trại, ăn xong buổi tối, ngoài những người trực đêm, những người khác đều nấp trong trại.

Khi bọn họ đang ngủ, Triệu Chi nói,Bầy sói đêm nay cớ gì kêu hung tợn đến thế?"

Hạng Thiếu Long nghiêng tai lắng nghe, phát giác tiếng tru của bầy sói tập trung ở sườn núi phía đông nam, tuy cảm thấy kỳ lạ, nhưng gã không muốn rời cái tổ ấm này, cười nói,Có lẽ biết được hai vị giai nhân da thịt thơm tho sắp rời bọn chúng, cho nên mới đặc biệt cử hành lễ tiễn đưa mà thôi."

Hai thiếu nữ cười rúc rích ôm lấy gã.

Trong lúc ấy, bỗng nhiên có tiếng tru, rồi có tiếng người quát tháo, nghe rất hỗn loạn, Hạng Thiếu Long bật dậy, căn dặn hai thiếu nữ cứ ở trong lều, vội vàng chạy ra.

Khi Hạng Thiếu Long nhảy ra khỏi lều, mọi người đều bước ra khỏi trại mình.

Hạng Thiếu Long căn dặn rất cả những người khác ở lại giữ trại, còn mình thì đốt đuốc cùng với Kinh Thiện, Kinh Kỳ, Ô Quang, Ô Ngôn và Ô Thư chạy về phía có tiếng người kêu đó.

Trèo lên được ngọn núi, trong tay ai nấy đều cầm cung tên, đi xuống được một đoạn dốc, tiếng tru của chó sói đã rõ dần lên, giúp cho bọn họ biết được bầy sói nên triển khai thế bao vây.

Con dốc ấy dài ba mươi trượng, hơn mười con chó sói nghe được mùi vị của họ, lập tức quay đầu xông về hướng họ, bọn chúng đều phóng nhanh như bay, xông về phía họ như mười luồng điện, nhe bộ nanh trắng ớn, đôi mắt của chúng phát ra màu xanh biếc vì phản chiếu với ánh đuốc, trông mà dựng tóc gáy.

Sáu mũi tên đồng thời bắn ra.

Sáu con sói hoang kêu thảm rồi ngã lăn xuống sườn đồi.

Vẫn còn gần mười con sói hung hãn không sợ chết lao tới, lúc này không còn thời gian cho họ lắp tên nữa, ai nấy đều rút kiếm ra, chém về phía bầy sói.

Máu tươi văng tung tóe, sói hoang kêu thảm.

Bầy sói hoang này rất nhanh nhẹn, may mà sáu người đều là những tay cao thủ, ở những nơi hiểm yếu trong người đều được giáp bảo vệ, nhưng vẫn khó mà ứng phó được.

Hạng Thiếu Long vừa chém ra được một đầu sói, một con sói xông thẳng vào bên hông, rồi luồn ra trước cắn vào cổ họng của gã.

Hạng Thiếu Long quát một tiếng, tung chân phải ra, trúng vào ngực con sói.

Nào ngờ con sói cúi đầu ngoạm lấy giày của gã, may mà thanh kiếm rút về chém vào hai mắt con sói, nó kêu rống lên, rồi lùi ra sau, nhưng ở giày vẫn còn để lại hai dấu răng, có thể thấy răng sói thật là sắc bén.

Kinh Thiện và Kinh Kỳ đã quen săn sói, không hề e sợ, lại còn quát lớn xông về phía trước, kiếm huơ chân đá, khiến cho bầy sói hoảng sợ chạy đi.

ô Quang hừ một tiếng, chém một con sói đang xông về phía gã, khiến nó ngã lăn xuống đất.

Gã đưa tay ra chụp con sói ném xuống sườn dốc, nhưng cánh tay đã chảy máu.

Khi Hạng Thiếu Long tung chân đá bay một con sói đang xông về phía Ô Quang, mười con sói lớp chết, lớp bị thương chạy tán loạn.

Nhìn quanh, ngoài Kinh Thiện, ai cũng bị thương do sói chộp trúng, bất đồ trong lòng thấy kinh hãi, không ngờ bầy sói hoang này lại hung hãn lợi hại đến thế.

Tiếng tru rõ ràng dần dần đã giảm, ở dưới cuối dốc vẫn còn văng vẳng tiếng kêu.

Mọi người đều không ngờ ở nơi thâm sơn cùng cốc này lại có thể gặp được con người, cảm thấy tò mò, quên cả bầy sói hung hãn, nên kết lại thành trận thế, lắp tên vào cung, cùng nhau lò dò bước xuống.

Phía dưới là một nơi bằng phẳng, bốn mặt đều có núi, gần một trăm con sói đang tụ tập ở phía đông, không ngừng xông lên dốc đá.

Trên dốc thì có ánh lửa, nhưng có lẽ cũng đã sắp tắt.

Trong bóng tối, chỉ nghe thấy tiếng người chứ không thấy người đâu.

Bầy sói thấy người đến thì vội vàng tản ta, có mấy con xông tới về phía bọn họ đều bị bắn ngã.

Lần này mọi người đã biết sợ, vừa dùng đuốc để xua đuổi, vừa lắp tên mới để bắn ra.

Bầy sói có liên tiếp mấy con ngã xuống, khi Kinh Thiện và Kinh Kỳ dẫn đầu, đến bên tảng đá, bầy sói đã tản ra xa, không dám đến gần nữa.

Bọn Kinh Thiện thì xông tới chém tiếp, hả được mối giận lúc nãy.

Hạng Thiếu Long biết bầy sói đã khiếp sợ, nên đã yên tâm, ngẩng lên phía trên nói,Trên đó là bằng hữu phương nào, có người bị thương không?"

Một đống người hiện ra, ôm quyền nói,Ða tạ các vị tráng sĩ đã ra tay giúp đỡ! Chúng ta có ba người bị sói cắn, nhưng đều không có nguy hiểm đến tính mạng, chỉ cần thắp lửa lên, thì có thể chịu ánh sáng được."

Hạng Thiếu Long nghe y nói rất rành rọt, nhưng hình như có điều gì đang giấu giếm, có lẽ có lòng đề phòng đến bọn họ cho nên mời bọn họ bước lên gặp mặt, cũng không trách.

Cao giọng nói,Ðã là như thế, chúng tôi phụ trách đuổi bầy sói đi, huynh đại hãy xuống mà lấy củi khô để nổi lửa."

Rồi ra hiệu cho mọi người, tiếp tục đuổi giết bầy sói.

Đề xuất Huyền Huyễn: Long Vương Truyền Thuyết
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN