Chương 372: Kết Bạn Đồng Hành (1)
S
áng hôm sau thức dậy, hai thiếu nữ đã rời trại.
Hạng Thiếu Long vì đêm qua phải xua đuổi bầy sói, đến nửa đêm mới về, giờ đây mặt trời đã quá cây sào mới có thể dậy được.
Ðang rửa ráy mặt mũi, thì có khách đến.
Người ấy mặt vuông tai lớn, dáng vẻ oai vũ, người mặc võ phục, rõ ràng là hạng có thân thủ cao minh, tay trái thì bị băng bó, chắc là vết thương do bầy sói để lại.
Biết Hạng Thiếu Long là kẻ đứng đầu, người ấy bước về phía trước nói,Bỉ nhân là Trang Khổng, không biết quý tính đại danh của tráng sĩ, đêm qua vẫn chưa thỉnh giáo đại danh của ân công, giờ đây phu nhân giao cho trọng trách, nên sáng nay đến đây để thỉnh tội!"
Hạng Thiếu Long thấy y vẫn chưa tỏ rõ thân phận của mình, lại biết đối phương có nữ nhân đi cùng, kinh ngạc nói,Huynh đài đã không chịu tiết lộ thân phận hành tung, cớ gì đến để thám thính lai lịch của chúng tôi? Hay là chúng ta chỉ là bèo nước gặp nhau, thôi thì cứ chia tay ở đây."
Trang Khổng không ngờ Hạng Thiếu Long trực tiếp như vậy, lại chỉ ra mình cố ý giấu giếm lai lịch, nên lúng túng, nhưng y cũng là kẻ không tầm thường, nói,ân công trách rất phải, chỉ hận là thuận theo lệnh của phu nhân, không được tùy ý biểu lộ thân phận. Song tại hạ vừa thấy ân công thì trong lòng đã ưa thích, hay là để bỉ nhân thỉnh thị phu nhân trước, sau đó lại đến gặp ân công được chăng?"
Lúc này Triệu Chi và Kỷ Yên Nhiên nắm tay từ trong rừng bước về trại, khiến cho Trang Khổng ngẩn người ra, rõ ràng là không ngờ rằng ở nơi này mà lại thấy được tuyệt thế giai nhân.
Lúc này Hạng Thiếu Long cười nói,Chuyện này có thể miễn, chúng tôi cũng đang có việc gấp, cần phải lên đường, thôi cứ như vậy! Chúc Trang huynh và quý phu nhân lên đường suôn sẻ."
Trang Khổng giật mình, khẩn thiết nói,ân công phải chăng muốn vào biên giới nước Sở?"
Hai thiếu nữ nghe Hạng Thiếu Long và người ấy nói chuyện, thì đã biết được đại khái, đứng một bên.
Hạng Thiếu Long sững người,Nơi này cứ đi mãi chẳng phải là quận Hán Trung hay sao? Lẽ ra phải thuộc về nước Tần mới phải."
Trang Khổng ngạc nhiên nói,ân công e rằng đã lạc đường. Nơi đây là một ngọn trong dãy Tần Lĩnh, bắc ngang qua hai quận Hán Trung và Nam Dương, cho đến biên giới nước Sở, nếu đi đúng hướng còn phải năm ngày nữa mới đến.
Tiểu nhân đã từng đi qua hai lần, nhất định không sai."
Hạng Thiếu Long không khỏi rủa thầm Ðỗ Bích, nếu không phải người của y buộc phải rời khỏi lộ tuyến, thì mười ngày trước đã đuổi kịp Ðằng Dực, giờ đây chẳng biết lạc đến nơi nào. Nhớ lại những gian nan, chẳng còn lòng dạ nào để quay lại nữa. Giờ cách duy nhất chỉ có thể tiến vào biên giới nước Sở, sau đó lại tìm cách hội họp với Ðằng Dực.
Thở dài nói,Các vị cũng đến nước Sở ư?"
Trang Khổng nói,Chính là như thế, nếu tráng sĩ không chê, thì hãy kết bạn đồng hành, trên đường cũng có thể tiếp ứng với nhau được."
Hạng Thiếu Long nhủ thầm đối phương chắc là đêm qua đã bị bầy sói dọa chết khiếp, nên trầm ngâm một lát rồi nói,Các vị có tất cả bao nhiêu người?"
Trang Khổng nói,Ngoài phu nhân, còn có bốn nữ nhân, một trẻ con và mười lăm tùy tùng, trong đó bao gồm cả bỉ nhân Hạng Thiếu Long trong lòng nghĩ, nếu không có Trang Khổng dẫn đường thì cũng không biết sẽ đi bao lâu nữa. Chỉ cần ra khỏi dãy Tần Lĩnh, thì sẽ không xảy ra chuyện gì nữa, nên gật đầu chấp nhận.
Trang Khổng cả mừng, cả tên của Hạng Thiếu Long cũng quên hỏi, hẹn trong chốc lát sẽ gặp nhau ở cuối dốc, vội vàng bỏ đi.
Kỷ Yên Nhiên mỉm cười nói,Nhìn kẻ này y phục chỉnh tề, lại nghe được khẩu âm, thì biết y chính là quí tộc nước Sở, phu quân hãy cẩn thận mới được."
Hạng Thiếu Long cười,Tạm thời hãy gọi ta là Hạng Nhiên, nàng là đại phu nhân, Chi Chi là nhị phu nhân, lần này đến nước Sở để buôn bán, bọn họ không tin cũng chẳng còn cách nào nữa."
Khi bọn Hạng Thiếu Long nhổ trại dắt ngựa, mười lăm người Trang Khổng và bọn nữ nhân cùng một đứa trẻ đã sớm đứng chờ.
Mười lăm người ấy đã có gần một nửa bị thương, trong đó có hai người bị thương ở mặt và cổ, nhìn rất đáng sợ.
Chỉ cần quan sát tình thế, thì có thể biết được kẻ nào là một hảo thủ, ngoài Trang Khổng, còn có hai người thoát nạn.
Bọn nữ nhân quá nửa đều đội nón tre, dùng vải che mặt, tuy có thể nhìn loáng thoáng, nhưng không rõ ràng. Hai thiếu phụ không che mặt thì cao to vạm vỡ, mặt mũi xấu xí, không đáng nhìn.
Ba người khác thì dáng vẻ yểu điệu, vừa nhìn đã biết đó là những nữ sĩ có thân phận cao quý, nhờ ba người này chỉ che nửa mặt nên có thể thấy được dáng vẻ tuyệt đẹp. Trong đó có một nữ nhân dáng người cao, tuổi tác có vẻ lớn nhất, khoảng ngoài ba mươi, xem ra đây chính là vị phu nhân mà Trang Khổng nói.
Ðứa trẻ mặt mũi thanh tú, hai mắt linh hoạt, khoảng mười một đến mười hai tuổi, thấy bọn Hạng Thiếu Long thì nhìn bọn họ với vẻ tò mò.
Năm nữ nhân thấy gã đến, đều cúi mình thi lễ, mắt thì nhìn bọn Kỷ Yên Nhiên.
Vị phu nhân ấy lên tiếng trước,Thiếp thân phu quân họ Trang, tiên sinh đêm qua đã ra tay giúp đỡ, thiếp thân sẽ không quên, xin hỏi cao danh quý tánh của tiên sinh, để cho thiếp thân có thể ghi nhớ vào trong dạ."
Hạng Thiếu Long đến bên nàng, thi lễ xong rồi cười nói,Tại hạ Hạng Nhiên, đây là hai vị phu nhân của tại hạ, lần này đến nước Sở là để tìm chút may mắn, xem ra có thể mua được thứ gì, không ngờ lại lạc đường, nhưng nếu không lạc đường, thì sẽ không gặp được phu nhân và quý thuộc, vị tiểu ca đây phải chăng là lệnh lang?"
Trang phu nhân nhìn Hạng Thiếu Long qua tấm vải che, nói,Chính là vị tiểu nhi Trang Bảo Nghĩa, hai người kia chính là tam muội và tứ muội Vưu Thúy Chi và Vưu Ngân Chi của thân thiếp, còn lại đều là nô bộc trong phủ của thân thiếp.
Hai thiếu nữ e thẹn cúi đầu.
Trang phu nhân nhìn Kỷ Yên Nhiên, như có vẻ nghĩ ngợi điều gì, nhưng không nói ra,Không ngờ bầy sói hoang này lại không sợ con người, chúng tôi đã có phòng bị, nhưng suýt chút nữa bị cắn chết, may có tráng sĩ giải vây. Giờ đây lại có tráng sĩ cùng đi, trong lòng đã yên tâm hơn nhiều."
Hạng Thiếu Long nhìn bầu trời, mỉm cười,Không còn nhiều thời gian nữa, chúng ta hãy lập tức lên đường."
Trang phu nhân gật đầu, Trang Khổng vội vàng dắt ngựa đến, đỡ ba chị em của Trang phu nhân cùng với đứa trẻ lên lưng ngựa. Trang Bảo Nghĩa ấy, tuổi tuy còn nhỏ nhưng ngồi trên lưng ngựa rất vững Vàng, không hề e sợ.
Mọi người cứ thế xuống núi.
Trang Khổng thật sự không hề nói khoác, quả đúng là rất rành đường, giúp được cho Hạng Thiếu Long rất nhiều.
Nhưng vì ba nữ nhân và đứa trẻ phải có người dắt ngựa mới có thể đi được, nên tốc độ bị chậm lại, song đó là chuyện bất đắc dĩ.
Trên đường, người của hai bên không hề nói chuyện, chỉ có Trang Khổng chốc chốc lại chỉ những cảnh đẹp bên đường, khiến cho Hạng Thiếu Long có cảm giác tham gia một chuyến du lịch.
Ðến tối khi hạ trại, bọn Trang phu nhân thì nấp trong trại dùng cơm, nên càng không có cơ hội để nói chuyện.
Cứ như vậy đi đường được năm ngày, cuối cùng biên giới nước Sở đã ở trước mặt.
Ðêm đó cũng hạ trại nghỉ ngơi như bình thường, Hạng Thiếu Long cùng hai người vợ yêu và đám thiết vệ ngồi vây quanh đống lửa, vừa nướng thức ăn, vừa nói chuyện râm ran.
Đề xuất Tiên Hiệp: Tiên Tôn Lạc Vô Cực