Chương 415: Gặp Nhau Lần Cuối (1)

H

ạng Thiếu Long cùng thái tử Ðan về đến Ô phủ, bọn Từ Ấy Tắc nằm mơ cũng không ngờ rằng trong chốc lát gã đã cứu được chủ của mình, nên ai đấy đều vui mừng, cảm kích đến nỗi rơi lệ.

Hạng Thiếu Long trong lòng mong nhớ Triệu Nhã, Ô Ðình Phương, Bảo Nhi nên vội vàng cáo lui, để cho Ðào Phương và Ðằng Dực tiếp đãi thái tử Ðan, vội vàng vào trong phủ, bọn nô tỳ thấy gã về, ai nấy cũng vui mừng.

Khi vào đến hoa viên, ở nơi tiểu đình có tiếng nam nữ nói chuyện, nhưng không rõ ràng.

Gã không thèm để ý, bước ngang qua, lúc ấy có tiếng bước chân ở phía sau vang lên, một giọng thiếu nữ nói,Ðại gia đã về!"

Hạng Thiếu Long quay đầu nhìn lại, thì ra đó là Châu Vi.

Nàng có vẻ vì cuộc sống đã sung sướng hơn trước, nên người đã có da thịt hơn, càng xinh xắn hơn lúc trước, quỳ xuống dưới đất, khuôn mặt hơi đỏ, dáng vẻ rất kỳ lạ.

Hạng Thiếu Long ngạc nhiên không biết nàng đang nói chuyện với ai, một bóng người thoáng qua, thì ra Ô Quả tù trong ngõ trúc đuổi theo, lại còn kêu,Tiểu Vi Vi! ôi chao! Hạng gia, tiểu nhân..." rồi quỳ xuống bên cạnh Châu Vi, vẻ mặt rất lúng túng.

Hạng Thiếu Long trong bụng mới vỡ lẽ ra, biết Ô Quả đã thích Châu Vi, nên đang theo đuổi nàng.

Ngày trước chính mình đã xúi giục Kinh Tuấn đeo đuổi Châu Vi, xem ra Kinh Tuấn chỉ thích mỗi mình Lộc Ðan Nhi, nên mới đẩy sang cho Ô Quả, trong bụng cũng vui mừng lắm.

Châu Vi thấy Ô Quả quỳ bên cạnh nàng, vội vàng lườm y, rồi hốt hoảng nói,Ðại gia! Tiểu Vi..."

Hạng Thiếu Long bước về phía trước đỡ hai người dậy, vui mừng nói,Tiểu Vi không cần giải thích nữa, thấy hai ngươi như thế này ta cũng vui lắm, nào có ý trách phạt."

Châu Vi hơi đỏ mặt, cúi đầu nói,Ðại gia không phải như thế đâu."

Hạng Thiếu Long thấy nàng khi nói chuyện thì không giám nhìn mình, biết được nàng cũng có ý với Ô Quả, khi định lên tiếng thì Ô Quả nhảy cẫng lên, lộn một vòng, ôm lấy cánh tay của Châu Vi nói,Tiểu Vi Vi! Ta nói không sai mà!

Hạng gia nhất định sẽ không trách chúng ta đâu."

Châu Vi cố rút tay ra, giận dỗi nói,Nhà ngươi mau tránh ra chỗ khác cho ta, người ta còn phải hầu hạ đại gia nữa."

Hạng Thiếu Long ha hả cười nói,Tiểu Vi không cần phải hầu hạ ta nữa. Từ hôm nay trở đi, Ô Quả sẽ hầu hạ nàng vậy!

Nói xong thì cất bước, chỉ để lại Ô Quả và Châu Vi đứng trong vườn.

Vừa bước đến nhà sau, một làn gió nhào tới, hai người Ðiền Trinh và Ðiền Phụng chạy ra, ngã vào lòng gã mà khóc, run lên bần bật như những con chim nhỏ.

Hạng Thiếu Long ôm chặt hai người, bước vào đại sảnh.

Ô Ðình Phương và Kỷ Yên Nhiên đang ngồi trò chuyện, còn Hạng Bảo Nhi thì đang nằm trong lòng Kỷ Yên Nhiên, lúc này Hạng Bảo Nhi đã được ba tuổi.

Ô Ðình Phương thấy Hạng Thiếu Long thì lao về hướng gã.

Hạng Thiếu Long buông hai chị em họ Ðiền, ôm nàng vào lòng, Ô Ðình Phương nước mắt lưng tròng, nói bằng giọng trách cứ,Bây giờ chàng mới chịu trở về nhà sao?"

Khi Hạng Thiếu Long đang dỗ dành nàng, thì Kỷ Yên Nhiên bế Hạng Bảo Nhi đến trao cho gã.

Hạng Bảo Nhi ôm lấy vai gã, kêu,Cha!"

Hạng Thiếu Long vui mừng đến nỗi hôn như mưa lên đôi má nhỏ của Bảo Nhi, trong lòng tràn trề tình thân gia đình.

Kỷ Yên Nhiên cười nói,Ðược rồi, hãy vào phòng gặp Nhã tỉ đi, Nhã tỉ chắc cũng thức dậy rồi."

Hạng Thiếu Long biết Triệu Nhã không có thói quen ngủ trưa, giật mình nói,Nhã nhi sao rồi?"

Kỷ Yên Nhiên chợt buồn,Sức khỏe của Nhã tỉ rất yếu ớt, hãy mau vào thăm! Nhã tỉ đợi chàng đến khổ."

Hạng Thiếu Long đưa Bảo Nhi lại cho Kỷ Yên Nhiên, thuận miệng hỏi,Chi Chi và Nhu tỉ đâu?"

"Ba tỉ muội bọn họ gặp nhau, chẳng thèm để ý đến ai nữa, Ô Ðình Phương vui vẻ nói.

Hạng Thiếu Long hôn lên má Ô Ðình Phương, tỉ muội họ Ðiền hớn hở kéo gã vào phòng phía đông.

Ðến một căn phòng yên ắng, Triệu Nhã vẫn ngủ say chưa tỉnh, một ả tỳ nữ đang đứng cạnh hầu hạ.

Tỷ muội họ Ðiền kéo ả nữ tỳ ra ngoài.

Khi trong phòng chỉ còn lại mình gã và Triệu Nhã, gã ngồi bên mép giường, trong lòng dâng lên tình yêu, nhìn mỹ nhân vốn đã chịu nhiều đau khổ này.

Hạng Thiếu Long đưa tay vuốt má nàng, âu yếm kêu,Nhã nhi! Nhã nhi!"

Triệu Nhã dần tỉnh dậy, mở to mắt nhìn, thấy Hạng Thiếu Long thì kêu lên một tiếng, gắng gượng ngồi dậy.

Hạng Thiếu Long ôm nàng vào lòng, hôn lên môi nàng.

Triệu Nhã không biết có sức lực ở đâu mà ôm gã thật chắc, ngẩng mặt lên, cười hỏi,Nam nhân của thiếp cuối cùng đã quay về, Ô kìa tại sao lại khóc? Người ta không khóc kia mà!“ Hạng Thiếu Long ôm lấy mình nàng, than,Nàng đã ốm đi nhiều."

Triệu Nhã hôn lên đầu mũi gã, vui mừng nói,Người ta nhớ chàng biết bao, không được tính nợ cũ với người ta đấy nhé.

Hạng Thiếu Long nói,Nàng phải khỏe lại, cùng ta du sơn ngoạn thủy."

Triệu Nhã mỉm cười nói,Bệnh của thiếp không thể khỏe được đâu, nhưng chỉ cần những ngày cuối cùng có người yêu bên thương nhất, là coi như trời cao kia đã thương tình Triệu Nhã rồi."

Hạng Thiếu Long dâng lên cảm giác không hay, trách cứ,Không được nói những lời như thế, nàng nhất định sẽ khỏe, tình yêu của ta đối với nàng chính là tiên đơn diệu dược hay nhất trên đời này, còn tốt hơn cả những bậc y sư."

Triệu Nhã bật cười rồi hôn lên đôi môi gã, sau đó nói,Ðỡ người ta dậy!"

Hạng Thiếu Long đỡ nàng ngồi dậy bên mép giường.

Triệu Nhã cố gắng ôm lấy cổ gã, nói bằng giọng yếu ớt,Thiếp muốn ra ngoài tản bộ! Nhìn kìa! Tuyết rơi!“ Hạng Thiếu Long nhìn ra ngoài khung cửa, quả nhiên tuyết đã rơi, nhưng vì không nỡ làm trái ý nàng, tìm một tấm mền dày, quấn nàng vào trong, rồi đưa nàng ra ngoài tiểu đình, âu yếm nói,Nhã nhi cảm thấy chỗ nào không khỏe?"

Triệu Nhã ngả người vào gã, nhìn bầu trời đầy tuyết, mỉm cười nói,Chàng nói lúc trước đấy à? Là cảm giác mình không còn chút sức lực, đứng hay ngồi đều cảm thấy chóng mặt, có lúc nhớ đến chàng thì tim lại nhói lên. Nhưng giờ đây lại tất cả đều khỏe, lại còn muốn ăn chút gì nữa!"

Hạng Thiếu Long nhích ra, nói,Ta sai người làm chút thức ăn cho nàng nhé! Thích ăn thứ gì đây?"

Triệu Nhã nhìn gã đăm đắm, mỉm cười lắc đầu,Không! Đó chỉ là cảm giác, giờ đây thiếp chỉ cần chàng ôm lấy, để Nhã nhi biết rằng Hạng Thiếu Long vẫn còn thương yêu Nhã nhi, Nhã nhi đã cảm thấy thỏa mãn rồi."

Hạng Thiếu Long nhìn kỹ khuôn mặt nàng, chỉ thấy sắc mặt của nàng trở nên hồng hào, đôi mắt kỳ lạ, Triệu Nhã dịu dàng bảo,Bọn Triệu Ðạt rất trung thành với Nhã nhi, chàng xem có chuyện gì thích hợp với bọn chúng thì hãy để cho bọn chúng giúp chàng! Vì thiếp mà bọn chúng vẫn chưa thành gia lập thất, tâm nguyện này phải nhờ chàng hoàn thành cho Nhã nhi thôi."

Hạng Thiếu Long lúc này mới cảm thấy không ổn lắm, giật mình nói,Không được nói những lời như thế nữa, nàng sẽ mau chóng khỏe lại thôi."

Triệu Nhã bình thản cười,Hãy nhìn kìa! Tuyết rơi đẹp biết bao, bao nhiêu những điều xấu xa trên đời này đều được phủ trắng xóa. Nhã nhi tuy có nhiều nam nhân, nhưng người thật sự yêu mình chỉ có mỗi chàng Thiếu Long mà thôi, những người khác đều quên cả. Lẽ ra thiếp đã chết ở Ðại Lương, nhưng biết rằng vẫn còn có cơ hội gặp lại chàng, nên mới có thể gắng gượng đến lúc này, lúc nãy nếu không phải chàng đã gọi thiếp, e rằng thiếp đã không còn tỉnh lại được nữa. Thiếu Long ơi! Ðừng khóc!" rồi đưa tay lau nước mắt cho gã.

Đề xuất Voz: [Kể chuyện] Những chuyện éo le thực tế
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN