Chương 416: Gặp Nhau Lần Cuối (2)

Hạng Thiếu Long thấy toàn thân lạnh giá, lòng đau như dao cắt, ruột đứt từng đoạn, run giọng nói,Nhã nhi đừng dọa ta, nàng phải cố gắng lên, cuộc đời này vẫn còn nhiều điều đẹp đẽ lắm, đang chờ nàng hưởng thụ."

Triệu Nhã mỉm cười nói,Những thứ đẹp đẽ thường rất ngắn ngủi. Thiếp nhớ lại lần đầu tiên khi gặp chàng ở trên đường Hàm Ðan, lúc ấy chàng quần áo rách rưới, dáng vẻ ngơ ngác, nhưng còn oai phong hơn cả vương hầu quý tộc, khiến cho Nhã nhi không cách nào đè nén nổi lửa tình trong lòng mình."

Ngừng một lát rồi nhìn gã bằng đôi mắt long lanh, nhẹ giọng ngâm,Kim phong ngọc lộ nhất tương phùng, tượng tháng khuyết nhân gian vô số. Có còn nhớ lại hai câu thơ lúc chàng nói với người ta ở Tào tiểu lâu hay không? Đó là lời tự tình hay nhất trong đời của Nhã nhi nghe được. Người ta sở dĩ gắng gượng ở lại Ðại Lương là vì hai câu này, nhưng cuối cùng vẫn phải gặp lại chàng."

Rồi ôm chặt gã nói,Thiếu Long ơi! Chàng chính là giọt mật ngọt ngào của Triệu Nhã! Chàng hãy hôn thiếp đi!"

Trái tim của Hạng Thiếu Long như tan nát, gã cúi xuống hôn lên đôi môi Triệu Nhã.

Hơi thở của Triệu Nhã trở nên gấp gáp một cách kỳ lạ.

Cuối cùng thân hình nàng đổ vào người Hạng Thiếu Long, làn môi lạnh giá.

Khi Hạng Thiếu Long ngạc nhiên rời khỏi môi nàng, thì phát giác nàng đã đứt hơi. Nhưng trên môi nàng vẫn còn nụ cười hạnh phúc, đôi mắt khép hờ, giống như đang ngủ vậy. Nhưng gã biết rằng nàng mãi mãi sẽ không tỉnh dậy nữa.

Bởi vì nàng có thể gắng gượng cho đến ngày hôm nay, chỉ vì nàng mong muốn được gặp mặt gã lần cuối!

Cái chết của Triệu Nhã, khiến cho Hạng Thiếu Long cảm thấy mọi chuyện của mình ở Hàm Ðan lúc trước cũng chôn vùi vào dĩ vãng.

Ba mỹ nữ quý tộc có quan hệ với gã trước sau đều qua đời, mỗi lần đều đả kích gã, khiến cho gã lúc này có cảm giác như ngây dại đi.

Gã thực sự đau lòng.

Trong vòng một ngày, gã đã tận mắt thấy Lộc Công và Triệu Nhã qua đời, cả hai đều chết đột ngột, khiến cho gã không thể chịu đựng nổi sự dày vò về tinh thần và thể xác!

Sau khi giao chuyện hậu sự của Triệu Nhã cho Ðào Phương, gã theo lời trăn trối của Triệu Nhã mà an ủi bọn Triệu Ðạt, rồi một mình trốn trong phòng khóc to, sau đó chìm vào giấc ngủ. Khi tỉnh dậy mới thấy Ô Ðình Phương đang cuộn tròn ngủ trong lòng mình, vội vàng gọi nàng dậy rồi tắm rửa vào hoàng cung.

Ðằng Dực, Kinh Tuấn và thập bát thiết vệ cùng theo.

Giờ đây cuộc đấu tranh với Lã Bất Vi ngày càng kịch liệt, có thể bị phục kích bất cứ lúc nào, cho nên mỗi người khi ra ngoài đều phải rất cẩn thận.

Ðây có lẽ là lần đầu tiên Hạng Thiếu Long thượng triều.

Trong tình huống bình thường, một võ quan giữ thành như gã, không thể tham gia buổi lễ lên triều.

Ba quân cấm vệ, đô ky, đô vệ phụ trách bảo vệ an toàn cho hoàng thành, trong tình huống trung ương tạp quyền, về mặt lý luận thì giống như ba nội đình chỉ huy, mà gã nội sử Lao ái là người phụ trách liên lạc, tuy không phải là cấp trên của ba quân này, nhưng vẫn có tư cách lên triều.

May mà Hạng Thiếu Long còn có một thân phận khác là thái phó. Theo truyền thống thì khi bị quân vẫn chưa thành niên, thái phó được cho phép lên triều. Vừa bước vào cửa cung, Xương Bình quân và Xương Văn quân đã chặn Hạng Thiếu Long lại, kéo qua một bên trò chuyện.

Hai người này vừa sợ vừa vui, rõ ràng đã biết chuyện gã đề nghị cho Xương Bình quân làm tả thừa tướng.

Cả ba người xuống ngựa, Xương Bình quân cười mếu nói,Ta cũng không biết nên cảm kích hay nên đập cho huynh một trận, bị quân đêm qua đã tìm ta, nói rằng huynh đề nghị cho ta thay thế Từ tướng. ôi chao, tại sao huynh lại không làm? Nếu huynh chịu làm tả thừa tướng, bọn người chúng tôi ai ai cũng tuân phục."

Xương Văn quân hơi hoài nghi nói,Có lẽ chuyện này là họa chứ không phải là phúc."

Ðằng Dực cười,Không ngờ hai người lúc bình thường không sợ trời đất, nhưng giờ đây lại sợ thăng quan phát tài, thật khiến cho người ta tức cười."

Kinh Tuấn nói,Có bị quân và chúng tôi ở sau lưng ủng hộ, chắc không xảy ra chuyện gì lớn đâu?"

Xương Bình quân tức giận nói,Các người nói thật dễ nghe, Lã Bất Vi giờ đây quyền hành nghiêng ngả trong triều ngoài nội, ai ai cũng là kẻ a dua, đều có ý muốn đi theo y. Còn Hạng Thiếu Long nhà ngươi thì lại nấp một bên, đưa ta ra để đối đầu với y, sau này ta còn mấy ngày được an vui nữa?"

Hạng Thiếu Long ôm vai y, bình thản nói,Hãy yên tâm đi! Có Lý Tư ở sau lưng chỉ bảo cho ngươi, Lã Bất Vi lại không còn Mạc Ngao nữa, còn sợ gì y? Nào, chúng ta bước vào đi."

Xương Bình quân nói với vẻ nghi ngờ,Lý Tư công việc bận rộn, còn thời gian đâu để mà giúp đỡ ta?"

Hạng Thiếu Long không nói gì, kéo huynh đệ Xương Bình quân đi.

Khi trăm quan quỳ xuống hành lễ, tiểu Bàn ngồi trên ngai vàng, Chu Cơ thì ngồi bên phải ở phía sau y.

Bậc cấp trên ngai vàng trong cung điện chia làm hai tầng, thân vệ của tiểu Bàn do Xương Bình quân, Xương Văn quân xuất lĩnh, đứng từ bậc cấp kéo ra tới cửa điện, không khí rất trang nghiêm.

Ngoài cấm vệ, kẻ vào điện đều không được mang binh khí.

Hơn bảy mươi văn quan võ tướng, đều mặc quan phục chỉnh tề, bên phải là bọn văn quan do Lã Bất Vi đứng đầu, tiếp theo là Vương Quan, Thái Trạch, Giả Công Thành, Vân Dương quân Doanh Ngạo, Nghĩa Cự quân Doanh Lâu, Lý Tư và Lao ái đứng xếp ở hàng thứ mười bảy và mười tám, quan chức của họ tương đối cao.

Còn một bên là do Vương Lăng đứng đầu, tiếp theo là Vương Hột, Mông Ngao, Ðỗ Bích.

Hạng Thiếu Long là thái phó, địa vị cao, đứng ở dưới sau Ðỗ Bích, tiếp theo là hơn ba mươi người nữa.

Ðầu tiên tiểu Bàn nói mấy lời về cái chết của Lộc Công, tuyên bố lễ tẩm liệm sẽ được cử hành sau bảy ngày, đương nhiên là do y làm chủ.

Hạng Thiếu Long thấy tiểu Bàn ung dung tự nhiên, đã có khí khái của một vị Tần Thủy Hoàng trong tương lai, trong lòng cũng vui lắm.

Mọi người đang định bẩm tấu, thì Lã Bất Vi lên tiếng,Thái hậu, bị quân minh giám, đại Tần ta lúc này đang gặp nhiều chuyện, đầu tiên là dân ở quận phía đông phản loạn, tiếp theo là Từ tướng bị hành thích đến nỗi mất mạng ở biên cương nước Ngụy, Lộc Công vì buồn mà bệnh mất. Vậy cúi mong lập tức chỉnh đốn triều chính bù vào những chỗ khuyết.

Ngừng một lúc rồi lạnh lùng hừ một tiếng,Nợ máu phải trả bằng máu, nếu không bọn người phía đông sẽ coi đại Tần chúng ta là chỗ không có người."

Vương Hột tức giận nói,Người Sở quả là hiếp người quá thể, tưởng rằng đưa thủ cấp của Xuân Thân quân, nhường năm quận thì có thể làm nguôi cơn giận của chúng ta, quả thật quá ngây thơ."

Các quan ai nấy đều lên tiếng phụ họa, tiểu Bàn lạnh lùng nhìn phản ứng của mọi người rồi nói,Vì trong chuyện này có ẩn tình, cho nên việc đòi nợ máu của người Sở hay không tạm thời phải gác lại. Còn chuyện bù chỗ trống của Từ tướng và thượng tướng quân, quả nhân và thái hậu thương lượng đã xong, đã có chủ ý."

Đề xuất Voz: Khiêu vũ giữa bầy Les
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN