Chương 414: Xảy Ra Nhiều Chuyện (2)

Bọn Từ Duy Tắc thấy Hạng Thiếu Long có nghĩa khí như vậy, chịu chấp nhận đắc tội với Lã Bất Vi, ai nấy đều cảm động, vội vàng sai người lập tức thu dọn hành trang.

Một lát sau hơn một trăm người đã tụ tập ở ngoài sân, bọn đô vệ của Quản Trung Tà chỉ giương mắt đứng nhìn chứ không giám lên tiếng.

Lúc ấy có tiếng vó ngựa truyền đến, một đội nhân mã kéo đến bao vây kín ngoài cổng, kẻ dẫn đầu chính là Quản Trung Tà.

Chỉ thấy y mặt mũi lạnh lùng, phi người xuống ngựa, đến phía trước Hạng Thiếu Long ngang nhiên nói,Hạng đại nhân hãy khoan, thuộc hạ phụng mệnh trọng phụ, người ở trong phủ, không ai được bước ra khỏi cổng nửa bước."

Bọn Từ Ấy Tắc đều nhất tề rút kiếm, ánh đao kiếm sáng loáng, không khí trở nên căng thẳng.

"Xin hỏi Quản Trung Tà đại nhân có văn thư do trọng phụ ký hay không?" Hạng Thiếu Long cười ha hả nói.

Quản Trung Tà ngẩn người.

Sau khi y nhận được tin Hạng Thiếu Long xông vào trong phủ, lập tức từ quan thuộc chạy đến đây, không hề gặp được Lã Bất Vi. Quản Trung Tà cố cãi,Thuộc hạ nhận khẩu lệnh của trọng phụ, Hạng đại nhân nếu không tin thì hãy gặp trọng phụ mà hỏi."

Hạng Thiếu Long rút thanh Huyết Lãng đánh keng một tiếng, cười nói,Vậy là được! Ta cũng phụng khẩu lệnh của bị quân, đến đây đưa người đi. Quản đại nhân nếu không tin, thì có thể đến gặp bị quân mà hỏi. Ai cản trở ta, tức là vi phạm lệnh vua, giết chết không tha."

Bọn thiết vệ đều rút kiếm ra, bao vây Quản Trung Tà và mười tên thân vệ.

Quản Trung Tà mặt hơi biến sắc, biết rằng cố cãi lại hoặc cản trở, lập tức sẽ có máu đổ. Lại thấy bọn người đang bao vây mình, ai cũng là hạng cao thủ, khi động thủ, chắc chắn bên mình sẽ thua thiệt.

Rồi nhìn Hạng Thiếu Long, chỉ thấy mắt gã lộ tia sát cơ, rõ ràng muốn nhân cơ hội này để trừ khử mình, nghĩ thầm kẻ quân tử không tính hơn thiệt trước mắt, mỉm cười rồi lui qua một bên, bình thản nói,Hạng đại nhân đã hiểu nhầm, thuộc hạ chỉ sợ là đại nhân từ xa quay về, không biết rõ tình hình hiện tại, đã là như thế, cứ để chuyện này cho trọng phụ và đại nhân ái ải quyết, xin mời đại nhân!“

Hạng Thiếu Long thầm nghĩ đáng tiếc, rồi đút kiếm vào bao, mỉm cười nói,Vậy là tốt. Ta cứ tưởng rằng Quản đại nhân không thèm nghe cả mệnh lệnh của bị quân nữa, chỉ trung thành với một mình trọng phụ mà thôi."

Quản Trung Tà giật mình, nghĩ lại nhược điểm lớn nhất của Lã Bất Vi chính là y không phải là vua nước Tần. Cho nên chỉ cần bị quân nước Tần có Hạng Thiếu Long ủng hộ, trừ phi Lã Bất Vi công nhiên tạo phản, nếu không phải đành nghe theo lệnh vua mà thôi.

Bọn Từ Duy Tắc cùng các thiết vệ thu lại binh khí, nhảy lên lưng ngựa.

Hạng Thiếu Long không thèm ngó đến Quản Trung Tà nữa, mà dắt theo mọi người ra ngoài cửa phủ. Rồi một ý nghĩ nảy ra, sai Ô Thư đưa bọn Từ Duy Tắc về Ô phủ, rồi cùng những người khác lập tức vào hoàng cung, vào đến nội đình thì gặp tiểu Bàn và Lý Tư đang bàn bạc, thi lễ nói,Bị quân nếu muốn hạ nhuệ khí của tên gian tặc họ Lã kia, ra oai trước mặt mọi người, hiện nay có một cơ hội ngàn năm có một."

Tiểu Bàn và Lý Tư ngạc nhiên, đưa mắt nhìn nhau.

Hơn một trăm cấm vệ cưỡi ngựa đi trước mở đường, Xương Văn quân, Xương Bình quân, Hạng Thiếu Long, Lý Tư đi theo tiểu Bàn, hơn ba trăm người cưỡi ngựa nghênh ngang phóng ra khỏi hoàng cung, đi về phía phủ trọng phụ.

Cũng vừa lúc ấy Lã Bất Vi biết được Hạng Thiếu Long đã dắt theo người của thái tử Ðan bỏ đi, lửa giận nổi lên đùng đùng chạy ra khỏi phủ trọng phụ, định vào hoàng cung tìm Chu Cơ để tính sổ với Hạng Thiếu Long, nào ngờ giữa đường thì đụng đầu nhau.

Bọn Quản Trung Tà vội vàng né qua một bên quỳ xuống, chỉ còn lại một mình Lã Bất Vi ngồi trên ngựa đi thẳng tới phía trước bọn tiểu Bàn, thi lễ với tiểu Bàn xong, thì nheo mắt nhìn Hạng Thiếu Long, rồi mới trầm giọng nói,Không biết bị quân muốn đi tuần tra ở đâu?"

Tiểu Bàn thầm nghĩ chuyện của ta nào đến lượt ngươi quản, bề ngoài vẫn ung dung nói,Chính là đến phủ của trọng phụ."

Lã Bất Vi ngạc nhiên nói,Bị quân tìm lão thần có chuyện gì?"

Tiểu Bàn lạnh nhạt nói,Nghe nói thái tử Ðan đến phủ trọng phụ làm khách, quả nhân đột nhiên muốn gặp y, mong trọng phụ hãy lập tức sắp xếp cho y đến gặp quả nhân."

Lã Bất Vi ngẩn người ra, trong mắt lộ tia sát cơ lạnh lùng, lạnh nhạt nói,Thái tử Ðan mấy ngày nay đã muốn đi, không biết có còn trong phủ của lão thần không?"

Rồi quay sang quát Quản Trung Tà đang quỳ bên vệ đường,Quản thống lĩnh còn chưa đi tìm cho bị quân?"

Tiểu Bàn đưa mắt nhìn Hạng Thiếu Long xong, lạnh lùng nói,Trọng phụ nói thật lạ, người có trong phủ hay không mà ông cũng không biết hay sao? Thái tử Ðan từ xa đến đây để bái tế tiên vương, là quý khách của đại Tần chúng ta, nếu tiếp đãi không chu đáo, cả quả nhân cũng phải chịu trách nhiệm đấy."

Rồi quát lớn,Xương Bình, Xương Văn! Hai ngươi hãy cũng Quản đại nhân đi tra xét."

Lã Bất Vi không ngờ từ sau khi Hạng Thiếu Long quay về, tiểu Bàn lập tức như trở thành một người khác, không những không nghe lời y mà còn có ý trách cứ. Rồi Xương Bình quân và Xương Văn quân, hai người kẹp hai bên Quản Trung Tà đi.

Tiểu Bàn thúc bụng ngựa dong ngựa về phía phủ trọng phụ, đoàn nhân mã lục tục kéo theo, Lã Bất Vi chỉ đành đi theo bên cạnh tiểu Bàn.

Ba người Hạng Thiếu Long, tiểu Bàn và Lý Tư đều cười thầm trong bụng, còn Lã Bất Vi chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt.

Người dân bên đường thấy bị quân xuất tuần, đều quỳ phục hai bên đường bái lạy, chưa đến phủ trọng phụ, Xương Bình quân, Xương Văn quân đã đưa thái tử Ðan từ trong phủ bước ra, lúc này mặt mũi thái tử Ðan trắng bệch, tiểu Bàn vỗ ngựa về phía trước, cười ha hả nói,Thái tử Ðan vẫn khỏe chứ, quả nhân tiếp đãi không chu toàn, mong thái tử hãy bỏ quá cho, xin đừng trách quả nhân!"

Thái tử Ðan thấy Hạng Thiếu Long thì đã biết chuyện gì xảy ra, nói vài câu khách khí rồi quay sang Lã Bất Vi, lúc này mặt mũi y đã tím tái, nói,Nửa năm nay được trọng phụ ân cần tiếp đãi, ngày sau tất sẽ trả lại."

Lã Bất Vi biết lời của y có ẩn ý, lạnh lùng hừ một tiếng, không trả lời, cả hứng thú diễn tuồng cũng không có.

Tiểu Bàn quay sang Lã Bất Vi nói,Trọng phụ chẳng phải là muốn vào cung hay sao? Không biết là muốn gặp thái hậu hay gặp quả nhân đây?"

Lã Bất Vi tức nghẹn họng, không ngờ tiểu Bàn lại lợi hại đến thế, nếu bảo muốn gặp Chu Cơ, thì có nghĩa là mách cho Chu Cơ biết bị quân đang làm chuyện thị phi, nhưng nói là muốn gặp y thì có lời gì để nói đây? Lúng túng mà đáp rằng,Lão thần chỉ là muốn thương lượng với bị quân và thái hậu chuyện tả thừa tưởng và đại Tư Mã thôi!"

Tiểu Bàn lạnh lùng nói,Quả nhân đã có chủ ý, sáng sớm ngày mai sẽ công bố trước triều, chuyện này không cần phải nhắc đến nữa, xin mời trọng phụ.“

Lã Bất Vi ngạc nhiên nhìn sang Hạng Thiếu Long.

Hạng Thiếu Long mỉm cười, không lên tiếng, dáng vẻ vẫn bí hiểm. Còn trong bụng thì cười thầm Lã Bất Vi rốt cuộc cũng lãnh giáo được vị Tần Thủy Hoàng trong tương lai này.

Lã Bất Vi giận lắm.

Tiểu Bàn hạ lệnh,Quả nhân đột nhiên nhớ ra một chuyện, không thể ở lâu được, Thiếu Long hãy giúp quả nhân tiếp đãi cho tốt thái tử Ðan, ta phải về cung đây."

Nói rồi thúc ngựa đi.

Bọn Xương Bình quân, Xương Văn quân, Lý Tư vội vàng thúc ngựa đi theo.

Hạng Thiếu Long thấy Lã Bất Vi đứng ngẩn ra nhìn bóng của tiểu Bàn, bình thản nói,Xin mời trọng phụ, mạt tướng xin cáo lui!"

Rồi không thèm để ý đến Lã Bất Vi nữa, dắt theo thái tử Ðan và các thiết vệ bỏ đi. Ðồng thời biết rằng từ giờ khắc này đã thật sự bước vào tình thế đối kháng chính diện với Lã Bất Vi, không còn sự lựa chọn nào nữa.

Trên đường quay về Ô phủ, khi đi ngang qua phủ Cầm Thanh, suýt chút nữa y đã vào thăm nàng quả phụ xinh đẹp này, nhưng bên cạnh có thái tử Ðan, lại nhớ đến Nhã phu nhân và bọn Ô Ðình Phương, đành bỏ đi ý nghĩ ấy.

Đề xuất Tiên Hiệp: (Dịch) Thế Giới Hoàn Mỹ
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN