Chương 424: Lại Hẹn Chiến Kỳ (1)

H

ạng Thiếu Long ngồi xuống, Xương Bình quân và Xương Văn quân giận đến nỗi xanh mặt, một nửa là vì Doanh Doanh không biết tự kiểm mình, một nửa là Ðiền Mỹ Mỹ và Quy Yến không nể mặt bọn họ.

Phải biết rằng hai người này đều là hoàng tộc nước Tần, trước tiên không nói Xương Bình quân vừa mới ngồi lên chứa thừa tướng, chỉ là thân phận thống lĩnh cấm vệ thôi, thì ở Hàm Dương này không có mấy người dám đắc tội với Có thể thấy Lã Bất Vi giờ đây quả thật quyền thế đã ngang ngửa Hàm Dương.

Tiểu Bàn được Chu Cơ và Hạng Thiếu Long ủng hộ, có thể đối đầu với y một vài chỗ, nhưng sự thực thì ở ngoài hoàng cung, quả thực không ai có thể kiềm chế được y.

Cả sảnh có hơn mười chiếu, nhưng chỉ có chiếu của bọn họ không có cô nương.

Xuân Hoa khúm núm tới ngồi bên Hạng Thiếu Long nói,Ðể nô gia gọi Bạch Lôi và Dương Dự đến cho các vị đại nhân?

Trong bốn người đẹp nhất Túy Phong lâu, thì Ðiền Mỹ Mỹ đứng đầu, còn ba người kia là Quy Yến, Dương Dự và Bạch Lôi.

Xương Bình quân lạnh lùng hừ nói,Ngươi cút ra chỗ khác cho ta, đêm nay nếu Ðiền Mỹ Mỹ và Quy Yến không đến, những kẻ khác không cần phải đến nữa."

Xuân Hoa hoảng sợ đến nỗi mặt không còn sắc máu, vội vàng lui xuống.

Ðằng Dực lạnh lùng nhìn sang chiếu Quản Trung Tà, trầm giọng nói,Quản Trung Tà đêm nay có chuẩn bị mà đến, rõ ràng là muốn đối đầu với chúng ta."

Kinh Tuấn thản nhiên nói,Dưới lầu bọn chúng còn có hơn hai mươi tên nữa, đều là những nhân vật nổi tiếng ở phủ trọng phụ, nếu chúng ta có thể dạy cho chúng bài học, đảm bảo người Hàm Dương ai cũng vỗ tay khen hay."

Hạng Thiếu Long nói,Ðiều này rất dễ, bọn Kinh Thiện đang uống rượu dưới lầu, hãy ra hiệu cho bọn họ là được, chẳng phải muốn gây chuyện sao, có khó gì."

Kinh Tuấn cả mừng đứng dậy.

Lúc này tiếng chúc rượu từ chiếu Quản Trung Tà truyền đến, ai nấy đều nhìn sang, thì ra Quản Trung Tà đang ôm Doanh Doanh rót rượu, Doanh Doanh biết Hạng Thiếu Long đang nhìn, lúng túng né tránh.

Xương Bình quân biết Quản Trung Tà đang cố ý trêu tức bọn họ, nhưng ngược lại cố nén giận.

Xương Văn quân không nén được, đứng dậy quát lớn,Tiểu muội! Ngươi qua đây cho ta."

Quản Trung Tà buông Doanh Doanh ra, hai tay khoang trước ngực, cười mà không nói gì.

Doanh Doanh liếc nhìn Hạng Thiếu Long, cúi đầu trả lời,Có chuyện gì về nhà hãy nói!"

Xương Bình quân sợ gây ra chuyện, kéo Xương Văn quân ngồi xuống, than rằng,Chuyện này thật khiến cho người ta đau đầu."

Hạng Thiếu Long nhấp một ngụm rượu nói,Chúng ta càng lo lắng, Quản Trung Tà càng được nước. Nhưng ta đã từng bảo nếu trong nửa canh giờ mà Ngũ Phù không đến gặp ta, ta sẽ giở ồ chó của y, đây chính là nhược điểm chí mạng của Quản Trung Tà."

Xương Bình quân và Xương Văn quân nghe nói thế thì mặt mới dễ coi hơn một chút.

Kinh Tuấn từ dưới lầu bước lên, nháy mắt nhìn Doanh Doanh, hạ giọng nói,Ðan Nhi cho đệ hay vị muội tử của hai vị lão huynh này quả thật trong lòng có mâu thuẫn và đau khổ, bởi vì nàng thật sự thích tam ca, nhưng vì chỉ sợ cô đơn, lại thích gây chuyện, thêm nữa gã Quản Trung Tà này rất có thủ đoạn với nữ nhi, cho nên tam ca vừa đi thì hai bên đã sáp lại với nhau. Không tin tam ca hãy nhìn vẻ mặt của nàng! Ðau khổ nhiều hơn là vui sướng."

Xương Bình quân nói,Hôm qua ta đã cãi nhau một trận với y, ta phải làm chức tả thừa tướng này, chỉ cần chuyện gì khiến cho Lã Bất Vi không vui, ta phải làm xem tên lão tặc này có kết quả như thế nào."

Hạng Thiếu Long nói,Huynh đã sắp xếp chuyện Vương Tiễn về chưa?"

Xương Bình quân nói,Vẫn là bị Lã Bất Vi gạt đi, Vương Lăng có vẻ e sợ Lã Bất Vi, nhưng bị Lã Bất Vi thông qua Mông Ngao và Vương Bột để gây áp lực, bảo rằng giặc Hung Nô ở phía bắc điên cuồng ngang ngược, cho nên chuyện vẫn chưa đến đâu. Thái hậu lại nghe được chuyện này nên hoảng hốt không dám ủng hộ bị quân, cho nên việc này cú kéo dài mãi."

Kinh Tuấn nói,Hoàn Xỉ còn thảm hơn! Chuyện lương thực của quân lính đều nằm trong tay Lã Bất Vi, bị y làm khó dễ đủ điều, cho nên khi làm việc thì vướng chân vướng tay, chuyện này phải giải quyết cho y mới được."

Hạng Thiếu Long cười nói,Hãy nhẫn nại! Ngày hắc long xuất hiện, chính là lúc tên giặc họ Lã kia thất bại, lúc ấy chỉ mình Lao ái thôi cũng đủ cho y khốn khổ."

Xương Bình quân và Kinh Tuấn không biết chuyện Hắc Long vội vàng hỏi dấn tới.

Ðằng Dực nói,Chuyện này khi về hãy nói, rồi chỉ phía sau, cười,Bạn cũ của tam đệ đã đến."

Mọi người nhìn xuống. Quả nhiên đó là Ngũ Phù.

Y vừa đi, vừa nói chuyện với khách khứa, vẻ mặt vẫn như thường, không hề có vẻ hoảng sợ, rõ ràng là đang ỷ thế của Quản Trung Tà.

Ði ngang qua chiếu của Lao ái, tên này tỏ vẻ rất nhiệt tình, rồi quay sang chiếu của Hạng Thiếu Long, từ xa đã nói,Biết Hạng đại nhân cho vời tiểu nhân, khiến cho tiểu nhân hoảng sợ đến nỗi bệnh lui ngay. Chao ôi! Tiểu nhân quả thật hổ thẹn khi gặp đại nhân, bởi vì cây Phi Long thương và tấm thuẫn đã bị đánh cắp, tiểu nhân cũng vì thế mà đổ bệnh."

Ai nấy đều nhìn nhau, không ngờ con người này lại vô lại đến như thế, song cũng biết được đó chính là chủ ý của Lã Bất Vi và Quản Trung Tà, không để cây Phi Long thương và tấm thuẫn lọt vào tay Hạng Thiếu Long, nếu không Ngũ Phù làm sao lớn gan như vậy.

Hạng Thiếu Long bình thản nói,Bảo vật bị đánh cắp, bản thống lĩnh cũng có trách nhiệm điều tra tìm về. Ngũ lâu chủ hãy theo ta về quan thuộc một chuyến, cung cấp các manh mối, đô ky quân bọn ta sẽ tìm lại Phi Long thương và tấm thuẫn."

Ngũ Phù mặt hơi biến sắc, thầm nghĩ nếu đến đô ky quan thuộc, thì làm gì còn mạng trở về nữa, vội vàng nói,Tâm ý tốt của Hạng thống lĩnh, tiểu nhân xin được nhận lãnh, tiểu nhân định không truy cứu chuyện này nữa, huống chi chuyện này xảy ra vào đêm tặng thương, đó là chuyện của nửa năm trước."

Kinh Tuấn quát,To gan lắm! Cả thương lẫn thuẫn đều là vật của Hạng đại nhân, truy cứu hay không nào đến lượt ngươi quyết định, ngươi giờ đây rõ ràng tỏ vẻ không hợp tác, nếu không có phần đánh cắp, thì là chứa chấp kẻ trộm, giấu giếm lừa gạt."

Xương Văn quân lạnh lùng chen vào nói,Theo luật pháp của đại Tần, kẻ nào không khai báo kẻ gian sẽ bị chém ngang lưng, Ngũ lâu chủ không coi luật pháp của đại Tần ta ra gì, công nhiên để cho kẻ gian hoành hành, tội tất thêm một bậc, quả thật chết rồi vẫn chưa hết tội."

Ngũ Phù hoảng sợ đến nỗi mặt không còn sắc máu, hai chân mềm nhũn, quy xuống đất, còn mắt thì nhìn về phía Quán Trung Tà.

Quản Trung Tà không ngờ bọn Hạng Thiếu Long chuyện bé xé ra to vậy, đứng dậy nói,Trung Tà là đô vệ thống lĩnh, ở trong thành có chuyện, quả thật cũng có trách nhiệm, xin Hạng đại nhân hãy cứ giao chuyện này cho thuộc hạ xử lý, tất sẽ có câu trả lời đầy đủ, Lúc này khách khứa trong sảnh đã cảm thấy bọn họ có chút kỳ lạ, ai nấy cũng im lặng, lắng nghe.

Trong lầu im lặng không lên tiếng, chỉ vang lên tiếng Quản Trung Tà.

Xương Bình quân mỉm cười nói,Chỉ cần nhớ lại thời gian thương và tiễn bị đánh cắp, thì cũng biết chuyện này nhằm vào Hạng đại nhân, đồng thời tất có nội gian, chuyện này không phải nhỏ. Vả lại nói không chừng kẻ trộm đã sớm mang thương và thuẫn ra khỏi thành, theo bổn tướng thấy, chuyện này hãy do Hạng đại nhân tự tay xử lý là hợp nhất, Quản đại nhân không cần đa sự nữa."

Đề xuất Voz: Nhật ký đời tôi
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN