Chương 425: Lại Hẹn Chiến Kỳ (2)
với một kẻ thâm trầm như Quản Trung Tà, mà cũng bắt đầu hơi biến sắc, nếu Quản Trung Tà còn dám lên tiếng cãi lại, thì có thể bị trị tội phạm thượng.
Trong nhất thời, Quản Trung Tà có miệng mà khó mở lời.
Còn Ngũ Phù nghĩ đến chuyện bị chém ngang lưng, nén không được, run cầm cập.
Doanh Doanh lúc này mới phát giác được, Quản Trung Tà là kẻ đại diện cho Lã Bất Vi, đối đầu Hạng Thiếu Long và hai huynh trưởng, đại diện cho bị quân, thế đã như nước với lửa, không thể nào nhường nhau được, còn mình thì kẹt ở giữa, cảm thấy rất lúng túng, bất đồ sinh ra ý hối hận. Chính lúc này, Ðiền Mỹ Mỹ rời chỗ ngồi đứng dậy, đến bên Ngũ Phù, quỳ xuống, thỏ thẻ nói,Nếu bảo biết chuyện mà không báo, tất cả người của bổn lâu đều phạm tội như nhau, thừa tướng và Hạng thống lĩnh cứ trị tội luôn bọn thiếp."
Quy Yến vội vàng bước qua, quỳ bên cạnh Ngũ Phù.
Lần này đến lượt bọn Xương Bình quân cảm thấy đau đầu lắm, không thể vì một vật nhỏ mà hỏi tội toàn bộ người của Túy Phong lâu.
Lao ái lúng túng lắm, nói cho cùng Ðiền Mỹ Mỹ lúc này là người của y, nếu bị Hạng Thiếu Long bắt đi chém, thì bản thân của y cũng mất mặt lắm.
Quản Trung Tà quay lại chỗ ngồi, mỉm cười lạnh lùng, tỏ vẻ chờ đợi.
Còn Hạng Thiếu Long thì vẫn ung dung nói,Oan có đầu, nợ có chủ, trong Túy Phong lâu, Ngũ Phù là chủ nhân, thương và thuẫn là do y tặng ta, nếu mất đi, theo lý thì y phải thông báo bổn nhân, đó là biết chuyện mà không báo, giờ đây lại không chịu hợp tác, đương nhiên đã phạm vào tội dung túng cho kẻ cắp, còn hai vị cô nương thì cứ ép mình vào trong này, rốt cuộc là có ý gì?"
Ðiền Mỹ Mỹ và Quy Yến không ngờ lời lẽ của Hạng Thiếu Long lợi hại đến thế, nhất thời cứng họng không nói được.
Ngũ Phù trong lòng biết không hay, run giọng nói,Xin đại nhân hãy hạn cho tiểu nhân một khoảng thời gian, đảm bảo sẽ tìm được Phi Long thương trở về."
Ðằng Dực cười ha ha nói,Nói như vậy thương và thuẫn chỉ là được Ngũ lâu chủ giấu mà thôi, nếu không làm sao có thể nắm chắc được là tìm ra?"
Ngũ Phù biết đã nói hớ, không ngừng dập đầu nói,Tiểu nhân biết tội! Tiểu nhân biết tội!"
Bọn Quản Trung Tà trong lòng thầm giận, suýt nữa đã phanh thây Ngũ Phù.
Lao ái lên tiếng,Hạng đại nhân có thể để chuyện này cho bổn quan điều tra, chỉ cần Ngũ lâu chủ giao ra thương và thuẫn, chuyện này dừng ở đây được không?"
Hạng Thiếu Long thừa cơ xuống thang, nói,Ðã có Lao đại nhân ra mặt, chuyện này cứ giải quyết như thế."
Lao ái phất tay, lập tức có hai tên thủ hạ bước ra đỡ Ngũ Phù vào.
Ðiền Mỹ Mỹ và Quy Yến lúc này như mới biết được uy thế của Hạng Thiếu Long, liếc gã rồi quay về chỗ ngồi.
Chưa ngồi vững, thì dưới lầu có vọng lên tiếng la hét, đánh nhau và tiếng bát đa rơi.
Bọn Hạng Thiếu Long trong lòng cười thầm, biết bọn Kinh Thiện đã ra tay.
Ðại sảnh dưới lầu lộn xộn vô cùng, dưới đất toàn là thức ăn.
Thập bát thiết vệ đã có một nửa bị thương, nhưng không nặng lắm, người của Quản Trung Tà thì thảm hơn, toàn bộ hai mươi ba người đều bị thương, quá nửa số người không bò dậy được; tuy không có những vết thương chí mạng, nhưng đều là gãy tay gãy chân, đương nhiên đó là do bọn Ô Ngôn nương tay.
Quản Trung Tà thấy tình hình thế này, giận dữ quát lớn,Xảy ra chuyện gì?"
Một đại hán có vẻ là đứng đầu trong đám thủ hạ, một tay che trước mũi đang tuôn máu, giận dữ chỉ vào Kinh Thiện nói,Tên tiểu tử này dám liếc mắt đưa tình với cô nương trong tiệc bọn tiểu nhân, bọn tiểu nhân liền..."
Quản Trung Tà quát lên,Câm miệng."
ô Quang quay về phía Hạng Thiếu Long nói,Là bọn chúng động thủ trước, bọn tiểu nhân chỉ là tự vệ mà thôi!"
Quản Trung Tà trong lòng biết rõ bọn Kinh Thiện cố ý gây chuyện, nhưng không còn cách nào khác, chỉ vì người của mình ra tay trước.
Doanh Doanh lui về phía hai vị huynh trưởng của mình, còn huynh đệ Xương Bình quân thì không thèm để ý đến nàng, cũng không thèm nói chuyện với nàng.
Quản Trung Tà quát sai thuộc hạ đưa những kẻ bị thương đi, nói mấy lời xin lỗi với Hạng Thiếu Long rồi lạnh lùng,Trong lễ Ðiền Liệp, cuộc chiến với Quản Trung Tà và Hạng đại nhân vẫn chưa phân thắng bại, không biết đại nhân lúc nào rảnh để được thỉnh giáo, quyết định xem tam tiểu thư sẽ về nhà ai."
Ai nấy đều lập tức im lặng.
Mọi người đều biết Quản Trung Tà đã thật sự nổi giận nên mới công nhiên khiêu chiến với Hạng Thiếu Long.
Trong quân Tần vốn là nghiêm cấm tư đấu, nhưng chuyện này có liên hệ đến việc cả đời của Lã Nương Dung, lại đã có đấu trước, cả tiểu Bàn cũng khó mà ngăn cản.
Hạng Thiếu Long mỉm cười,Xin mời Quản đại nhân nói ra thời gian và địa điểm, dù cho có lập tức tiến hành, bổn nhân cũng vui lòng nghe theo."
ánh mắt mọi người đều tập trung vào Quản Trung Tà.
Quản Trung Tà chưa lên tiếng thì Doanh Doanh hét lên, nhào ra, cản vào giữa Quản Trung Tà và Hạng Thiếu Long, rít lên,Không được đánh!"
Mọi người đều cảm thấy ngạc nhiên.
Doanh Doanh trước nay ở Hàm Dương nổi tiếng thích dụ người ta đánh nhau, thích xem người ta tỷ võ, giờ đây nàng lại cản trở, quả thật khiến cho người ta khó mà hiểu được.
Hạng Thiếu Long thản nhiên nhún vai nói,Chuyện đánh hay không, quyền chủ động không phải trong tay Hạng mỗ, Doanh đại tiểu thư nếu muốn ngăn cản thì hãy nói riêng với Quản đại nhân, xin thứ cho Hạng mỗ khó mà chấp nhận được.
Doanh Doanh buồn bã nhìn gã, nói,Hai hổ đấu nhau, tất có một bị thương, nếu không chấp nhận khiêu chiến, ai có thể ép được ngài? Ðã nói mấy lời lạnh nhạt với người ta như thế, ngài chắc đã đủ oai phong rồi."
Hạng Thiếu Long chợt cảm thấy bực mình, cười lạnh lùng,Ðại tiểu thư cố gắng ngăn cản, phải chăng là bởi chúng tôi đánh nhau không phải vì nàng?"
Doanh Doanh dậm chân, bật khóc, bưng mặt chạy ra cửa.
Ðằng Dực nháy mắt với Kinh Tuấn, Kinh Tuấn hiểu ý vội vàng đuổi theo.
Quản Trung Tà mặt vẫn không biến sắc, lạnh nhạt nói,Ngày hai mươi tháng sau, là ngày đại thọ của Lã tướng, chúng ta sẽ tỷ võ trong tiệc, để trợ hứng cho buổi tiệc chúc thọ."
Có tiếng bước chân vang lên, hai tên gia tướng của Lao ái kèm Ngũ Phù bước ra, lại còn mang theo cây Phi Long thương và tấm thu ấn.
Hạng Thiếu Long nhận thương và thuẫn, cười ha ha nói,Chuyện này hãy cứ quyết định như vậy, lúc ấy ta sẽ dùng thương này ứng chiến để nó được thấy tuyệt kỹ của Quản đại nhân."
Ai nấy đều hoan hô.
Quản Trung Tà mặt hơi biến sắc, cuộc giao thủ lần trước, tuy đã sớm biết được những đường kiếm của Hạng Thiếu Long, y đã khổ luyện nửa năm để đối phó với kiếm thuật của Hạng Thiếu Long, nhưng Hạng Thiếu Long lại không dùng kiếm mà dùng thương, kế hoạch lúc trước của y đã bị phá vỡ.
Hạng Thiếu Long thì trong lòng cười thầm. Từ đây đến ngày quyết chiến vẫn còn hơn một tháng, khoảng thời gian này cũng đủ cho gã học được đường thương tuyệt vời của Kỷ Yên Nhiên.
Mà loại vũ khí này mới có thể chống được sức mạnh của Quản Trung Tà.
Lần trước gã đã dựa vào chiến lược được thượng phong, lần này lại phải nhờ vào chiến thuật, không còn cách nào khác.
Đề xuất Huyền Huyễn: Bát Đao Hành