Chương 426: Trực Tiếp Tỏ Tình (1)

H

ôm sau thức dậy, Hạng Thiếu Long đến bái tế Lộc Công và Từ Tiên, sau đó vào cung gặp tiểu Bàn, bảo rằng sẽ quyết chiến với Quản Trung Tà rồi đến Cầm phủ gặp Cầm Thanh.

Cầm Thanh đang ngắm tuyết trong vườn thấy gã đến thì dáng vẻ rất vui mừng, nhưng trong đó hàm chứa sự ngượng ngùng, không dám nhìn thẳng vào gã, dáng vẻ thật là động lòng người.

Hai người sánh vai nhau dạo bước trên lối nhỏ đầy tuyết, tuy không có những cử chỉ thân mật, nhưng cảm thấy gần gũi nhau nhiều hơn trước.

Hạng Thiếu Long nói,Tháng sau vào lễ đại thọ của Lã Bất Vi, chính là lúc tại hạ và Quản Trung Tà quyết đấu sinh tử.

Cầm Thanh giật mình giận dỗi nói,Ngài thật là, cần gì phải động dao động thương với hạng người như thế."

Hạng Thiếu Long nói,Người này văn võ song toàn, trí dũng hơn người, lại nắm giữ đô vệ quân, nếu không trừ khử y đi, chúng ta sẽ không có ngày ăn ngon ngủ yên."

Cầm Thanh ngừng lại, nói,Nếu ngài thất bại... ôi chao! Thật khiến người ta lo lắng!“ Hạng Thiếu Long xoay người lại, cúi đầu nhìn khuôn mặt của nàng, mỉm cười nói,Nếu Hạng Thiếu Long này không may chết đi, Cầm thái phó sẽ như thế nào?"

Cầm Thanh khuôn mắt bỗng trở nên trắng bệt, run giọng nói,Ðừng nói như thế được không? Ngài dọa người ta chưa đủ sao?"

Hạng Thiếu Long vẫn cứ nói,Cầm thái phó vẫn chưa trả lời câu hỏi của tại hạ."

Cầm Thanh liếc gã rồi cúi đầu thỏ thẻ,Thì Cầm Thanh này sẽ chết theo! Ðã thỏa lòng chưa?"

Hạng Thiếu Long giật mình nói,Cầm thái phó!"

Cầm Thanh lắc đầu than,Không ngờ Cầm Thanh này cuối cùng cũng nén không được, nói những lời như thế với một nam nhân, ta biết ngài sẽ không thua, đúng không Hạng Thiếu Long?"

Hạng Thiếu Long mỉm cười nói,Ðương nhiên sẽ không thua! Nếu không có lòng tin, thì nhận thua y cho rồi, y có thể làm gì được tại hạ?"

Ngưng một lát lại tiếp tục nói,Hôm nay tại hạ đến, chính là mời Cầm thái phó đến mục trường một tháng, bởi vì tại ha quyết định gạt hết mọi thứ chuyên tâm luyện võ, chuẩn bị cho cuộc tỷ võ tháng sau. Nhưng tại hạ tự thấy không thể quên được Cầm thái phó, để tránh nỗi khổ nhớ nhung, chỉ đành mời thái phó đến bên cạnh tại hạ."

Cầm Thanh lập tức mặt mũi đỏ lựng, cúi đầu nói,Hạng Thiếu Long, chàng có biết đưa ra yêu cầu như thế với Cầm Thanh, có nghĩa là muốn Cầm Thanh hiến thân cho chàng chăng?"

Hạng Thiếu Long đưa tay nắm lấy vai nàng, dịu giọng nói,Ðương nhiên biết, xin thứ lỗi cho Hạng mỗ không biết giấu giếm, điều tại hạ muốn không những là thể xác của Cầm thái phó, mà còn là trái tim của nàng, nếu thiếu một, tại hạ quyết không nhận hàng."

Cầm Thanh lách người ra giận dỗi nói,Sao chàng có thể coi người ta là hàng hóa."

Hạng Thiếu Long cúi đầu hôn lên má nàng, chậm rãi nói,Sao cũng được, tóm lại ta cần nàng. Chúng ta sau này không phải lừa bản thân của mình nữa, cuộc đời này như làn khói qua trước mắt, vật đã mất, mãi mãi không thể tìm lại được, ta đã nghĩ thông rồi nên mới tìm đến Cầm thái phó."

Cầm Thanh e thẹn đến nỗi cúi gầm mặt, nhỏ nhẻ nói,Khi nào chàng về đến mục trường?"

Hạng Thiếu Long cả mừng nói,Ngày mai sẽ lập tức khởi hành."

Cầm Thanh nói,Buông người ta ra được không?"

Cầm Thanh quay người bỏ đi, cách Hạng Thiếu Long đến mười bước thì ngừng lại, thi lễ nói,Cầm Thanh sẽ chờ Hạng thái phó ở đây! Xin mời Hạng thái phó.“ Rồi nhìn gã với ánh mắt say đắm, sau đó quay người đi.

Hạng Thiếu Long ngẩn ngơ nhìn theo bóng nàng khuất dần theo lối nhỏ, một lát sau mới hoàn hồn, quay về quan thuộc.

Ðến cổng đô ky vệ, một thớt ngựa phóng ra chặn gã lại, thì ra đó là Doanh Doanh, thấy nàng dáng vẻ tiều tụy, rõ ràng đêm qua không ngủ, thấy Hạng Thiếu Long, thì nghiêng đầu nói,Hạng đại nhân, ta muốn nói riêng với ngài vài lời.

Hạng Thiếu Long vừa chính thức tỏ tình với Cầm Thanh, lại được trả lời, nên trong lòng vui lắm,Mời vào trong hãy nói!"

Doanh Doanh lắc đầu nói,Không, chúng ta ra ngoài thành!"

Hạng Thiếu Long sinh lòng cảnh giác, sau khi Từ Tiên và Lộc Công chết đi giờ đây mình đã trở thành kẻ mà Lã Bất Vi muốn trừ khử nhất, chuyện này phải chăng do Quản Trung Tà xúi giục Doanh Doanh làm ra cạm bẫy.

Rồi sau đó bỏ ngay ý nghĩ này, bởi vì dù cho Doanh Doanh có hồ đồ thế nào, nhưng cũng không thể hại chết mình, nói,Thôi được!"

Rồi quay đầu dặn bọn Kinh Thiện tự vào vệ thuộc.

ô Ngôn tiến lên một bước nói,Hạng gia! Xin thứ lỗi bọn tiểu nhân khó mà nghe theo mệnh lệnh, các phu nhân đã từng có nghiêm lệnh, sai bọn thuộc hạ không rời khỏi Hạng gia nửa bước."

Hạng Thiếu Long ngẩn người, đành nhượng bộ, than rằng,Thôi được, các người hãy cứ đi theo sau ta."

Nói xong cùng Doanh Doanh cưỡi ngựa ra ngoài thành.

Ra ngoài cửa thành, lập tức tinh thần phấn chấn.

Vùng đồng cỏ nay đã trở thành một vùng tuyết trắng, tĩnh lặng vô cùng, chỉ thấy tuyết bay trên không trung.

Thiết ky cưỡi ngựa đi phía sau cách khoảng hai trăm bước, Hạng Thiếu Long nhìn Doanh Doanh.

Thân hình nàng ngày càng đầy đặn, rõ ràng chắc cũng vì Quản Trung Tà.

Song Hạng Thiếu Long liên tưởng đến, đó là Cầm Thanh thì nàng sẽ như thế nào? Khi ý nghĩ này dâng lên trong lòng, Hạng Thiếu Long chợt hiểu ra rằng mình đối với Doanh Doanh chỉ là thích chứ không có yêu.

Doanh Doanh nhẹ nhàng nói,Hạng Thiếu Long! Ðừng tỷ võ với Trung Tà được không? Chỉ cần ngài chịu chấp nhận nhường Nương Dung cho y, mà cự tuyệt tỷ võ, chẳng ai có thể nói ngài sợ y."

Hạng Thiếu Long nghĩ bụng đây là cách giải quyết hay, bởi vì trận đấu trong ngày lễ Ðiền Liệp bản thân đã chiếm được thượng phong, lại thêm cũng đã lên tiếng nhường người đẹp, đương nhiên không ai vì chuyện này mà sợ y.

Nhưng vấn đề là mối quan hệ giữa gã và Quản Trung Tà đã một núi không thể chứa hai hổ, không thể đội trời chung.

Cũng giống như gã và Lã Bất Vi, phải có một kẻ chết.

Doanh Doanh thấy Hạng Thiếu Long không trả lời, thì giận dữ cao giọng nói,Ngài không hề ưa thích Nương Dung, còn tranh để làm gì?"

Hạng Thiếu Long đang thưởng thức những đốm tuyết đọng lại trên những cành cây ngọn cỏ bên đường, thở dài nói,Tiểu thư thật là tốt với Quản Trung Tà, lúc nào cũng nghĩ cho y."

Doanh Doanh nghe lời nói có ý châm biếm của gã, thì giận lắm nói,Chả lẽ ta không nghĩ cho ngài sao? Nửa năm nay ngài bôn ba ở ngoài, còn Quản Trung Tà thì ngày đêm khổ luyện, mỗi ngày đều mong đến thời khắc đánh bại ngài, ngài còn mong thắng được y hay sao?"

Hạng Thiếu Long không thèm chấp, mỉm cười,Vậy Doanh tiểu thư mong muốn ta hay Quản Trung Tà của nàng đánh thắng?"

Doanh Doanh giận đến nỗi tái mặt, nói,Ta mong cả hai người chết cho xong."

Hạng Thiếu Long ha ha cười nói,Vậy xin mời Doanh tiểu thư về thành đi, đừng phí lời nữa!"

Doanh Doanh kìm cương ngựa lại, mặt tái xanh giận dữ nhìn gã một lúc rồi sau đó mềm lại, giọng thê lương,Ðều là Doanh Doanh không tốt, có hai lòng ba ý, chả trách gì ngài đối với ta như vậy, chuyện này cứ coi như ta van xin ngài được không?

Hạng Thiếu Long nghiêm mặt nói,Doanh Doanh tiểu thư tốt nhất hãy lý trí một chút, đối mặt với hiện thực vô cùng tàn khốc, đó không phải là để hả giận tức thời, mà là liên quan đến cuộc đấu tranh quyền lực của đại Tần, là cuộc đọ sức của người ngoài với người của đại Tần, kẻ bại phải chấp nhận vận mệnh toàn gia tộc bị tru di. Ðối với Quản Trung Tà mà nói, nàng cũng chỉ là một con cờ của y, còn nàng chỉ biết oán trách hai vị huynh trưởng không cho nàng tự do.

Nàng có nghĩ cho sự an nguy của họ không? Nàng chỉ muốn người ta đáp ứng yêu cầu của nàng mà thôi."

Ngừng một lát rồi tiếp,Sống chết thắng thua, phải được phân định trên võ trường, Lã Bất Vi và Quản Trung Tà muốn giết ta, không chỉ bắt đầu từ hôm nay. Còn nàng chỉ biết sống trong thế giới mơ mộng của mình. Nhưng hiện thực không giống như thế, giả sử như nàng gả cho Quản Trung Tà, ta chỉ hy vọng trời cao kia phù hộ cho Lã Bất Vi đoạt quyền thành công, song điều đó có nghĩa là hai vị huynh trưởng của nàng sẽ chết không yên. Nếu Lã Bất Vi thất bại, có lẽ nàng sẽ thoát thân, nhưng con cái nàng sinh ra cho Quản Trung Tà sẽ không tránh khỏi bất hạnh. Đó chính là hiện thực, cả bị quân Chính cũng không thể thay đổi được, mà giờ đây kẻ gây ra mọi chuyện chính là Lã Bất Vi, Quản Trung Tà và Mạc Ngạo là kẻ tòng phạm. Mạc Ngạo đã chết, lần này đến lượt Quản Trung Tà, nàng hiểu chưa?"

Đề xuất Tiên Hiệp: Thương Nguyên Đồ (Dịch)
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN