Chương 427: Trực Tiếp Tỏ Tình (2)

Rồi không thèm nhìn đến nàng, quay đầu bỏ về thành.

Về chưa đến vệ thuộc thì Hạng Thiếu Long lại nhớ đến Cầm Thanh, nghĩ ngày mai sẽ được gần gũi nàng, trong lòng cảm thấy nôn nao, mong thời gian có thể đi nhanh hơn.

Về đến vệ thuộc, Ðằng Dực hạ giọng nói,Ðồ Tiên nhắn đệ đến chỗ cũ gặp y."

Hạng Thiếu Long vui mừng nói,Ðệ đang muốn tìm y!"

Ngồi xuống, Ðằng Dực nói,Mùa đông vừa qua, Mông Ngao sẽ đánh người Hàn, người bạn cũ Hàn Sấm của đệ chắc thê thảm lắm."

Hạng Thiếu Long đành nói,Chuyện này cũng chẳng còn cách nào khác nữa, nếu chúng ta là kẻ yếu, đại quân Hàn sẽ đánh đến đây, song nếu chưa đào xong kênh e rằng chúng ta vẫn chưa đủ sức tiến sang phía đông, mấy năm này nhiều nhất là có thể chiếm được mấy nơi của tam Tấn, cho đến khi thật sự đánh sang phía đông, chúng ta đã sớm rời khỏi đây.

Ðằng Dực nói,Ta biết tam đệ không hề thích thú chuyện chiến tranh, nhưng ta thấy sớm muộn đệ cũng phải đem quân xuất chinh, đây là chuyện không tránh được."

Hạng Thiếu Long cười nói,Lúc ấy phải nhờ nhị ca. Ðệ thấy huynh đã đọc kỹ phần binh pháp trong Mặc Tử kiếm pháp."

Ðằng Dực cười gượng,Ðệ nói hơi quá."

Hạng Thiếu Long hỏi,Tiểu Tuấn phải chăng đã đi tuần?"

Ðằng Dực nói,Hắn đâu có siêng năng như vậy, chỉ là tìm đến Lộc Ðan Nhi, ta cho hắn biết đệ chấp nhận cầu thân với phụ mẫu Lộc Ðan Nhi, tên tiểu tử này rất vui mừng, nào có lòng để ý đến công vụ."

Hạng Thiếu Long nói,Chuyện này hãy đợi khi đệ hạ xong Quản Trung Tà rồi mới nói! Ngày mai sau khi đệ về mục trường, nhị ca nếu có rảnh hãy cùng đến luyện võ với đệ."

"Thiếu Long còn nhớ đến Vị Nam võ sĩ hành quán không?" Ðằng Dực đột nhiên nhớ ra một chuyện nói.

Hạng Thiếu Long nghĩ ngợi một hồi, rồi mới nhớ đến quán chủ của võ sĩ Hành Quán đó tên là Khêu Nhật Thăng, năm xưa cấu kết với Dương Tuyền quân, lại phái một trong ba giáo đầu nơi đó là Hưng Quốc phục kích Kinh Tuấn, sau đó lại còn phục kích mình nữa.

Gật đầu nói,Vậy thì thế nào?"

Ðằng Dực nói,Sau khi Lã Bất Vi hạ được Dương Tuyền quân, Khêu Nhật Thăng thấy mất thế nên đã chuồn đến nơi khác, không biết như thế nào gần đây đã quay về, lại được Lao ái che chở, gần đây lại chiêu nạp võ sĩ, khiến cho tiểu Tuấn hết sức giận, ta thấy rồi cũng xảy ra chuyện."

Hạng Thiếu Long đã biết Lao ái không những không phải là người tốt mà còn là hạng tiểu nhân đê tiện vô sỉ nhất, hành động chiêu nạp phe cánh này đã đoán được, thở dài nói,Nhị ca phải cản trở tiểu Tuấn, đừng làm bừa, rồi mới tính toán tiếp với kẻ địch."

Ðằng Dực cười,Chuyện này hãy giao cho ta, tiểu Tuấn làm sao dám không nghe ta. Tầm nhìn của tam đệ thật là lợi hại, thấy được Lao ái không cam chịu làm kẻ tôi tớ, đã công nhiên che chở cho Khêu Nhật Thăng, điều đó cũng đồng nghĩa với không nể mặt Lã Bất Vi."

Hạng Thiếu Long gật đầu nói,Chỉ cần bị quân xây dựng thế lực, văn thì có Xương Bình quân và Lý Tư, võ thì có Vương Tiễn và Hoàn Xỉ, lại thêm nắm được ba quân đô vệ, đô ky, và cấm vệ, chúng ta có thể lui về mục trường, cứ để cho Lao ái và Lã Bất Vi đấu đến sống chết."

Ðằng Dực nhíu mày,Nhưng cứ phát triển như vậy, rồi cuối cùng cũng sẽ có một ngày thái hậu và bị quân đứng thế đối lập.

Hạng Thiếu Long cười gượng,Ðây gọi là vận mệnh, không ai có thể thay đổi được, chúng ta có thể làm gì được đây?, Ðằng Dực đang định lên tiếng thì có thuộc hạ vào báo, Vương Hột mời Hạng Thiếu Long đến phủ tướng quân gặp mặt.

Hai người đồng thời ngạc nhiên, không đoán được Vương Hột mời Hạng Thiếu Long để làm gì.

Khi Hạng Thiếu Long và mười tám thiết vệ đến phủ đại tướng quân, quảng trường phía trước phủ rất ồn ào, tập trung khoảng một trăm đại hán, đang nhìn Vương Hột bắn tên.

Trong lúc trời đông lạnh giá thế này, Vương Hột vẫn cởi trần, giương cung ra, bắn liền ba phát trúng ngay hồng tâm, khiến cho ai nấy đều vỗ tay khen ngợi.

Vương Hột thấy Hạng Thiếu Long đến thì mỉm cười chào hỏi, rồi mặc lại cẩm bào, nheo mắt nhìn bọn Kinh Thiện, rồi từ tốn nói,Nghe nói thủ hạ của Thiếu Long ai nấy đều thân thủ cao minh, hay là hãy quá chiêu với người của ta để trợ hứng vậy!"

Hạng Thiếu Long làm sao không nể mặt y, chỉ đành chấp thuận.

Vương Hột mỉm cười, đưa gã vào trong đại sảnh.

Trong sảnh đường rất rộng rãi, trên tường treo đầy những loại vũ khí có bao bằng da thú, khiến cho người ta có cảm giác sát khí đằng đằng.

Ðiều kỳ lạ nhất là góc phía nam có tấm bình phong lớn, che lại lối ở phía sau, xem ra rất kỳ lạ.

Hạng Thiếu Long bất đồ nhớ lại ngày trước nấp ở sau tấm bình phong để nhìn trộm thái hậu nước Sở là Lý Yên Yên, rồi nàng nhìn thấy dấu chân mới phát hiện ra mình, nhìn sang hướng ấy mồi hơi chảy ròng ròng trên lưng, tay chân lạnh ngắt.

Thì ra mặt đất nơi ấy có nhiều vũng nước, không cần nói cũng biết là vì có nhiều người vào trong sảnh, nấp vào sau tấm bình phong, vì trên giày dính tuyết ở ngoài, cho nên để lại vết nước, và cũng bởi vì mình đến cho nên mới sắp xếp lại như thế.

Không cần nói cũng biết đây chẳng phải là ý tốt gì.

Chỉ cần đẩy ngã tấm bình phong, mười mấy mũi tên nhất tề bắn ra, mình đừng mong còn mạng để chạy thoát.

Lúc này Vương Hột đến ngồi phía trước tấm bình phong, đưa tay ra hiệu mời gã ngồi, khiến cho gã không thể nào ra tay khống chế trước được.

Một ý nghĩ thoáng qua đầu nhanh như điện chớp, Hạng Thiếu Long nghiến răng ngồi xuống, ngầm rút ra năm mũi phi châm, giấu trong lòng bàn tay.

Chưa bao giờ gã cảm thấy thần chết gần gã như vậy.

Chỗ cao minh nhất của Vương Hột là sai người kiềm chế bọn Kinh Thiện mà khiến gã không nghi ngờ, để rồi gã chỉ còn lại một mình.

Y sao lại muốn giết mình? Phải biết rằng Vương Hột không giống như Mông Ngao, bản thân của y là người Tần, dù ngả về Lã Bất Vi như thế nào, nhưng rốt cuộc cũng phải tận trung với tiểu Bàn.

Nghĩ tới đây, trong lòng xuất hiện một tia hy vọng.

Lúc bất giờ có hai ả tỳ nữ dâng trà, rồi lui xuống, khi chỉ còn hai người, Vương Hột nhìn gã hồi lâu rồi bùi ngùi than rằng,Trong một năm nay có quá nhiều sự thay đổi, trước tiên là Cao Lăng quân làm phản, rồi sau đó Từ Tiên, Lộc Công nối tiếp nhau qua đời, thật khiến cho người ta không thể chấp nhận được."

Hạng Thiếu Long không hiểu mục đích y nói câu này, cho nên lấy bất biến để ứng phó với vạn biến, im lặng ngồi nghe.

Vương Hột trong mắt lộ vẻ đau buồn, cảm thán rằng,Lộc Công rất mong được thấy đại Tần ta thống nhất sáu nước đông nam, nào ngờ trong thời khắc hy vọng mà buông tay ra đi, thật lấy làm tiếc."

Hạng Thiếu Long nén không được, lạnh nhạt nói,Ðại Tần ta một ngày nội bộ chưa yên, đừng hòng thống nhất thiên hạ."

Vương Hột quắc mắt, trầm giọng nói,Ðó chính là nguyên nhân ta tìm Thiếu Long để nói chuyện, từ khi trọng phụ vào Tần, trước tiên là diệt được Ðông Châu, sau đó sai Mông Ngao phạt Hàn, dựng nên quận Tam Xuyên, đó là nơi binh gia đều muốn đoạt được, từ đó biên giới Tần đến Ðại Lương, uy hiếp các nước phía đông. Nếu không phải được cứ điểm này, ta và Mông Ngao khó mà tấn công được tam Tấn, đoạt được Thái Nguyên từ tay người Triệu. Sau này năm nước liên quân đến đánh, lại được Thiếu Long hiến kế, cho nên đuổi được Tín Lăng quân, chuyển nguy thành an.

Sau đó Lộc Công, Mông Ngao và lão phu đánh tam Tấn, lại lập thêm Ðông quận, đại Tần ta vẫn còn nhiều thắng lợi nữa. Nhưng trong lúc này, trong nước rối loạn, khiến cho bọn chúng ta khó mà thi triển được, Thiếu Long bảo ta phải làm thế nào đây?"

Hạng Thiếu Long lúc này mới hiểu Vương Hột đang mong có thể hóa giải được mối hiềm khích giữa mình và Lã Bất Vi Có thể biết được y vì suốt năm chinh chiến ở ngoài, không biết được nguyên nhân cuộc đấu tranh quyền lực ở nước Tần, song bởi vì y có ý tốt với Lã Bất Vi, muốn thuyết phục y đứng về phía mình, quả thật không phải chuyện dễ. Giả sử như mình vẫn cứ kiên quyết, thì những tên xạ thủ ở phía sau sẽ lập tức bắn tên ra. Nhưng từ đó cũng có thể thấy được Vương Hột không phải là kẻ chỉ biết nghe theo lệnh của Lã Bất Vi.

Đề xuất Huyền Huyễn: Tàng Phong
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN