Chương 428: Trực Tiếp Tỏ Tình (3)

Trầm ngâm hồi lâu, rồi bình tĩnh nói,Hiện nay, nói đến nước Tề, thiên hạ chỉ biết đến Ðiền Ðan; nói đến nước Triệu thì người ta chỉ nhớ đến thái hậu Hàn Tinh ; còn đại Tần ta, không cần nói cũng biết đó là Lã Bất Vi. Hình như ba nước này vốn không có bị quân tồn tại. Đó gọi là cây sum xuê thì phải chặt cành, chặt cành thì đau lòng, nói tóm lại là đều nguy ngập cho nước nhà, coi trọng kẻ bề tôi thì coi nhẹ người làm chủ."

Bốn câu này, gã vừa nghe Lý Tư nói, trong lúc nguy cấp chợt nhớ lại.

Vương Hột ngắt lời gã,Ðó cũng chỉ bởi tình thế, không phải lỗi của con người. Vua vẫn còn nhỏ nếu không có trọng thần phò chính, nước nhà sẽ loạn. Ðại Tần ta trước nay đều chiêu nạp nhân tài ở nhiều nơi, đó là truyền thống của đại Tần, cho nên từ thời Hiếu Công đến nay, trước sau đã có Thương ưởng, Trương Ly, Phạm Tuy, tuy là trọng phụ được bái làm tướng, nếu không phải vậy, đại Tần ta làm sao được hưng thịnh như hôm nay?"

Hạng Thiếu Long lúc này mới hiểu rõ ý của Vương Hột, đang suy nghĩ là có nên cho y biết chuyện Lã Bất Vi đã hại chết Trang Tương vương, Từ Tiên hay không, thì Vương Hột lại nói tiếp,Lộc Công và Từ Tiên trước nay đều nghi ngờ trọng phụ trước sau đã hại chết hai vị tiên vương, cũng chính vì bọn họ hoài nghi bị quân Chính là nghiệt chủng của Lã Bất Vi và thái hậu sinh ra, sau khi chứng thực được bị quân Chính và Lã Bất Vi không có mối quan hệ máu thịt, thì mới biết được đây chỉ là tin đồn, để hòng làm giảm uy tín của trọng phụ."

Hạng Thiếu Long nghe mà trố mắt ra, mới biết được chuyện này có lợi mà cũng có hại, khiến cho Vương Hột không hoài nghi tên đại gian tặc Lã Bất Vi. Còn mình thì ngược lại trở thành kẻ đầu tiên mà Vương Hột muốn trừ khử, lại coi mình là viên đá cản đường thống nhất thiên hạ của đại Tần.

vương Hột thở dài nói,Trọng phụ quả thật là nhân tài hiếm có, chỉ cần xem Lã thị Xuân Thu của ông ta, ngàn vàng treo ở cửa chợ, muốn sửa một chữ cũng không được, ta thấy dù cho Thương ưởng có sống dậy cũng khó mà làm được."

Hạng Thiếu Long nói,Trên đời này làm gì có một trước tác không thể sửa được chữ nào, theo mạt tướng thấy là ai ai cũng sợ quyền thế của trọng phụ mới phải. Có một chuyện mạt tướng dù nói ra đại tướng quân chắc không thể tin được, Từ Tiên chết trong tay người Sở là vì Ðiền Ðan xúi giục, mà Ðiền Ðan thì tại sao làm thế? Chỉ cần thử nghĩ xem ai được lợi nhất sau cái chết của Từ tướng, thì đại tướng quân có thể biết được người đứng đằng sau đó."

Vương Hột giật mình nói,Lời này có chứng cứ gì?"

Hạng Thiếu Long cười gượng nói,Chuyện này làm gì có chứng cứ, Lộc Công chính vì chuyện này mà giận quá đã qua đời. Trước khi chết đã dặn dò bị quân và mạt tướng phải báo thù cho ông ta. Giờ đây tình thế đã rõ ràng, đại tướng quân chỉ có thể chọn lựa hoặc là tận trung với bị quân hoặc là đi theo Lã Bất Vi. Lúc này Lã Bất Vi đưa ra Lã thị Xuân Thu chính là tạo thế cho chế độ thiền nhượng mà trong sách của y đã nói. Hạng Thiếu Long nếu vì tư lợi mà đối đầu với Lã Bất Vi, thì đã không hai lần nhường chức thừa tướng cho kẻ khác."

Ðây là thời khắc sinh tử, cho nên khi nói không cần giấu đầu giấu đuôi nữa.

Vương Hột biến sắc, quắc mắt nhìn gã.

Hạng Thiếu Long lạnh lùng nhìn y, vẻ thách thức, trong lòng thì nghĩ làm thế nào để tránh mấy mũi tên, Vương Hột đưa mắt nhìn lên, dáng vẻ suy nghĩ mông lung, một lát sau mới nói,Ta và Từ Tiên, Lộc Công trước nay đều khâm phục Hạng Thiếu Long, nếu không hôm nay sẽ không tìm ngươi để nói chuyện. Nhưng trong nhất thời ta cũng không thể nghe theo lời của ngươi, nhưng dù thế nào, ta chỉ tận trung với một mình bị quân Chính, có cơ hội ta sẽ khuyên nhủ trọng phụ, hy vọng y không có kết quả bị xé xác ngay giữa chợ như Thương ưởng."

Hạng Thiếu Long giật mình nói,Chuyện này vạn lần không thể, nếu đại tướng quân để cho Lã Bất Vi biết rằng ngài có lòng nghi ngờ y, thì sẽ gây nên họa lớn. Mạt tướng chỉ hy vọng đại tướng quân có thể chủ trì công đạo, phàm là những chuyện gì có lợi cho đại Tần thì hãy hết sức ủng hộ, đó chính là phúc của đại Tần ta."

vương Hột biến sắc nói,Thiếu Long ngươi quả chẳng phải là hạng tiểu nhân đê tiện, nếu ngươi một lòng muốn thuyết phục ta đối phó với Lã Bất Vi, thì hôm nay ngươi nhất định khó thoát khỏi chốn này, bởi vì những lời ngươi nói với Mông Ngao hôm nay, Mông Ngao đã báo lại cho Lã Bất Vi, chính là phạm vào tội vu vạ cho người trên, Lã Bất Vi sẽ lập tức đem ngươi trảm trước tấu sau."

Hạng Thiếu Long lau mồ hôi lạnh, thầm trách mình quá sơ suất, không ngờ Mông Ngao lại ngu trung với Lã Bất Vi đến thế, còn Vương Hột thì rõ ràng nghe theo lời Lã Bất Vi mà xử quyết mình. Mà chuyện này do Vương Hột chấp hành, thì sau đó tiểu Bàn và Chu Cơ cũng chẳng còn cách nào khác, chỉ đành bỏ qua mà thôi.

Vương Hột cười khổ nói,Cho nên ta một là giết ngươi, hai là phải đứng cùng trận tuyến với ngươi, không còn cách chọn lựa nào nữa. Nếu ta liên thủ với Mông Ngao, thì đô ky quân nhỏ bé của ngươi làm sao chống trả nổi. Nhưng hãy yên tâm! ít ra ngươi cũng không có ý xúi giục ta đối phó với Lã Bất Vi, mà Lã Bất Vi quả có lòng trừ khử ngươi.

Nhưng chỉ cần ta không đồng ý, dù y có gan to bằng trời cũng không dám ra tay! Hừ, nếu Vương Hột này đã có ý phòng thủ, Lã Bất Vi làm gì được ta."

Hạng Thiếu Long thở dài, nén không được nói,Ðại tướng quân lúc nãy chẳng phải nói rằng không thể nghe theo lời của mạt tướng? Tại sao đột nhiên lại thay đổi thế?"

Vương Hột mỉm cười, ôn hòa nói,Ðó là vì ta đột nhiên nghĩ đến Thiếu Long ngươi đến gặp ta mà không hề nghi ngờ, lại còn nói ra lời thẳng thắn, đủ thấy ngươi không có dạ riêng tư. Vả lại, từ tiên vương cho đến bị quân, Từ Tiên, Lộc Công, Vương Lăng, lại có Xương Bình quân, Vương Tiễn đều tin ngươi không có lòng riêng. Cho nên ta đột nhiên tỉnh ngộ ra, không phạm phải sai lầm. Lời Thiếu Long ta vẫn nhớ, do đó ta không còn hoàn toàn tin tưởng Lã Bất Vi như trước nữa."

Từ khi Từ Tiên và Lộc Công chết đi, thế cân bằng của hai bên bị phá vỡ, nhưng từ khắc này, sự thay đổi của Vương Hột đã khiến cho thế cân bằng thay đổi, nếu không thì gã không thể giữ nổi mạng, chứ đừng nói đến chuyện đối phó với Lã Bất Vi.

Nguyên nhân chủ yếu Vương Hột bỏ ý định giết gã, cũng bởi vì hiểu được tiểu Bàn và Lã Bất Vi đã đến nước không đội trời chung, mà y thì lựa chọn trung thành với quân chủ của mình, bởi vì nói cho cùng y vẫn là người Tần, làm sao cò thể giúp người ngoài đoạt ngôi vua của người Tần được.

Đề xuất Tiên Hiệp: Ngự Thú Gia Tộc: Ta Có Một Bản Vạn Linh Đồ Giám
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN