Chương 434: Cuộc Chiến Ở Mục Trường (2)
Hạng Thiếu Long nhớ lại người chồng nàng mất mạng nơi sa trường, thuận miệng hỏi,Cầm thái phó có chán ghét chiến tranh không?"
Cầm Thanh trầm ngâm, nói,Ðây là lần đầu tiên ta nghe có người hỏi câu kỳ lạ như thế này, chuyện chiến đấu ở đại Tần, là bản lĩnh của nam nhi, là chuyện vinh quang nhất. Nhưng nghĩ kỹ lại, chiến tranh chém giết nhau đã khiến bao người mất cả người thân, quả thật khiến cho người ta chán ghét, Hạng thái phó xem chuyện này như thế nào?"
Hạng Thiếu Long cười khổ,Ta tuy không muốn thừa nhận, nhưng chiến tranh hình như là bản năng của loài người, cuộc đấu tranh của các quốc gia và dân tộc, là nguồn gốc của sự loạn lạc, nhưng người và người luôn có lòng tranh giành nhau, đã tạo ra nguyên nhân mạnh hiếp yếu, đó không phải chỉ là lòng mưu cầu lợi ích cho riêng mình, mà chính là loài người ai cũng muốn đạp trên kẻ khác để tiến lên, nghĩ kỹ thật khiến người ta run sợ."
Ô Ðình Phương bước tới ngã vào lòng gã, nói,Hạng lang nói thật là chính xác."
Kỷ Yên Nhiên gật đầu,Ðây chính là nguyên nhân nghĩa phụ và Yên Nhiên vẫn cứ mong một tân thánh nhân xuất hiện, chỉ có thống nhất được thiên hạ, thì mới có hy vọng xuất hiện cục diện hòa bình."
Hạng Thiếu Long lặng lẽ nhìn những bông hoa tuyết lấp lánh trong ánh lửa, nghĩ ra một chuyện cười nói,Các nàng có biết không, ta rất thích nghe Cầm thái phó gọi ta là Hạng thái phó, nếu nàng gọi ta là Hạng thống lĩnh hay Hạng đại nhân, thì khi đó tình hình rất không hay.“ Cầm Thanh giận dỗi nói,Ngài thật là, cứ nhớ mãi chuyện cũ."
Triệu Chi ôm vai Cầm Thanh nói,Thanh tỷ đến lúc nào thì mới gọi chàng là Hạng lang như bọn tiểu muội... Thanh tỷ biết muội muốn nói gì chứ?"
Cầm Thanh e thẹn, không cãi lại cũng chẳng trách nàng, khuôn mặt đỏ lựng lên.
Lúc này kẻ địch đã đến.
Quả như Ðằng Dực đã tính, kẻ địch trước tiên bày trận ở trên đồi cao, sau đó mới chuyển xe lôi mộc và thang mây đến cách tường thành hai ngàn bước, chuẩn bị đánh thành.
Bọn Hạng Thiếu Long thì giả vờ trở tay không kịp, trên thành sĩ tốt chạy loanh quanh, tiếng tù và thổi liên tục, rõ ràng rất lúng túng, để dụ kẻ địch tấn công đến.
Kỷ Yên Nhiên cười,Ðiều quan trọng nhất của giữ thành là đầu tiên trên dưới phải một lòng, coi cái chết như không, thứ đến là sắp xếp phải ổn thỏa, ai nấy đều được thể hiện hết khả năng của mình, điều thứ ba là phòng bị đầy đủ, điều thứ tư là không thiếu lương thực. Giờ đây tuy tường thành mục trường chúng ta không đủ kiên cố, nhưng ở ngoài thành thì đầy cạm bẫy, có thể bù lại, lại thêm bốn điều kiện này chúng ta đều có cả. Cho nên trận này sẽ nắm chắc phần thắng.
Ðằng Dực lúc này đến, tiếp lời,Yên Nhiên còn thiếu một điều, đó là giữ thành phải cướp trại, như là lấy công để thay thủ."
Kỷ Yên Nhiên cười,Vậy thì phải xem bản lĩnh của tiểu Tuấn."
Tiếng trống trận đột nhiên thúc lên, bọn địch giả thành mã tặc, bắt đầu di chuyển xe lôi mộc, chia thành bốn nhóm đánh tới.
Ðằng Dực cười,Mông Ngao bức hiếp ta quá thể, thế công phía trước mặt chỉ là dẫn dụ chủ lực của ta, còn quân chủ lực của y, chắc chắn đang ở phía sau, ta phải đùa với y một phen."
Nói chưa dứt lời, ầm một tiếng, một chiếc xe lôi mộc đã rơi xuống phố, nhất thời người ngã ngựa lăn.
Những chiếc hố đó điều nằm trong tầm bắn cung nỏ, Ðằng Dực hạ lệnh, lập tức tên bắn ra như mưa, khoảng một ngàn tên đi đầu bị trúng tên ngã xuống, lại một chiếc lôi mộc nữa sa xuống hố có cắm đầy chông tên.
Tiếng trống lại thúc lên lần nữa, ở bên trái và phía sau có tiếng la hét vang trời kẻ địch cuối cùng đã triển khai trận đánh toàn diện.
Ðá và tên lửa bay xuống.
Vì tầm bắn của cung nỏ rất xa, lại thêm thế đánh từ trên xuống dưới cho nên đã đánh lui được kẻ địch đang từng lớp xông lên.
Một canh giờ sau, mới có hai chiếc xe lôi mộc tiến đến dưới thành, nhưng lại bị máy bắn đá ném xuống một tảng đá lớn, nên vỡ vụn ra.
Ðôi lúc có một vài tên lửa bắn vào thành, nhưng đều bị dập tắt.
Ai nấy đều biết rằng nếu kẻ địch phá được thành mà vào, thì sẽ xảy ra cục diện toàn thành bị chém giết, nên đều thí mạng, khiến cho kẻ địch máu chảy thành sông, thây chất đầy nội.
Lúc này phía bên địch đã dùng ván gỗ để lấp miệng hố, dùng loại thuẫn lớn để che người, năm chiếc xe lôi mộc còn lại để tấn công, thanh thế rất ghê gớm.
Hạng Thiếu Long nhận biết đã đến lúc phát ra mệnh lệnh, tiếng tù và vang lên.
Mười mấy luồng khói đen lập tức bốc lên, thuận theo thế gió mà bao kín lấy kẻ địch ở phía ngoài thành, nhất thời có tiếng ho sùng sục vang lên.
Ðằng Dực ra lệnh tăng cường phản kích.
Hạng Thiếu Long hôn Ô Ðình Phương, Triệu Chi, dặn bọn họ ở trong thành, cuối cùng đến phía trước Cầm Thanh.
Cầm Thanh đỏ mặt, ngửa mặt lên, chờ đợi nụ hôn.
Hạng Thiếu Long đưa tay nâng cằm nàng lên, hôn một nụ hôn thật sâu trên môi nàng, rồi mới cười lớn cùng Ðằng Dực và Kỷ Yên Nhiên xuống thành.
Lúc này khó mù mịt, nhưng tiếng la hét vẫn vang lên không ngớt ở trên đỉnh đồi, rõ ràng là Kinh Tuấn và thủ hạ theo như kế hoạch, lúc khói bốc lên thì dùng tên tấn công kẻ địch trên đồi.
ở nơi cửa lớn, một ngàn binh sĩ Ô gia, đã sớm ngồi lên ngựa chờ đợi, khi ba người Hạng Thiếu Long lên ngựa thì gõ trống, tiến thẳng ra ngoài thành, theo con đường an toàn, tấn công thẳng vào trong quân địch.
Hạng Thiếu Long một tay cầm thuẫn Phi Long, một tay cầm thương Phi Long, dẫn đầu ở phía trước, thấy địch là đâm. Kẻ địch lúc này đã ngợp thở nên càng loạn hơn.
Các binh sĩ Ô gia rất dũng mãnh, ai nấy điều không màng đến bản thân mình, như hổ vào bầy dê, trong chốc lát đã mở được một đường máu, đánh lên chủ lực của địch đang ở trên đồi.
Lúc này địch ở trên đồi đã rối loạn vì bị hun khói, và Kinh Tuấn đột kích, lại thêm các binh sĩ Ô gia đánh lên bất ngờ, không chịu nỗi nữa, chẳng còn lòng dạ nào để chống cự, nên chạy tán loạn.
Cửa thành lại mở, một cánh quân ba trăm người của Ô gia do Ô Ngôn dẫn đầu xông ra phối hợp với thế công ở trong thành, khiến cho kẻ địch chỉ biết trốn chạy.
Hạng Thiếu Long lúc này mới cùng cánh quân của Kinh Tuấn hợp lại, đuổi kẻ địch chạy đến hơn hai mươi dặm, rồi mới quay về mục trường.
Cuộc chiến này toàn thắng, đã giết được hơn ba ngàn tên địch, bắt sống được hai trăm.
Còn phía bên Hạng Thiếu Long chỉ chết ba mươi hai người, bị thương không quá hai trăm, tuy nói đây là một thắng lợi, nhưng Hạng Thiếu Long không cảm thấy vui mừng, đối với một người yêu hòa bình như gã, chuyện chiến tranh, chết chóc, rốt cuộc vẫn là chuyện không vui.
Ðến khi trời sáng, người trong Ô tộc mới ra thu dọn tàn cuộc. Kinh Tuấn phụ trách đưa tù binh áp giải về Hàm Dương để gây phiền hà cho Lã Bất Vi.
Khi Ðằng Dực và Hạng Thiếu Long đi quan sát chiến trường, tiếc nuối nói,Chỉ tiếc là không bắt được Mông Ngao và Quản Trung Tà, nếu không Lã Bất Vi không thể nào biện bạch nổi."
Hạng Thiếu Long sớm biết trước khi tiểu Bàn đăng cơ, không ai có thể làm lung lai địa vị của Lã Bất Vi, nên chỉ thở dài không nói lời gì.
Ðằng Dực nói,Tù binh không phải là người của Mông Ngao thì cũng là gia tướng của Lã Bất Vi, ta muốn biết Lã Bất Vi giải thích như thế nào về chuyện này."
Đề xuất Voz: Nghề Vệ Sĩ - Đời không như mơ