Chương 435: Cuộc Chiến Ở Mục Trường (3)
Hạng Thiếu Long trầm giọng nói,Ðừng coi thường Lã Bất Vi, đệ đoán y sẽ có cách đối phó. Chuyện này đành phải dừng ở đây thôi."
Hai ngày sau, đã có câu trả lời.
Kinh Tuấn sai người về báo, khi bọn họ vừa đến thành Hàm Dương, tới ngay cửa thành thì bị quân đô vệ của Quản Trung Tà chặn lại, sau đó Lã Bất Vi xuất hiện, bắt hết tù binh, bề ngoài thì đương nhiên bảo rằng sẽ điều tra kỹ chuyện này. Nhưng lúc này Lã Bất Vi đang được thế, cả tiểu Bàn cũng khó lòng mà lên tiếng, cuối cùng đành phải cho qua.
Kinh Tuấn đã được Hạng Thiếu Long nhắc nhở trước, nên đưa ngay bản báo cáo do Kỷ Yên Nhiên viết cho Vương Lăng, rồi sau đó lại chuyển cho Tả thừa tướng Xương Bình quân, để y tấu lại với Chu Cơ và tiểu Bàn. Bản tấu chương này lợi hại ở chỗ là không có câu nào trực tiếp chỉ trích Lã Bất Vi, nhưng đều có hàm ý. Dù cho Lã Bất Vi có gan to bằng trời, trong một thời gian ngắn cũng đừng hòng sai người đến tấn công.
Hạng Thiếu Long mấy ngày nay rất có hứng thú luyện thương, bời vì Cầm Thanh dậy sớm để xem gã.
Lần đầu tiên Hạng Thiếu Long buộc Kỷ Yên Nhiên phải xuất toàn lực, mới miễn cưỡng chống đỡ được với gã.
Hạng Thiếu Long thấy nàng Kỷ tài nữ của mình mồ hôi đầm đìa, thì cười lớn, thu thương lui về phía sau đứng yên, uy võ như một thiên tướng.
Bọn Ô Ðình Phương, Cầm Thanh vỗ tay, Kỷ Yên Nhiên vui mừng nói,Phu quân đại nhân thật lợi hại, chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi mà có thể nắm được cốt lõi của thương pháp, Yên Nhiên đành chịu thua."
Ðằng Dực lúc này bước vào, trên tay cầm cây trường đao do Thanh thúc vừa mới chế tạo, ha ha cười nói,Nhị ca đã đến, để xem thử cây Phi Long thương của đệ lợi hại hay là cây trường đao của Thanh thúc chế tạo lợi hại. Thiếu Long đừng coi thường, thanh đao này có chứa một loại tên là crom ta đã thử dùng nó chặt gãy mười mấy thanh trường kiếm, mà trên lưỡi chỉ hơi trầy xước."
Kỷ Yên Nhiên rất hiếu kỳ với những vật mới lạ, vả lại đây là thứ do phu quân của mình thiết kế ra, nên vội vàng mượn thanh đao trong tay Ðằng Dực, nhìn nó một hồi thì than rằng,Ðây quả là một thứ bảo bối, không biết Thiếu Long làm sao mà nghĩ ra được, nếu trên chiến trường, khi thúc ngựa xông tới, vì ngựa chạy rất nhanh, nên chỉ có thể chém được trên vai của quân địch, chứ không phải dùng kiếm để đâm tới. Như thế, mũi kiếm nhọn cũng chẳng có tác dụng lớn, tuy hai mặt đều bén, nhưng thân kiếm nhỏ, khi chế tạo rất khó, chém xuống thì dễ gãy, giờ đây thanh đao này chỉ có một mặt, mặt bên kia là sống đao dầy, không những khó gãy, lợi cho việc chém xuống, mà dùng lực càng dễ hơn. Yên Nhiên phải bảo Thanh thúc làm cho người ta một cây mới được."
Hạng Thiếu Long nghe mà trố mắt ra, sỡ dĩ gã bảo Thanh thúc rèn ra thanh đao này, chủ yếu là vì thích loại đao của Nhật bản, nào nghĩ ra được lý lẽ này.
Ô Ðình Phương cầm thanh trường đao ngắm nghía, một lát sau mới ngạc nhiên kêu lên,Hoa văn trên thanh đao thật là đẹp ô! Trên cán đao còn có chữ Bách Chiến. Bách chiến bách thắng, ý nghĩa thật là hay! Thanh Bách Chiến này thật là nặng!"
Ðằng Dực giải thích,Phương pháp rèn kiếm của Thanh thúc chính là theo cách bách luyện pháp của âu Càn Tử nước Việt, phân thành nhiều lần luyện trong lửa, sau đó đập lại nhiều lần, rồi lại bỏ tiếp vào lửa, cho nên khác hẳn với một thanh đao bình thường."
Rồi quay sang Kỷ Yên Nhiên nói,Nếu Yên Nhiên muốn có một thanh đao như thế này, e rằng phải chờ một năm mới được, nhưng cũng chưa chắc bằng thanh bảo đao Bách Chiến này. Ðây là tác phẩm tâm huyết của Thanh thúc, nửa năm nay đã thất bại nhiều lần, may nhờ trời cao thương tình mới rèn được một thanh như thế này. Nào, Thiếu Long hãy đến đây!"
Mọi người đều hưng phấn, đứng lùi qua một bên.
Trong khoảng sân đầy tuyết, Ðằng Dực cầm đao đứng yên, khí thế bất phàm.
Hạng Thiếu Long quát lớn một tiếng, thanh Phi Long thương phóng lên, đâm thẳng tới Ðằng Dực như một con linh xa.
Ðằng Dực biết gã vì có món binh khí dài hơn gấp đôi, sợ làm tổn thương tới mình nên nói,Sao lại không có lòng tin với nhị ca thế, mau tới đây!"
Bọn Ô Ðình Phương thấy Ðằng Dực nói thế, thì lên tiếng cỗ vũ cho Hạng Thiếu Long, cả Cầm Thanh cũng thế, có thể thấy mỹ nhân đã hoàn toàn hòa nhập với cuộc sống của Hạng Thiếu Long.
Hạng Thiếu Long ha ha cười lớn, trầm eo tọa mã, ngọn Phi Long đâm thẳng vào bụng Ðằng Dực như điện chớp.
Chỉ có loại binh khí dài như thế này, mới có thể đâm từ ở góc độ này, mà không hề sợ kẻ địch dùng binh khí phản kích.
Ðằng Dực lạnh lùng hừ một tiếng, thanh bảo đao Bách Chiến chém thẳng xuống.
Hạng Thiếu Long xốc thương lên trên, keng một tiếng, nhưng không gạt nổi thanh Bách Chiến bảo đao, ngạc nhiên rút thương về phía mình, rồi múa tít, Ðằng Dực xốc tới, nhất thời tiếng thương đao giao nhau vang lên không ngớt.
Mỗi lần đao và thương chạm nhau, ngọn trường thương đều bị gạt ra, nếu không phải ngọn Phi Long thương được làm từ một loại sắt đã được tinh luyện, mà là một loại thương bằng gỗ, thì đã bị gãy hơn chục lần.
Lúc này mười tám thiết vệ và Thiện Lan cũng đến, không khí càng thêm náo nhiệt.
Hai bên lại lao vào nhau, rồi lui ra, cả hai đều hết cả hơi sức.
Kỷ Yên Nhiên vỗ tay nói,Lần này có thể nói là hòa nhau, nhưng chỉ cần nhị ca có thời gian, làm quen với thanh đao, kẻ bại chắc chắn là Hạng Thiếu Long vô địch của chúng ta."
Hạng Thiếu Long ngửa mặt lên trời cười dài, ném cây Phi Long thương, cả mừng nói,Ta không cần dùng thương nữa, tháng sau sẽ dùng thanh Bách Chiến bảo đao này, để lấy mạng của Quản Trung Tà."
Ðằng Dực vui mừng ném đao cho gã, nói,Vậy thì chúc Thiếu Long trăm trận trăm thắng, vô địch thiên hạ."
Hạng Thiếu Long chụp lấy thanh đao, nâng lên hạ xuống, như đang xem trọng lượng, khen rằng,Trọng lượng của thanh bảo đao này gần bằng với thanh Mặc Tử kiếm của đệ, nhưng bề ngoài không thể nhìn ra được, sẽ khiến cho Quản Trung Tà giật mình, hối hận vì đã quyết đấu với đệ."
Ðằng Dực nói,Từ hôm nay trở đi, thanh Mặc Tử kiếm của đệ là của ta, khi đã dùng qua thanh bảo đao Bách Chiến này, ngoài Mặc Tử kiếm ra, những loại binh khí khác đều cảm thấy không vừa ý."
Khi hai người nhìn nhau cười, Kỷ Yên Nhiên vừa nghe xong Ô Quang báo cáo, vui mừng nói,ô Quang bảo đã phát hiện được một suối nước nóng ở ngọn bái nguyệt, chúng ta hãy lập tức đến đó."
Ô Ðình Phương, Triệu Chi, Ðiền Trinh, Ðiền Phụng reo lên.
Hạng Thiếu Long ngạc nhiên,Hôm nay không cần luyện võ sao?"
Kỷ Yên Nhiên nở nụ cười mê người, dịu dàng nói,Ðã có được thanh bảo đao Bách Chiến này, nghỉ ngơi một ngày cũng đáng mà!“ Hạng Thiếu Long dâng lên niềm tin lớn lao, nói cho cùng, mình có thể sống được cho tới ngày hôm nay, là bởi hơn những người ở đây đến hai ngàn năm kiến thức, thanh đao trong tay này là một minh chứng tốt nhất.
Đề xuất Voz: Ký sự chuyển mộ