Chương 441: Lửa Gian Ngất Trời (2)

Hạng Thiếu Long thầm nhủ, đây chính là nỗi phiền toái khi trở thành đệ nhất cao thủ trong thiên hạ như tiểu thuyết võ hiệp đã nói. Nếu không phải mình có quan chức, ra vào đều có thân vệ, e rằng mình đã sớm có người chặn đường khiêu chiến.

Gật đầu nói,Bọn chúng thích nói gì thì cứ mặc kệ! Kẻ trong sạch thì sẽ trong sạch. Nhưng nếu bọn chúng quá đáng, chúng ta cũng không thể nhường nhịn, nhưng tất cả mọi truyện đều phải chờ sau khi quyết chiến với Quản Trung Tà.

Trừ phi không động thủ, nếu như đã động thủ, thì phải khiến cho tên Khêu Nhật Thăng đó mãi không siêu sinh."

Rồi quắc mắt nhìn Kinh Tuấn nói,Ngươi đã có Lộc Ðan Nhi, tốt nhất hãy tu dưỡng lại, cố gắng luyện võ, nếu không khi gặp cao thủ của Vị Nam võ sĩ hành quán, chỉ làm mất mặt bọn ta, đã hiểu chưa?"

Hạng Thiếu Long nghiêm khắc khiến cho Kinh Tuấn hoảng sợ đến nỗi toát mồ hôi, cúi đầu chịu trận.

Hạng Thiếu Long đưa mắt nhìn mọi người, cười ha hả nói,Rồi sẽ có một ngày chúng ta sẽ đến hành quán để cho bọn chúng nếm thử Mặc Tử kiếm của nhị ca. Phi Long thương của Yên Nhiên, cũng để cho chúng biết thế nào là Bách Chiến đao pháp!"

Sáng hôm sau.

Hạng Thiếu Long lại sử dụng Bách Chiến đao pháp, nhất thời trong chu vi một trượng, đều là ánh đao láp loáng, uy mãnh vô cùng.

Với bản sự của Ðằng Dực, cùng với thanh kiếm Mặc Tử nặng nề và kiếm pháp thượng thừa cũng chỉ có thể giữ dược một vòng nhỏ hẹp, khó khăn lắm mới có thể chống đỡ nổi thanh bảo đao Bách Chiến tấn công dồn dập như mưa sa bão táp đến.

Bọn Kinh Tuấn, Ðào Phương lần đầu tiên thấy được Bách Chiến đao pháp thì ngẩn người ra, không ngờ lại có một loại vũ khí và loại đao pháp nhanh nhạy đến thế.

Khi đao kiếm giao nhau, phát ra những tiếng côm cốp, càng khiến cho không khí trở nên kịch liệt.

Từ lúc Hạng Thiếu Long sử dụng Bách Chiến đao pháp, cả hai người đã đánh hàng trăm chiêu, nhưng Ðằng Dực vẫn tìm không ra cách phá giải đao pháp, cho nên vẫn khó mà phản kích, Hạng Thiếu Long ngược lại rất vui mừng, vì đã lợi dụng võ thuật của thế kỷ hai mươi mốt, thứ võ thuật có vận dụng nhiều nguyên lý vật lý học, lại thêm đặc tính dễ chém của bảo đao, lợi dụng trọng lượng nặng nề của thanh bảo đao và bộ pháp, cho nên khi sử dụng thanh đao, lực hao phí rất ít, thế công mãnh liệt này giống như vô hạn không ngừng lại, tạo áp lực tâm lý cho đối phương. Với một người như Ðằng Dực mà cũng hoàn toàn nằm ở thế hạ phong.

Bỗng nhiên Ô Ðình Phương kêu lên,Dừng tay!"

Hạng Thiếu Long ngạc nhiên, thu đao lùi về phía sau.

Ai nấy đều quay sang nhìn nàng.

Ô Ðình Phương mặt hơi đỏ, lúng túng nói,Ðừng nhìn người ta như thế mà, thiếp e rằng Hạng lang tưởng nhị ca là Quản Trung Tà mà thôi!“ Hạng Thiếu Long và Ðằng Dực nhìn nhau cười lớn.

Ðằng Dực đã hết sức, thở dốc, nói,Ðình Phương bảo ngừng lại quả là rất hợp lúc, nếu không nói không chừng ta đã làm trò cười, thanh bảo đao Bách Chiến quả nhiên lợi hại, nhưng điều lợi hại hơn chính là đao pháp của tam đệ, chỉ là vài chiêu thức chém ngang chặt dọc mà lại biến hóa vô cùng, góc độ hiểm hóc, giống như có thiên thần trợ giúp, không hổ là bách chiến."

Hạng Thiếu Long quay sang Kinh Tuấn cười,Tiểu Tuấn có muốn thử không?"

Kinh Tuấn cười khổ nói,Ngày mai được không? Vừa rồi đệ thấy đao pháp này thật là ghê gớm, cả ý nghĩ động thủ cũng không có.

Mọi người thấy Kinh Tuấn khiêm nhường như vậy, nhất thời cười ấm lên.

Ðào Phương nói,Nhìn thấy uy thế của Thiếu Long, giờ đây ta ngược lại tiếc không lập tức thấy được cuộc quyết đấu của Thiếu Long và Quản Trung Tà."

Lúc này Ô Quang đến bên Hạng Thiếu Long, hạ giọng nói mấy câu, Hạng Thiếu Long đưa thanh Bách Chiến bảo đao cho Triệu Chi, gọi Ðằng Dực, Kinh Tuấn và các thê tử của mình lại, bước vào nội đường.

Ðằng Dực đuổi theo gã, hỏi,Chuyện gì vậy?"

Hạ Thiếu Long hạ giọng nói,Tiểu Võ và Tiểu Ðiềm lén đến đây."

Thi lễ xong, Mông Võ vui mừng nói,Hạng đại nhân quả dùng binh như thần, Thanh Nghị là đệ nhất dũng tướng dưới tay của phụ thân chúng tôi, lại có ưu thế áp đảo, mà vẫn bị các người đánh cho đại bại."

Mông Ðiềm tiếp lời,Phụ thân chúng tôi nổi trận lôi đình, nhưng chẳng còn cách nào cả, song chúng tôi hiểu rõ ông ta nhất, ông ta nhất định sẽ không bỏ qua."

Ba nữ nhân nhìn nhau, lúc này mới biết Mông Ngao không mạo hiểm, tự tay cầm binh.

Mông Võ buồn rầu nói,Ðến lúc này chúng tôi cũng không hiểu cớ gì phụ thân chúng tôi lại trung thành với tên lão tặc Lã Bất Vi đến thế."

Mông Ðiềm bực dọc nói,Toàn là do con ả Lã Bất Vi đưa đến để mê hoặc phụ thân, khiến cho phụ thân cả lời mẫu thân cũng không thèm nghe. Mẫu thân nhiều lần dặn dò chúng tôi, Lã Bất Vi là kẻ xảo quyệt, chắc chắn sẽ không có kết cuộc tốt. Cha tuy hồ đồ, nhưng chúng tôi sẽ không giống như ông ta. Hừ!"

Bọn Hạng Thiếu Long lúc này mới hiểu hai người này hướng về họ như vậy, ngoài mối giao tình đã từng trải qua hoạn nạn và bị Lã Bất Vi bức hại, còn liên quan đến cuộc phân tranh đến nội bộ gia đình.

Kinh Tuấn rất thân thiết với bọn họ, nên vỗ ngực nói,Hãy yên tâm! Bị quân biết hai người là kẻ trung nghĩa, dù cha các người có làm chuyện gì cũng sẽ không liên lụy đến các người."

Hạng Thiếu Long gật đầu nói,Tiểu Tuấn nói không sai, ta đã cho bị quân biết chuyện của hai người. Ngài sẽ phá cách dụng hai người. Chuyện quan trọng là giờ đây hai người đừng để cho phụ thân của hai người biết huynh đệ các người có lòng khác."

Cả hai vừa mừng vừa sợ, Mông Ðiềm buồn rầu nói,Bị quân phải chăng là muốn đối phó với phụ thân của tiểu tướng?"

Hạng Thiếu Long thầm nghĩ giờ đây kẻ giúp đỡ đắc lực nhất cho Lã Bất Vi chính là Mông Ngao, còn Lã Bất Vi sau khi tiểu Bàn đã làm lễ đội mũ thì mới bại vong, như thế, mấy năm nay Mông Ngao sẽ chẳng có vấn đề gì, trả lời rằng,Hãy yên tâm! Trước khi bị quân làm lễ đội mũ, Mông đại tướng quân sẽ chẳng xảy ra chuyện gì cả, các người chỉ cần cầm quân cho tốt trong năm năm tới, giữ vững Vị trí Của mình, sau này bị quân đã làm lễ đội mũ, mọi vấn đề khó khăn sẽ được giải quyết cả, ta sẽ xin bị quân vì huynh đệ các người mà không làm khó Mông đại tướng quân."

Hai người vô cùng cảm kích, quỳ xuống dập đầu.

Hạng Thiếu Long bước về phía trước đỡ lấy hai người, nghĩ đến trong tương lai Mông Ðiềm sẽ là một vị đại tướng nổi danh sau Vương Tiễn, trong lòng có chút tiếc thương và cảm thấy kỳ lạ.

Dặn dò hai người xong rồi mới để cho hai người họ về.

Ra đến cửa phủ, Mông Võ lo lắng nói,Hạng đại nhân phải cẩn thận tên Quản Trung Tà, hôm qua y có đến chỗ bọn chúng tôi tìm người đấu kiếm, huynh đệ chúng tôi đều xuất trận, nhưng cũng khó chống đỡ, y còn lợi hại hơn lúc ở lễ Ðiền Liệp nữa."

Mông Ðiềm chen vào nói,Hạng đại nhân có thể khử luôn tên Quản Trung Tà ấy, chắc chắn Lã lão tặc sẽ tức chết."

Kinh Tuấn cười nói,Hãy yên tâm, tam ca của ta là thiên thần giáng thế, Quản Trung Tà dù cho có mọc ra ba đầu sáu tay, cũng khó mà thắng nổi."

Cả hai người đều nhìn Hạng Thiếu Long đầy ngạc nhiên.

Ðằng Dực bá vai hai người, cười nói,Tiểu Tuấn lần này không khoác lác như bình thường đâu, giờ đây, cả ta cũng phải cúi đầu trước Hạng thúc thúc của các người, các người hãy chờ mà xem."

Hai người đều biết Ðằng Dực là kẻ lợi hại và không bao giờ nói bừa, nên cũng hơi yên tâm.

Mông Ðiềm đột nhiên hai mắt đỏ ửng, cúi đầu nói,Lần này chúng tôi không chịu đứng về phía của phụ thân, ngoài việc Lã lão tặc muốn giết chúng tôi và lời dặn của mẫu thân, chúng tôi cũng muốn báo thù cho Thiên công chúa và bọn Xuân Doanh tỉ, sau này khi đối phó với tên lão tặc, thì phải dành phần cho chúng tôi."

Hạng Thiếu Long lúc này mới nhớ được ngày trước huynh đệ bọn họ rất than thiết với bọn nữ nhi của mình, lòng nhói đau, lắc đầu thở dài.

Đề xuất Huyền Huyễn: Chư Thiên Lãnh Chúa
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN