Chương 442: Lửa Gian Ngất Trời (3)

Ðằng Dực và Kinh Tuấn biết gã nhớ lại chuyện đau lòng lúc trước, đưa hai người bước ra.

Rồi ba người quay về lại trong quan thuộc, khi ăn cơm trưa, Vương Hột đến, Hạng Thiếu Long buông đũa xuống, ra đại đường gặp y.

Hạng Thiếu Long mời Vương Hột ngồi xuống, nói,Ðại tướng quân đâu cần phải đến đây, chỉ cần căn dặn, Thiếu Long sẽ tự mình đến phủ đại tướng quân."

vương Hột mỉm cười,Ngươi không sợ ra đột nhiên thay đổi chủ ý, giăng bẫy hại ngươi sao?"

Hạng Thiếu Long cười,Ðại tướng quân nếu muốn lấy mạng nhỏ của Hạng Thiếu Long này, chỉ cần nhấc tay là đủ."

Vương Hột lắc đầu nói,Mạng nhỏ của ngươi không dễ lấy đâu, chí ít Lã Bất Vi và Mông Ngao cũng đã đại bại vì ngươi."

Ngừng một lát rồi nhíu mày, nghiêm giọng nói,Lã Bất Vi quả thật có lòng mưu phản, mượn cớ phải dùng quân đội để tu sửa kênh đào Trịnh Quốc, hỏi bị quân và thái hậu mượn binh phù, điều động binh lính, nếu ta không cản trở y dùng người của ta, e rằng giờ đây Hàm Dương đã rơi vào tay y và Mông Ngao. Nhưng ta sớm muộn gì cũng phải cầm binh xuất chinh, lúc ấy tình thế của bị quân sẽ nguy hiểm vô cùng, Thiếu Long có đối sách gì không?"

Hạng Thiếu Long rất muốn cho y biết tình hình này sẽ thay đổi sau khi có hắc long xuất hiện, nhưng cảm thấy chuyện này càng ít người biết cảng hay, hỏi ngược lại,Ðại tướng quân có đề nghị gì?"

Vương Hột trầm ngâm, rồi mới than rằng,Vì ta từ chối giết ngươi, nên đã tranh cãi với Lã Bất Vi. Chắc ngươi biết rằng nếu Ðiền Ðan đánh nước Yên, Lã Bất Vi nhất định sẽ sai ta và Mông Ngao đánh tam Tấn, đó chính là thời cơ tốt để Lã Bất Vi tạo phản, chỉ cần quân giữ Hàm Dương thay vào người của y, thái hậu và bị quân chỉ đành mặc cho y mổ xẻ.

Hạng Thiếu Long thở phào, nói,Chí ít phải đến mùa xuân sang năm khí trời ấm áp, nước Yên vốn nằm ở phía bắc, mùa đông khí hậu lạnh lẽo, Ðiền Ðan lại phải cần thời gian chuẩn bị. Cho nên chúng ta vẫn còn một khoảng thời gian dài."

Vương Hột không thèm để ý, nói,Tử ngày nước Tề có Quản Trọng làm tể tướng, thực hiện biến cách nên nước mạnh lên, vốn là có thể làm được chuyện lớn, nào ngờ người Tề chỉ biết nói suông, không chịu sửa sang võ bị, lại còn ngông cuồng tự xưng là đông đế, suýt chút nữa bị nước Yên nhỏ bé tiêu diệt, tuy bảo có được một Ðiền Ðan, giữ được nước đã là may mắn, nào có ngày xưng bá nữa, nếu không phải nước Triệu bị đại Tần chúng ta kiềm chế, thì nước Tề đã bị san bằng từ lâu."

Hạng Thiếu Long thuận miệng nói,Giờ đây nước Triệu không còn Liêm Pha, người Triệu có gì đáng sợ."

Vương Hột lộ vẻ ngưng trọng, thở dài nói,Nói đến binh giỏi tướng tài, thiên hạ chẳng có ai qua được người Triệu, nếu không phải là Triệu Hiếu Thành vương u mê, dùng nhầm Triệu Quát, thì Bạch Khởi cũng khó mà thắng được trận Trường Bình. Tuy Liêm Pha không còn nữa, nhưng nước Triệu vẫn còn Lý Mục, người này có tài dùng binh đến nỗi quỷ thần cũng khó đoán, còn giỏi dùng ky binh hơn cả Triệu Vũ Linh vương, xuất thần nhập quỷ, khiến người ta khó mà phòng hờ được, ngày sau nếu Thiếu Long gặp phải người này, ngàn vạn lần đừng khinh địch, nếu không sẽ thua thiệt lớn.

Hạng Thiếu Long trong lòng cầu mong đừng xảy ra chuyện này, đồng thời cũng dâng lên niềm kính trọng đối với một đại danh tướng mà ngay cả kẻ dịch cũng phải e sợ.

Nhớ lại ngày trước y đã từng hào phóng tặng cho mình thanh Huyết Lăng, lại còn bảo mình chạy khỏi nơi ấy, đồng thời cũng tỏ rõ rằng nếu ngày sau gặp nhau tại sa trường, thì sẽ không dung tình. Khí phách ấy, có kẻ nào bì kịp.

Vương Hột bùi ngùi nói,Một ngày còn Lý Mục, đại Tần ta đừng mong diệt Triệu."

Hai người theo đuổi những ý nghĩ khác nhau nên cũng quên đi tình thế hung hiểm trước mặt.

Vương Hột đột nhiên nói,Thiếu Long có biết sau khi Thành Kiều được phong ấp ở Trường An, không ngừng qua lại với tướng Triệu là Bàng Noãn, lại được Ðỗ Bích giúp đỡ, bí mật chiêu binh mãi mã, cho nên chỉ cần Hàm Dương xảy ra chuyện, y nhất định quay về giành lấy vương vị, nay những người ủng hộ cho Thành Kiều vẫn còn nhiều, chuyện này cũng không thể không phòng hờ."

Hạng Thiếu Long đau đầu lắm, té ra một Tần Thủy Hoàng đã ra đời trong hoàn cảnh khó khăn như vậy. Rồi gật đầu tỏ vẻ đã biết, than rằng,Chuyện này Lã Bất Vi phải lo lắng hơn chúng ta, kẻ đầu tiên mà Ðỗ Bích và Thành Kiều phải giết chính là Lã Bất Vi, chí ít phải giết thêm vài người nữa rồi mới đến lượt tiểu tướng, Lã Bất Vi sẽ không ngồi yên đâu Vương Hột cười khổ nói,Nói đến mưu mô, ta và ngươi đều không phải là đối thủ của Lã Bất Vi, mấy đêm nay ta đều tìm Vương Lăng uống rượu, khi nhắc đến chuyện này, lão Lăng bảo rằng y cố ý dung dưỡng Ðỗ Bích và Thành Kiều để uy hiếp thái hậu và bị quân phải dựa vào y."

Hạng Thiếu Long đã sớm đoán được chuyện này, hỏi,Ðỗ Bích và Tú Lệ phu nhân rốt cuộc là có quan hệ thế nào?"

Tú Lệ phu nhân chính là một sủng phi của Trang Tương vương, mẹ của Thành Kiều.

Vương Hột nói,Bọn họ là đường huynh đường muội, nhưng chúng ta đều đoán được cả hai có quan hệ không thể cho người ta biết."

Ngừng một lát, rõ ràng cảm thấy đã đi quá xa, nghiêm mặt nói,Ta có một ý nghĩ, nghe nói giờ đây quan hệ giữa ngươi và người Sở đã trở nên tốt đẹp, có thể nào thuyết phục Lý Viên, bảo rằng nếu Ðiền Ðan diệt Yên, thì sẽ quay sang đối phó với người Sở, làm cho người Sở phải dàn quân ở biên giới nước Tề, vậy thì có thể đảm bảo được Ðiền Ðan không dám đánh Yên nữa."

Hạng Thiếu Long vỗ bàn khen hay. Quả thật là gừng càng già càng cay, đây cũng giống như phiên bản bủa vây Ngụy cứu Triệu, hay ở chỗ là Lý Viên ghét nhất là Ðiền Ðan, mà cũng là vì nước Tần đang bận rộn chuyện của ba quận phía đông, lại bị người tam Tấn kìm chân, không còn thời gian để đối phó với người Sở. Huống chi Lý Viên không phải là thiện nam tín nữ, tự nhiên cũng sẽ có dã tâm đối với đất đai của nước Tề, đây quả là tuyệt diệu không thể nói được.

Gật đầu trả lời,Ðiều này cũng rất dễ, tiểu tướng sẽ viết một bức thư, gửi cho Lý Viên, chuyện này chắc là không có vấn đề gì."

Vương Hột nghiêm mặt,Chuyện này rất quan trọng, Thiếu Long đừng tưởng rằng sẽ dùng tình cảm riêng tư mà lay động được Lý Viên."

Hạng Thiếu Long cung kính nói,Thiếu Long đã hiểu."

Vương Hột hân hoan nói,Chỉ cần có thể tạm hoãn lại cuộc giao tranh giữa Tề và Yên, đợi Vương Tiễn về triều, Hoàn Xỉ và tiểu Bôn luyện xong đội quân tốc chiến của bọn họ, lão phu đã có thể yên tâm xuất chinh."

Hạng Thiếu Long đã được người nắm trong tay một phần tư binh lực của nước Tần ủng hộ, cả người cũng nhẹ nhõm, nhớ lại chuyện Kinh Tuấn, vội tìm lời nói ra.

Vương Hột cười ha ha nói,chuyện này không có vấn đề, ngày mai ta sẽ tìm Vương Lăng rồi cùng nhau đến Lộc phủ cầu thân, ngươi hãy đợi tin tốt lành của chúng ta."

Rồi mặt chợt buồn bã, rõ ràng nhớ đến Lộc công và Từ Tiên.

Dừng một lát sau, buồn rầu nói,Thiếu Long có biết rằng Lộc Công vốn không phải là họ Lộc, bởi vì trong lễ Ðiền Liệp ông ta săn được nhiều lươn, cho nên tiên vương mới gọi đùa ông ta là Lộc vương, vì thế ông ta đổi thành họ Lộc, phong ấp cũng gọi là Lộc ấp, từ đó trở đi ai ai cũng kêu ông ta là Lộc vương, sau đó lại gọi là Lộc Công!"

Hạng Thiếu Long cười khổ nói,Ðại tướng quân có biết giờ đây tiểu tướng không phải là Hạng Thiếu Long, mà phải gọi là Long Thiếu Hạng, bởi vì tiểu tướng đã từng thề rằng, nếu để cho Ðiền Ðan chạy về được nước Tề thì phải đọc ngược tên lại."

Vương Hột sững người, rồi ha ha cười lớn bỏ đi.

Đề xuất Khoa Kỹ: Ta Sáng Lập Siêu Phàm Thời Đại
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN