Chương 458: Lấy Đức Phục Oán (2)

Lã Nương Dung ngồi bên cạnh Quản Trung Tà thì nghiêng mắt nhìn Kỷ Yên Nhiên, trong mắt lộ vẻ hoang mang, đột nhiên Quản Trung Tà đưa tay qua bắt lấy bàn tay nàng.

Lã Nương Dung giật mình, nghĩ rằng có lẽ đôi tay này sẽ giết chết Hạng Thiếu Long, bất ngờ nhìn sang phía Hạng Thiếu Long.

Chỉ thấy gã đang chăm chú nhìn Kỷ Yên Nhiên, không hề để ý đến mình, trong lòng dâng lên cảm giác thất vọng, vội vàng nắm chắc bàn tay của Quản Trung Tà.

"Keng."

Thương kiếm giao nhau, chấn động toàn trường.

Kỷ tài nữ cuối cùng đã ra tay.

Khi trường thương trong tay Kỷ Yên Nhiên phóng ra như điện chớp, hình như đâm thẳng vào mặt Quốc Hưng, nhưng thực ra thì hơi cao một chút, mũi thương chếch lên phía sợi dây cột tóc, mở màn cho cuộc chiến.

Nếu muốn Quốc Hưng đoán được rằng ngọn thương đầu tiên của Kỷ Yên Nhiên sẽ xảy ta như thế nào, y nhất định sẽ đoán được nàng mỹ nữ xinh đẹp võ công cao cường này sẽ dùng thân pháp linh hoạt của mình đâm vào tay hoặc mắt của y một cách hư hư thực thực, khiến cho y khó chống trả, lùi ra sau để né, mất cơ hội ra tay khống chế cây trường thương.

Thực ra lúc nãy Kỷ Yên Nhiên chỉ biểu diễn thị uy, để ấn tượng đó in sâu vào tâm trí Quốc Hưng, cho nên dùng một chiêu xem như đơn giản trực chiến, quả nhiên đã gây bất ngờ cho y.

Chỗ khác nhau lớn nhất của cây Phi Long thương này của Kỷ Yên Nhiên và cây trường thương bình thường là dùng một sắt hiếm có, toàn bộ cây thương đều bằng kim loại, nên nặng hơn bình thường nhiều, càng không dễ bị chặt đứt, khi đâm không những tốc độ nhanh, mà còn có lợi ở chỗ trọng lượng của nó, về lực đạo thì thương có thân bằng gỗ không thể sánh được. Mà Quốc Hưng không ngờ rằng đối phương bỏ khéo mà dùng thô, cho đến khi thấy nàng chỉ sù dụng một chiêu đơn giản thì bất ngờ, trong lúc lúng túng chỉ đành tọa mã trầm eo, huơ kiếm lên đỡ, thanh kiếm chạm với thanh Phi Long thương của Kỷ Yên Nhiên.

Quản Trung Tà thì trong lòng mừng thầm, để ý đến đặc tính và thương pháp của Phi Long thương.

Ai cũng biết rằng Hạng Thiếu Long không giỏi dùng thương, nếu dùng thương để đối phương với Quản Trung Tà, thì chắc chắn sẽ học từ nàng Kỷ tài nữ có thương pháp nổi tiếng thiên hạ này.

Cho nên Quản Trung Tà càng có thể có cơ hội hơn trước thương pháp chiến thuật của nàng, điều này cũng đồng nghĩa với xem Hạng Thiếu Long biểu diễn nắm được thực hư của kẻ địch, càng có thể dàng được chiến thắng nhiều hơn.

Khi Quốc Hưng đưa kiếm lên đỡ, tuy phát ra tiếng kêu, nhưng lại ngạc nhiên phát hiện ra rằng, lực đạo của Phi Long không mạnh mẽ như trong tưởng tượng, lại còn có cảm giác không có thực chất, khiến cho y khó mà phát lực ra được.

Ðây là chuyện hoàn toàn không hợp lý, nhưng lại là hợp lý nhất.

Cây trường thương bắn lên trên theo quán tính.

Trong tình huống như thế này, Quốc Hưng phải nên thừa thế tiến sát đến Kỷ Yên Nhiên, xốc kiếm ra dựa cùng lối đánh xáp lá cà, khóa giải ưu thế của loại binh khí dài, nhưng vì Quốc Hưng chỉ có thể thủ chứ không được công, cho nên dù cho đối phương có sơ hở, y cũng đành phải để mất thời cơ tốt.

Trong tầm nhìn của hàng ngàn cặp mắt, Kỷ Yên Nhiên bước đi những bước lạ lùng, eo xoay một cái rút thương về cầm một tay, rồi khi hai tay cầm thương, vận lực eo phóng cây thương ra nữa.

Quốc Hưng vì vừa rồi tính sai lực đạo của Kỷ Yên Nhiên, thanh trường kiếm đưa lên cao gần một tấc mới có thể rút về, chỉ chậm chút thôi, nhưng cây Phi Long thương đã phóng tới như một con độc xà, đâm thẳng vào vỏ kiếm của y đeo bên phải của y nhanh như điện chớp.

Quốc Hưng lúc này mới nhận ra sự lợi hại trong thương pháp của Kỷ Yên Nhiên, buộc phải rê ngang rút lui về phía sau.

Toàn trường lập tức chấn động, ngoài những kẻ của hành quán và Lao ái ai nấy đều khen ngợi Kỷ Yên Nhiên, bọn Kinh Tuấn, Ô Ngôn, Xương Bịnh quân thì kêu tợn nhất.

Hạng Thiếu Long nhìn nàng nghĩ mình chính là nam nhân của nàng, trong lòng có cảm giác đắc ý, càng khiến cho gã ngây ngất hơn.

Cả gã cũng không ngờ được rằng chỉ mới thương thứ hai, Kỷ Yên Nhiên phải buộc Quốc Hưng lúng túng thối lui.

Kỷ Yên Nhiên mỉm cười, khiến cho người ta cảm thấy nàng vẫn còn dư sức. Nhưng cây thương trong tay nàng không dừng lại ở đó, rồi bộ pháp của nàng xoay chuyển thật nhanh, cây thương đâm thẳng thì thay đổi góc độ, đâm xéo về phía chỗ bên phải đằng sau Quốc Hưng.

Bao gồm cả Quốc Hưng trong đó, mọi người đều ngạc nhiên không hiểu đâm vào chỗ này, thì có uy hiếp gì với Quốc Hưng.

Nào ngờ Kỷ Yên Nhiên lướt về phía trước hai bước như nước chảy mây trôi, khi kéo thân về đến sát eo mình, thì thân người xoay nhanh vận lực chuyển động thân thương Phi Long thì đâm thẳng quét ngang, mục tiêu vẫn là vỏ kiếm của Quốc Hưng.

Nếu Quốc Hưng bị quét trúng, thì đảm bảo sẽ ngã xuống đất nhưng không thể làm tổn thương y, vì thế không hề vi phạm lời hứa của nàng.

Mọi người như ngây ngất điên đảo thần hồn.

Mỗi thương của Kỷ Yên Nhiên như đều bất ngờ nhưng cũng rất đẹp mắt, nhất là sức sống tỏa ra từ nàng, khiến cho ai nấy đều tim đập mạnh, đều khen ngợi không ngớt.

Quốc Hưng mất thế hai lần, vốn là liều với Kỷ Yên Nhiên một phen, dựa vào thể năng để hóa giải thương pháp lợi hại của nàng.

Nhưng khi thấy Kỷ Yên Nhiên mượn lực eo để quét cây thương, Quốc Hưng chỉ đành bỏ ý định ấy, đứng ở thế thủ, cây trường kiếm chém xéo xuống cây thương Phi Long, đồng thời lại nhảy lùi ra sau một bước nữa.

Khi thương kiếm giao nhau, cây Phi Long thương lại bắn lên trên tỏa ra một làn thương ảnh tấn công về trước mặt Quốc Hưng như trường giang đại hải.

Thương pháp như vậy cả hạng cao thủ như Quản Trung Tà cũng phải thán phục, những kẻ khác thì càng la hét như điên, trợ oai cho nàng, nhất thời trong đường đều rền vang tiếng vỗ tay, tiếng người kêu, không khí lên đến đỉnh điểm.

"Keng."

Quốc Hưng cũng ghê gớm lắm, trong làn thương ảnh trùng trùng đã tìm được thân thương thật sự vì biến chiêu không đủ nhanh, lực đạo còn yếu, sau tiếng thương kiếm giao nhau, bất ngờ lại lùi thêm bước nữa, cánh tay tê rần.

Ðến lúc này Kỷ Yên Nhiên tổng cộng đã đánh ra bốn thương, mà Quốc Hưng thì cứ mất thế, tuy chưa phải là bại, nhưng đã mất mặt lắm.

Quốc Hưng nhủ thầm,Như thế, e rằng đảm bảo đỡ thêm hai thương nữa thì thanh kiếm sẽ rơi khỏi tay!" cắn răng lùi ra chỗ trống trải.

Trong đường nhất thời vang lên tiếng huýt sáo.

Nhưng quả thật đây là cách hay trong lúc không có cách.

Kỷ Yên Nhiên đã tuyệt đối nắm quyền chủ động, vờn Quốc Hưng trong bàn tay của mình, giờ đây tránh được hạ phong chính là rời khỏi phạm vi bao trùm của cây Phi Long thương, như thế mới có thể chỉnh đốn lại mình, đồng thời giành cơ hội cho cánh tay bị tê rần hồi phục lại.

Kỷ Yên Nhiên rít lên một tiếng, lộn nhào xuống đất, tay trái nắm chặt chuôi thương, lượng thế đâm đầu thương xuống đất, sau đó phóng lên đuổi theo Quốc Hưng đang thối lui đâm thẳng vào bao kiếm của y.

Những cao thủ như Quản Trung Tà, Hàn Kiệt và Hứa Thương, đều thán phục, chỗ kỳ diệu nhất của thương này là mượn lực đạo đâm xuống đất, khiến cho chuyện không thể trở thành có thể.

Thương này không hề gây tổn thương cho Quốc Hưng, nhưng chỉ cần chạm vào bao kiếm của Quốc Hưng, thì coi như nàng đã thắng.

Quốc Hưng hồn phi phách tán, rồi lộn ngược người ra sau.

Nhưng mọi người đều biết y đã thua, khi Kỷ Yên Nhiên lại từ dưới đất phóng lên tiếp, Quốc Hưng càng lúng túng hơn, ngoài phải cúi mình trước cây thương này, không còn cách nào khác.

Khêu Nhật Thăng cũng lộ vẻ bất lực.

Lần này mặt mũi của võ sĩ hành quán không còn nữa, sau này làm sao có thể là nơi huấn luyện kiếm thủ cho đại Tần.

Khi Quốc Hưng trong bụng kêu lên xong rồi thì Kỷ Yên Nhiên búng người dậy, cây thương thu về sau lưng mỉm cười Quốc Hưng loạng choạng, thối lui ba bước nữa kiếm giơ ngang trước ngực, ngực phập phồng ngạc nhiên nhìn Kỷ Yên nhiên.

Kỷ Yên Nhiên vẫn ung dung mỉm cười nói,Yên Nhiên đánh năm thương mà tiên sinh đỡ được năm thương, mà Yên Nhiên sở dĩ có thể chiếm được tiên cơ là vì tiên sinh giữ lời chỉ thủ mà không đánh, hay là cứ dừng lại ở đây, coi như chúng ta không phân thắng bại."

Tiểu Bàn vỗ tay đứng dậy, cười lớn nói,Hay cho Kỷ tài nữ, ai có thể không khâm phục, từ hôm nay trở đi tài nữ chính là thái phó của quả nhân."

Rồi sang Quốc Hưng nói,Tuy Quốc sinh có thể nghe lệnh của quả nhân chỉ thủ mà không công, cũng thuộc là hiếm có, vậy ta phong cho ngươi là đô ky phó thống lĩnh thuộc quyền quản hạt của Hạng thống lĩnh."

Kỷ Yên Nhiên và Quốc Hưng quỳ xuống tạ ơn.

Hạng Thiếu Long trong lòng sinh ra cảm giác vui mừng nhưng cũng kỳ dị, cuối cùng tiểu Bàn cũng đã trưởng thành, không những đã nhìn thấy được sự kết hợp trên cả lợi ích giữa võ sĩ hành quán và Lao ái, mà còn dẹp hết tình cảm trong lòng, thu phục Quốc Hưng, đó là điều mà một kẻ phàm phu tục tử không thể làm được.

Không ai ngờ rằng chuyện này lại kết thúc vui vẻ như vậy, nhất thời tiếng hoan hô vang lên, nhưng là cho Kỷ Yên Nhiên.

Hai tiếng tài nữ vang lên không ngớt.

Chỉ có Khêu Nhật Thăng mặt mũi vẫn lạnh lùng, không nói một lời.

Lã Bất Vi giận lắm, nhủ thầm,Chỉ cần trừ khử Hạng Thiếu Long, những người khác không cần phải nói đến, đứng phắt dậy, cười lớn nói,Ðã đến lúc phải dọn món ăn chính lên tiệc."

Hàng ngàn khách khứa vừa đứng vừa ngồi, ánh mắt tập trung về phía y.

Đề xuất Tiên Hiệp: Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN