Chương 459: Long Hổ Tranh Phong (1)
L
ã Bất Vi đang hài lòng lắm, khi định tuyên bố cuộc quyết chiến giữa hai người như thể là tuyên phán thời hạn chết của Hạng Thiếu Long, Lã Nương Dung đột nhiên đứng phắt dậy, nói như chém binh chặt sắt,Không cần tỷ võ nữa, nữ nhi quyết gả cho Trung Tà, chỉ đành phụ ý tốt của Hạng đại nhân."
Lời này vừa nói ra Lã Bất Vi đứng lặng tại chỗ.
Quản Trung Tà thì giật mình, mắt quắc lên, nhìn về phía Hạng Thiếu Long, ai cũng biết con người thăng trầm lạnh lùng này đã lúng túng.
Những người khác đều nhìn nhau.
Như vậy chả lẽ cuộc chiến ai cũng mong đợi này lại kết thúc như thế.
Bọn Ðỗ Bích, Lao ái thì lại càng khó giấu được nỗi thất vọng trên mặt, bởi vì dù ai trong hai người này thua cuộc đối với bọn họ, chỉ có lợi mà không hại.
Còn bọn Doanh Doanh, Xương Bình quân, Vương Hột thì như cất được gánh nặng trên vai, thở phào.
Nước Tần trước nay nghiêm cấm tướng sĩ thi đấu, Hạng Thiếu Long và Quản Trung Tà đều là tướng lĩnh, không có cớ gì lại đánh nhau, dù cho tiểu Bàn có muốn Hạng Thiếu Long giết Quản Trung Tà đi nữa, cũng không thể phá vỡ quy tắc này, nếu cứ cố để cho họ ra đấu, vậy còn gì là pháp luật nữa?
Mọi người đều im lặng, không lên tiếng.
Lã Nương Dung quay về chỗ, cúi đầu xuống, ngực phập phồng, chắc chắn là kích động lắm, Hạng Thiếu Long định thần nhìn Lã Nương Dung hồi lâu, rồi không biết nên tức giận hay nên cười, thầm nghĩ vừa rồi đắc tội với nàng, cho nên nàng mới cố ý bỉ mặt mình trước mặt đông người, và cái cớ là chuyện lớn cả đời nàng.
Nói cho cùng, Lã Nương Dung cũng giống như Doanh Doanh. Cả hai đều hướng về phía Quản Trung Tà.
Lã Bất Vi giận đến nỗi đỏ mặt, trừng mắt nhìn Lã Nương Dung rồi cười khà khà, quay sang tiểu Bàn nói,Trẻ con không được có ý kiến, nhưng vốn đã có lời trước, chuyện này đều do lão phu làm chủ, làm sao có thể thất kính với thiên hạ, với bị quân như thế được?"
Lã Nương Dung giật mình, ngẩng đầu định lên tiếng, thì Quản Trung Tà đã nắm lấy bàn tay nàng ở ghé sát vào tai nói,Nương Dung đừng làm khó trọng phụ."
Lã Nương Dung ngẩng đầu len lén nhìn Hạng Thiếu Long rồi mới cúi mặt xuống.
Tiểu Bàn nói,Lời trọng phụ rất có lý, huống chi tỷ võ chọn nữ tế, là phong tục từ xưa của đại Tần ta, giả sử nếu trọng phụ cho rằng cuộc tỷ võ này không tiện hủy bỏ, thái hậu lại không có ý kiến, quả nhân tự nhiên sẽ toàn lực ủng hộ."
ánh mắt của mọi người đều dồn sang chỗ Chu Cơ, đợi nàng lên tiếng, trong khi không khí đã căng thẳng lại càng căng thẳng hơn.
Trong mắt rất phức tạp, trước tiên nhìn về phía Lao ái, sau đó lại hướng về phía Hạng Thiếu Long, đột nhiên mặt tái, môi rung rung quát,Cuộc tỷ võ của hai vị khanh gia Hạng, Quản hãy cứ tiến hành theo như lời của trọng phụ."
Tiếng vỗ tay vang lên, cả đại đường như nổ tung ra.
Trái tim của Hạng Thiếu Long như bị ai cứa một nhát, biết rằng giữa Lao ái và gã, Chu Cơ đã chọn lựa Lao ái.
Giờ đây hễ là những kẻ biết thực lực của Quản Trung Tà, đều cho rằng Hạng Thiếu Long chắc chắn sẽ thua. Chu Cơ ủng hộ cuộc tỷ võ này, chính là nàng hy vọng mình bị Quản Trung Tà giết chết, để kết thúc mọi chuyện.
Nếu quan hệ giữa mình và Chu Cơ phát triển đến bước này thì chỉ có thể than một câu tạo hóa trêu ngươi, ngoài ra chẳng có lời nào để nói nữa!
Tiếng của Lã Bất Vi lại vang lên,Cuộc chiến Thiếu Long và Trung Tà bắt đầu!"
Sau lời tuyên bố đó là một tràng pháo tay.
Tiếng trống vang lên càng tăng sự kịch liệt.
Quản Trung Tà cúi đầu an ủi Lã Nương Dung, đứng dậy, toàn trường lập tức đứng dậy. Y chỉ đứng bình thường, nhưng lại có cái khí khái hơn đời, khiến cho người ta phải vừa kính vừa sợ trong lòng.
Quản Trung Tà bước ra khỏi chiếu, mỉm cười nhìn mọi người, khi đến chỗ trung tâm của đại đường, thì ung dung đứng quay về phía chiếu chủ mà nói rằng,Có thể được thái hậu, bị quân và trọng phụ ân chuẩn tỷ võ với Hạng đại nhân, thực là một chuyện vui trong đời của Trung Tà, vi thần dù chết cũng không hối tiếc."
Mọi người nghe y nói hào khí đến thế, lại hàm chứa trong đó ý chấp nhận sinh tử, tình cảm muốn dâng trào lên, tiếng vỗ tay và la hét càng tợn hơn.
Sắc mặt của Hạng Thiếu Long thì rất khó coi, đương nhiên không phải là vì chuyện tỷ võ, mà là cảm thấy đau lòng vì sự thay đổi của Chu Cơ. Mọi người lại tưởng rằng gã đã e sợ, cảm thấy rất kỳ lạ. Hít sâu một hơi đè nén tình cảm trong lòng, đứng dậy.
Chính thời khắc này, gã biết mình đã bị tổn thương sâu sắc vì chuyện tình của Chu Cơ. Hạng Thiếu Long là người trọng tình trọng nghĩa, vì bạn bè, hoàn toàn không để ý đến sự an nguy vinh nhục của bản thân mình, cho nên mới được bọn Lý Viên, Long Dương quân, Hàn Sấm, Đồ Tiên coi như bạn bè thân thiết.
Gã đối với Chu Cơ càng tình sâu nghĩa nặng hơn, nào ngờ cuối cùng đã bị đối xử như thế, nên trong lòng rất buồn bã.
Nhường ánh mắt, gã bước về phía Quản Trung Tà khoảng một trượng rồi đứng lại, rồi ánh mắt nhìn thẳng vào mặt Chu Cơ. Bốn mắt gặp nhau, Chu Cơ lập tức cúi đầu.
Hạng Thiếu Long biến đau thương thành sức mạnh, cười ha ha nói,Ðem đao ra!"
Khi mọi người còn đang ngạc nhiên với chữ đao, thì Quản Trung Tà giật mình, mắt quắc lên, nhìn về hướng gã.
Kinh Thiện bước ra quỳ xuống dâng bảo đao Bách Chiến vẫn còn cắm trong vỏ.
Hạng Thiếu Long nhận thanh đao cầm sang tay trái.
Trong tiếng trầm trồ vang lên, ánh mắt mọi người đều tập trung nhìn về phía loại binh khí kỳ lạ ấy.
Cả tiểu Bàn cũng không nén ngạc nhiên, nói,Binh khí trên tay Hạng khanh gia, rốt cuộc là thứ gì?"
Hạng Thiếu Long tay cầm bảo đao lập tức có cảm giác người bay bổng, nỗi buồn do Chu Cơ mang lại không còn nữa, hào tình vạn trượng dâng lên trong lòng, lập tức lên tiếng trả lời,Ðây là loại binh khí do vi thần tự thiết kế ra, gọi là đao, tên là Bách Chiến, lấy ý trong câu bách chiến bách thắng có nghĩa là trăm trận không nguy."
Mọi người đều xì xầm bàn bạc, mong gã lập tức rút thanh đao ra khỏi vỏ, nhưng Hạng Thiếu Long lại không có ý đó.
Lã Bất Vi ngạc nhiên nói,Thiếu Long chẳng phải là đã nói dùng Phi Long thương để ứng chiến sao? Sao giờ này lại thay đổi."
Xương Bình quân cười ha ha nói,Trọng phụ nói lời này đã sai rồi, đạo binh gia luôn thay đổi vô thường, khiến cho người ta không thể biết được, Thiếu Long nói là đã dùng thương, nhưng lại ngầm dùng đao, rất hợp với ý của binh gia, tại sao lại trách là thay đổi."
Mấy lời phản bác không hề khách sáo của Xương Bình quân tuôn ra, ai nấy đều có cảm giác rất đặc biệt trong lòng.
Xương Bình quân tuy trở thành tả thừa tướng, nhưng vì đức vọng vẫn chưa đủ, luôn bị người ta coi thường, mà bản thân của y thì chỉ co ro cúm rúm, trông rất tội nghiệp, nhưng giờ này y nói năng rành rọt như thế, chủ động biện hộ cho Hạng Thiếu Long, có thể thấy y đã dần xây dựng nên lòng tin và địa vị của một tả thừa tướng, dám tranh biện với Lã Bất Vi.
Ðối với Xương Bình quân, tiểu Bàn toàn lực ủng hộ, mỉm cười nói,Lời tả tướng quốc nói rất có lý, Hạng khanh gia có thể thiết kế ra loại vũ khí kỳ lạ chưa từng có, càng khiến cho người ta cảm thấy bất ngờ, để có thể thấy được uy lực của bảo đao Bách Chiến, nếu trọng phụ không có lời gì nữa, quả nhân tuyên bố cuộc tỷ võ bắt đầu."
Lã Bất Vi cố nén cơn giận trong lòng, thầm nghĩ chờ thu thập xong Hạng Thiếu Long, rồi mới từ từ trừng trị Xương Bình quân nhà ngươi, nghiêm mặt nói,Xin bị quân tuyên bố!"
ánh mắt của tiểu Bàn dừng ở thanh bảo đao, vẫn còn nằm yên trong vỏ trên tay trái của Hạng Thiếu Long, vui mừng nói,Tỷ võ bắt đầu!"
Tiếng trống lại vang lên.
Mọi người đều căng thẳng.
Những người ủng hộ Hạng Thiếu Long mà không biết thanh bảo đao Bách Chiến, tim như muốn lọt ra ngoài.
Thứ nhất là vì bọn họ chưa có lòng tin với loại vũ khí kỳ lạ mới chế tạo này, thứ hai là vì Hạng Thiếu Long xưng hùng nhờ kiếm pháp, đột nhiên lại thay thế bằng một loại vũ khí mới mẻ chưa từng bao giờ dùng, hỏa hầu và phương pháp chắc là có vấn đề, quả thật là rất bất lợi.
Đề xuất Tiên Hiệp: Cửa Hàng Sủng Thú Siêu Thần