Chương 460: Long Hổ Tranh Phong (2)

Kẻ mừng nhất là Phố Cao, nếu cuộc tỷ võ không thành, y nhiều nhất là trả hết tiền đặt cược cho khách, nhưng giả sú Hạng Thiếu Long thắng, vì có món tiền cược của Ô ứng Nguyên thì sẽ khiến cho y tổn thất nghiêm trọng. Giờ đây thấy Hạng Thiếu Long lại dùng một loại vũ khí kỳ lạ để ứng chiến, tự nhiên vui mừng ra mặt.

Phải biết từ xưa đến nay, kiếm đã chiếm một địa vị rất cao trong lòng của mọi người, là loại vũ khí vương giả, đi theo đó là văn hóa kiếm thuật lâu đời, nhất thời không ai có thể thay đổi được ý nghĩ đã ăn sâu trong lòng.

Ngoài những người biết chuyện như Kỷ Yên Nhiên, chỉ có tiểu Bàn là có lòng tin nhất đối với Hạng Thiếu Long. Sự sùng bái này, không có sức mạnh nào có thể lay chuyển được. Ngoài ra có một người không dám coi thường thanh bảo đao Bách Chiến chính là Quản Trung Tà.

Bằng trực giác sắc bén của một kiếm thủ thuộc hàng nhất lưu, y cảm nhận lòng tin và khí thế của Hạng Thiếu Long khi gã cầm trên tay thanh Bách Chiến bảo đao, vì điểm này nên không dám có lòng coi thường như người khác.

Tiếng trống vang lên.

Trong nội đường im phăng phắc, chỉ có tiếng thở nặng nề và tiếng ho. Lúc này tất cả mọi người đều kéo đến, cả chỗ trống giữa các chiếu cũng đầy người.

Hai người thận trọng xoay người, mặt đối mặt.

Quản Trung Tà đặt tay trái lên thanh kiếm tên Trường Kích, cúi người thi lễ nói,Mỗi khi Hạng đại nhân hành sự, đều khiến cho người ta bất ngờ, dù thắng hay bại thuộc hạ cũng rất khâm phục trong lòng."

Hạng Thiếu Long cảm nhận được một cảm giác kỳ lạ từ trong vỏ đao truyền ra.

Ðây không phải là một chiếc vỏ đao bình thường, mà là một chiếc vỏ đao bằng thép do Thanh Trúc đã pha lẫn với Crôm mà tạo thành, hơn hẳn vỏ kiếm bình thường, vừa không hoen gỉ, bản thân cũng là một loại vũ khí để gạt đỡ, chuyện này bản thân Quản Trung Tà không thể biết được, nhưng gã lại không định giấu y, mỉm cười trả lời rằng,Trung đại nhân hãy để ý đến vỏ của thanh bảo đao này cũng có thể trở thành một loại vũ khí."

Con mắt Quản Trung Tà liếc qua một cách phức tạp gật đầu nói,Ða tạ Hạng đại nhân chỉ điểm, mời đại nhân chỉ giáo."

Hạng Thiếu Long mỉm cười mắt lướt qua chỗ bọn người Lao ái, trong đó Hàn Kiệt lại càng chú tâm hơn như thể là đang ra trận.

Qua tiếp hai chiếu là Lã Nương Dung, khuôn mặt nàng đã tái nhợt, lo lắng nhìn bọn họ, khi tiếp xúc với ánh mắt của Hạng Thiếu Long, thì môi run run, nhưng không hề né tránh ánh mắt của gã.

Cuối cùng ánh mắt của Hạng Thiếu Long quay về phía Quản Trung Tà, ung dung cười nói,Quản đại nhân đã chuẩn bị xong chưa?"

Quản Trung Tà lùi lại sau ba bước, kêu một tiếng, rút thanh trường kiếm, giở ra thế thủ, mũi kiếm giơ xéo ra trước ngực, chĩa thẳng về phía Hạng Thiếu Long.

Một luồng sát khí lập tức xông lên toàn trường, sinh ra một cảm giác hung hiểm đáng sợ.

Hạng Thiếu Long hơi nghiêng người về phía trước, mắt như phóng ra tia điện, ngưng thần nhìn đối thủ, đồng thời kéo thanh đao Bách Chiến ra, lập tức ánh sáng lấp lánh, một khí thế mạnh mẽ dâng lên, bao trùm lấy đối thủ.

Tất cả mọi người đều ngừng thở, lặng chờ cuộc ác chiến sẽ xảy ra.

Hạng Thiếu Long nói,Quản đại nhân, mời!"

Quản Trung Tà quắc mắt lên, thản nhiên nói,Hạng đại nhân, mời!"

Người ngoài vẫn tưởng rằng Quản Trung Tà giả vời khiêm nhường, chỉ có Hạng Thiếu Long biết hư thực của thanh đao Bách Chiến nên đã dùng thế thủ, lấy tĩnh chế động.

Hạng Thiếu Long hạ giọng nói,Ðao tên Bách Chiến, khi đánh sẽ thắng, Quản đại nhân hãy cẩn thận đó."

"Keng."

Cuối cùng thanh đao Bách Chiến cũng rút ra khỏi vỏ nhưng không mấy người có thể nhìn thấy được hình dáng của thanh bảo đao này. Không ai có thể tưởng tượng rằng thanh đao Bách Chiến này lại có thể bá đạo như vậy. Dù là những kẻ nếm thử sự lợi hại của thanh bảo đao như Ðằng Dực cũng không ngờ tới rằng khi chiến đấu thực sự đao lại có uy lực như vậy.

Trong lúc mọi người chờ đợi, thanh đao Bách Chiến rút ra khỏi vỏ như một ánh sáng theo thế xốc về phía trước của Hạng Thiếu Long chuyển thành một luồng điện chớp, chém thẳng về phía Quản Trung Tà.

Khi mọi người xung quanh ai nấy đều trợn mắt há mồm, nhưng không ai có thể thốt ra lời được.

Quản Trung Tà cũng giật mình, không ngờ Hạng Thiếu Long vừa mới ra tay mà đã tấn công dũng mãnh như thế, vội vàng rê ngang một bước trầm eo tọa mã, vận kiếm lên đỡ.

"Keng."

Tiếng kêu vang lên chấn động cả toàn trường.

Ðầu tiên là tiếng xé gió của đao dẫn dắt thính giác của tất cả mọi người, cho đến khi đao kiếm giao nhau, Quản Trung Tà chấn động cả thân người, tuy hóa giải được thế đao hung hiểm của Hạng Thiếu Long, nhưng không phải dễ dàng.

Ðao này vì hoàn toàn không lưu tình, cho nên mới tạo ra ưu thế đáng sợ như vậy, nhưng khuyết điểm là khó thi triển đao tiếp theo.

Hạng Thiếu Long cũng chột dạ, vốn tưởng đao này sẽ ép Quản Trung Tà thối lui nửa bước, nào ngờ đối phương cú đứng vững như mọc rễ mà đỡ ngay đao ấy.

Võ công của Quản Trung Tà quả thật đã tiến bộ, chả trách nào những người biết rõ tình hình của Quản Trung Tà đều lo cho gã.

Loại cao thủ như Quản Trung Tà, đã đạt đến đỉnh điểm về thể năng của loài người, y có được ngày hôm nay cũng nhờ Hạng Thiếu Long.

Nếu không có Hạng Thiếu Long trở thành đối tượng và mục tiêu của Quản Trung Tà, thì Quản Trung Tà cũng không bao giờ đạt đến cảnh giới như thế này.

Quản Trung Tà dùng hết sức để đỡ lấy đao này của Hạng Thiếu Long, nghĩ bụng nếu để đối phương thi triển đao pháp thì nguy to, thấy gã sức đã hết vẫn chưa hồi phục lại, mượn lực của toàn nhân lực đẩy thẳng thanh Trường Kích về phía thanh Bách Chiến buộc Hạng Thiếu Long phải lùi ra.

"Keng."

Ðao kiếm lại giao nhau phát ra âm thanh rất khó nghe. Lực đạo của Hạng Thiếu Long rốt cuộc vẫn không bằng Quản Trung Tà, gã bị đẩy lùi hai bước.

Bọn Kỷ Yên Nhiên đều lo lắng.

Quả nhiên Quản Trung Tà đã nắm bắt thời cơ, đánh ngược thanh Trường Kích trở lại, nhân lúc né được phạm vi của thanh Bách Chiến bảo đao, đâm thẳng vào chỗ sơ hở phía be sườn trái của gã.

Ngoài ra còn bởi Quản Trung Tà sử dụng kiếm pháp tay trái, chiêu này dù góc độ, cơ hội đều đến mức tuyệt diệu.

Khi những người lo lắng cho Hạng Thiếu Long đều không dám nhìn, còn những kẻ cược gã thua thì vui mừng như điên, keng một tiếng, chiếc vỏ đao trong tay trái của Hạng Thiếu Long xỉa ra chiêu lấy thủ thay công, đỡ một kiếm của Quản Trung Tà, nhưng thế dư vẫn chưa hết, buộc Quản Trung Tà phải hoảng sợ lùi ra thật mau.

Mọi người trong toàn trường đều trợn mắt há mồm trước chiêu này của Hạng Thiếu Long.

Lấy vỏ kiếm để chống địch không phải là chuyện lạ, nhưng có thể sử dụng vỏ như một loại binh khí bình thường và sử ra một chiêu hoàn toàn tuyệt vời của Hạng Thiếu Long trước đây chưa từng có.

Ðây chính là một chiêu số mà Hạng Thiếu Long đã tự nghĩ ra, để bù đắp cho khuyết điểm công mạnh mà thủ yếu của thanh bảo đao.

Ðương nhiên, nếu đối thủ không phải là Quản Trung Tà, chỉ với thế công như trường giang đại hải của thanh Bách Chiến, thì đối phương đã thất bại và thiệt mạng, nhưng trong tình huống vừa rồi, vỏ của thanh bảo đao này đã có tác dụng cứu mạng, nhất là Mặc Tử kiếm pháp là một loại kiếm pháp có thể thủ lợi hại nhất trong thiên hạ, bỏ mà không dùng thì thật là đáng tiếc, vì thế sử dụng vỏ của thanh Bách Chiến bảo đao.

Mà nếu vỏ của thanh bảo đao này không tốt nhờ đã pha hợp kim Rôm thì không thể làm được điều này.

Nhiều điều kiện cộng lại với nhau, trở thành đao pháp bách chiến trong lúc này của Hạng Thiếu Long.

Quản Trung Tà trong cuộc đời cầm kiếm của mình, chỉ có Hạng Thiếu Long lần lượt hai lần buộc gã thối lui, khi trong lòng kêu hỏng bét, trước mắt như một dòng điện lóe qua, đao khí cuồn cuộn, thanh Bách Chiến bảo đao đã tấn công đến như gió to sóng lớn.

Tiếng keng keng vang lên không ngớt tai.

Hạng Thiếu Long triển khai đao pháp, trong chớp mắt đã chém Quản Trung Tà bảy đao, mỗi đao về góc độ đều rất hiểm hóc, đều như từng luồng điện phóng tới, trong tiếng đao phong vi vút, đao kiếm không ngừng giao nhau, với một người như Quản Trung Tà, vừa mới đụng phải một loại đao pháp có kết hợp với những nguyên lý khoa học và võ thuật chưa từng có trong lịch sử, chỉ có thể gạt đỡ và không ngừng thối lui.

Đề xuất Voz: MỞ MÀN BỊ LỘ THẾ TỬ GIẢ TA LẬP TỨC XƯNG ĐẾ
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN